12 Chòm Sao: Vẽ Đường Cho Yêu Chạy (2015) Vẽ Đường Cho Phim Hài Lãng Mạn

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp

12 Chòm Sao: Vẽ Đường Cho Yêu Chạy chạm đúng hai chủ đề tôi khá ái ngại, là hài lãng mạn Việt Nam và Cung hoàng đạo. Tôi vẫn nhớ rõ như in trải nghiệm kinh khiếp trong rạp với Không Nói Được vào năm 2013, đến nay vẫn là chuẩn mực riêng để đo độ dở của phim trong nước. Kiểu như ai đó nói vừa xem một phim tệ lắm, và tôi sẽ hỏi “Thế có tệ bằng Không Nói Được không?” Đây lại là một trong những phim hiếm hoi xếp được vào thể loại này, còn lại thường mập mờ ranh giới giữa hài lãng mạn và hài nhảm.

Cung hoàng đạo thì thuộc về cá nhân nhiều hơn. Tôi yêu khoa học, từ ngày bé thơ, và đến nay vẫn đọc sách khoa học, xem những bộ phim tài liệu khoa học, đều đặn như một niềm đam mê. Khoa học giúp tôi hiểu thêm về thế giới này, soi sáng nhiều điều tăm tối hoặc còn hoài nghi, giúp tôi nhận thức rõ hơn về sự tồn tại và vị trí của mình, dạy tôi biết khiêm nhường và trân trọng cuộc sống. Tôi nghĩ rằng, những ai thật tâm tìm hiểu và có kiến thức nền tảng về khoa học, sẽ rất tự nhiên, hiểu rằng cung hoàng đạo là không có căn cứ. Một thứ “giả khoa học” – cách gọi không hề có ý hạ thấp, của nhà thiên văn học nổi tiếng Carl Sagan. Và dù không kỳ thị hay khó chịu với hoàng đạo, chiêm tinh, hay những người tin vào chúng (rất nhiều người bạn tôi tin), tôi chỉ đơn giản là không để tâm đến.

Nhưng phần đông giới trẻ, có lẽ hầu hết giới trẻ, yêu mến Cung hoàng đạo. Và đó là lựa chọn thông minh của đạo diễn trẻ Vũ Ngọc Phượng để lấy làm chủ đề cho bộ phim điện ảnh đầu tay. Một chủ đề hấp dẫn, dễ ăn khách và nhiều tiềm năng khai thác. Nghĩ rộng ra một chút, còn rất dễ dàng cho khâu quảng bá. Nhưng vì sao chưa ai từng khai thác trước đây? Tôi cho rằng đã rất nhiều người nghĩ đến, nhưng chùn chân hoặc bế tắc trong việc triển khai ý tưởng. Lẽ thường chủ đề càng rộng bao nhiêu càng khó để tập trung bấy nhiêu, và quan trọng nhất, các nhà biên kịch trẻ hiện tại chưa đủ khả năng tạo ra một kịch bản gốc từ một chủ đề gốc. Đa phần là chuyển thể hoặc làm lại từ các phim hài Hàn Quốc hoặc Thái Lan, tạo thành thói quen không hề tốt trong nghề.

Vì thế, tôi thật sự ngạc nhiên với những gì mà Phượng và đoàn phim của anh làm được với 12 Chòm Sao. Một kịch bản được khai thác đúng hướng, đầu tư về chi tiết và có sự liên kết, biết sử dụng thế mạnh của tình huống cũng như lời thoại, theo phong cách hiện đại. Ngoài ra, còn được kết hợp với tư duy điện ảnh đúng nghĩa, lối cắt cảnh và dựng phim gọn gàng, và phần soundtrack chạm đúng không khí, để cho ra một phim hài lãng mạn ổn nhất tôi từng xem.

Phim kể về Huy (B Trần), chàng công tử giàu có và đào hoa, đang làm công việc sáng tác truyện tranh cùng với người bạn thân Lâm (Jun Phạm). Dù đã có người yêu là Chi (Quỳnh Chi), Huy vẫn muốn chinh phục cô gái xinh đẹp tình cờ nhìn thấy là My (Jun Vũ). Vốn tin vào cung hoàng đạo, ngay lần đầu trò chuyện, My đã nói rằng cung Song Ngư của cô không hợp với Nhân Mã là Huy. Không chịu bị từ chối, và tự tin vào kinh nghiệm tình trường bản thân, Huy quyết định lập kế hoạch cưa cẩm cô gái lạ. Anh chỉ không ngờ rằng, Chi và My là đôi bạn thân, và lại còn ở cùng phòng.

Điều phải nhấn mạnh đầu tiên, là 12 Chòm Sao rất cứng ở tay nghề đạo diễn. Rất dễ để nhận ra, nhất là trong bối cảnh làm một phim mượt mà vẫn là điều khó khăn với hầu hết đạo diễn trong nước, kể cả những người chuyên nghiệp và có thâm niên. Đó là sự tổng hòa giữa bản năng đạo diễn trong việc lựa chọn cắt cảnh, chuyển cảnh, giữ nhịp độ, cách sử dụng các góc quay sáng tạo để tạo điểm nhấn trong phong cách (trong phim là lối chia màn hình, thường được dùng trong các MV ca nhạc), và sự đầu tư tỉ mỉ, dụng công ở các yếu tố trang phục, diễn xuất. Các nhân vật trong phim đều giữ nguyên lối ăn mặc từ đầu đến cuối, biểu thị cho tính cách và cung hoàng đạo của họ. Ngay từ đầu, Phượng đã nói rõ ý định của anh qua lời thoại của Huy, rằng phải “thay đổi suy nghĩ” về việc “phim hài nhảm ăn khách và truyện tranh ‘ngực bự’ mới có người coi.” Có hơi “troll” thị trường chung, nhưng anh muốn làm và đã làm được một phim hài thoát khỏi chữ “nhảm”, không hề có các yếu tố tình dục hở hang xen vào.

Chất hài hước trong phim thật sự rất dễ chịu, và đến từ sự thông minh của lời thoại cũng như xây dựng tình huống. Hài đẹp nhất luôn là hài thông minh, đến từ cách sử dụng chi tiết chứ không phải hình thể. Như cảnh phim nói về Titanic, hay cách dùng đến nhân vật truyện tranh Inuyasha – rất hợp lý và dễ thương, phù hợp với nghề nghiệp của Huy và Lâm là vẽ truyện tranh, một vài tình huống như khi Huy say rượu trong phòng mang phong cách sitcom phương Tây, được dàn dựng khéo léo và hiệu quả. Nhưng điều làm tôi hài lòng nhất, là phần thoại tự nhiên và ăn khớp với diễn xuất gương mặt của diễn viên, không hề là điều dễ làm. Nhất là sau vài phim liên tiếp phải chịu đựng mệt mỏi kiểu thoại “google dịch” trang trọng và mang tính văn học thiếu gần gũi, như trong Con Ma Nhà Họ Vương, hay gần nhất là Yêu.

Vũ Ngọc Phượng còn tránh được một lỗi gần như đang trở thành điểm yếu chung trong phim Việt, là ở tâm lý nhân vật. Chúng ta thấy rằng, mỗi nhân vật trong 12 Chòm Sao đếu có tính cách và tâm lý nhất quán từ đầu đến cuối. Huy là một gã sở khanh, và dù có đáng ghét, anh ta cũng không lập tức lật mặt trở thành chàng trai tốt bụng chân thành. Tôi thích những chi tiết nhỏ bé để khắc họa nhân vật trong phim. Như sau khi bị từ chối, Huy gọi ngay cho Lâm và nói rằng “buồn quá, chơi game đi!”. B Trần trong phim này có lối diễn không mấy khác biệt, và đặc biệt, so với Yêu, nhưng chúng ta cảm thấy rằng anh vừa vặn với phim hơn. Như thể mặc vừa một chiếc áo được may sẵn. Tuy vậy, để gắn bó với nghiệp diễn, sẽ tốt hơn là người diễn viên có thể mặc vừa nhiều chiếc áo khác nhau. My, do người mẫu Thái gốc Việt Jun Vũ đảm nhiệm, có lẽ là người thể hiện kém ấn tượng nhất. Cô rất đẹp, và được khai thác nhiều lần bằng khung hình lung linh như các mẩu quảng cáo, nhưng càng về sau càng nhàm chán bởi thiếu cá tính. So với một nhân vật phụ là Hân (Kim Nhã), My còn yếu thế hơn.

Người thật sự đáng khen là Quỳnh Chi, với vai diễn cô gái Sư Tử lụy tình. Cô là chất tình cảm chính và chạm được vào trái tim người xem, trong khi hai nhân vật chủ đạo tỏ ra không mấy đáng quan tâm. Nhất quán là đúng, nhưng trong quá trình phát triển, họ cần có những điểm thay đổi, hoặc điều gì đó mang đến sự gần gũi và cảm thông. Tôi không thấy có gì đáng quan tâm ở Huy và My, cũng như những nhân vật ngôn tình đẹp đẽ khác, miệng ngậm thìa bạc và mối bận tâm lớn nhất là yêu sao cho rực rỡ. Trong một cảnh, Huy định gửi tin nhắn chia tay Chi, lại đổi lại thành hẹn gặp. Tôi cứ ngỡ rằng đây sẽ là bước ngoặt trong tính cách anh ta, để trưởng thành hơn. Nhưng sau đó lại tiếp tục là màn giả dối. My thì vẫn giữ nguyên hình tượng ngơ ngác từ đầu đến cuối. Nói là “ngôn tình”, theo cách các báo sử dụng, là hơi bất công với 12 Chòm Sao. Vì các nhân vật không hề tạo ra cảm giác khó chịu hay hời hợt. Nhưng để vượt hơn, thì cũng không thể tìm thấy.

Vì thế, ba phần tư thời lượng của 12 Chòm Sao là rất tuyệt, cho đến phần cao trào và mâu thuẫn về mặt tình cảm. Không phải là thảm họa hay sến súa quá mức, nhưng hơi tiếc rằng chưa tương xứng với phần còn lại. Tất nhiên, khó có thể trông chờ vào điều gì mới mẻ. Lúc này điểm yếu về diễn xuất của các diễn viên bắt đầu bộc lộ, cùng với sự can thiệp không thật thuyết phục của Nam (Võ Cảnh) – vốn không có nhiều liên hệ suốt chiều dài phim, khiến mọi thứ bắt đầu chao đảo. May mắn rằng Vũ Ngọc Phượng biết cách giải quyết nhanh chóng, cũng gọn gàng như cách anh xử lý cả bộ phim, và không để cảm xúc chung bị ảnh hưởng. Các thông điệp về tình bạn, tình yêu, cũng được truyền tải nhẹ nhàng, về việc con người nên chủ động quyết định số phận của bản thân. Dù cho càng về sau, thì yếu tố hoàng đạo càng trở nên mờ nhạt.

Hồi cuối năm ngoái, tôi có dịp được xem bộ phim hài lãng mạn khá hay từ Thái Lan có tên I Fine Thank You Love You. Có nhiều điều trong bộ phim đó khiến tôi nghĩ rằng, nếu đặt lại là bối cảnh Sài Gòn và các diễn viên Việt, vẫn có thể làm được và làm hay tương tự. Chọn một đề tài thú vị, hài hước thông minh, diễn xuất tự nhiên, nhạc phim hay và đúng không khí… Và 12 Chòm Sao đã đến rất gần. Nói chính xác, đây là phim Việt thứ hai đáng xem nhất trong năm nay, với riêng tôi, cùng với Hoa Vàng Cỏ Xanh. Và có lẽ là phim lãng mạn trong nước ổn nhất tính đến thời điểm hiện tại, một màn chào sân có phần lặng lẽ nhưng đáng khen ngợi của Vũ Ngọc Phượng – cùng với Phan Minh, đã trở thành một trong những đạo diễn trẻ đáng kỳ vọng nhất. Sau 12 Chòm Sao, tôi có tìm xem một số phim ngắn khác của Phượng, và khá ấn tượng với What If (Giả Sử). Và bỗng mong rằng lúc nào đó sẽ được xem một phim tình cảm nghiêm túc hơn của anh. Tất nhiên, sẽ khó hơn nhiều so với hài hước đơn thuần.

Nhưng nếu Phượng tiếp tục, theo đúng cách anh làm với 12 Chòm Sao, đó vẫn là một con đường sáng cho thể loại hài lãng mạn ở thị trường trong nước.

Tổng kết

Lãng mạn dễ thương, hài hước thông minh và được làm với tay nghề tốt, 12 Chòm Sao là màn chào sân có phần lặng lẽ nhưng đáng khen ngợi của Vũ Ngọc Phượng.
7.5

Khá

Quên mật khẩu

Đăng Ký