15 Phim Cho Kẻ Cô Đơn Đêm Giáng Sinh

Top Phim

Nếu không có kế hoạch đi đâu vào đêm nay (25/12), bạn có thể hoàn toàn hành động như một kẻ cô đơn: mua một ít bỏng ngô, về phòng đóng chặt cửa, tắt điện thoại, và xem phim cho đến khuya. Bạn có thể xem bao nhiêu phim tùy thích, bao lâu tùy thích, cho đến khi ngủ thiếp vì mệt lả, hay quyết định bỏ đi uống vài lon bia đắng.

15 phim dưới đây không lấy chủ đề Giáng Sinh. Không chắc sẽ làm bạn khá hơn. Nó là tập hợp những phim có các nhân vật lạc lõng nhất tôi từng xem, ở đủ mọi sắc độ, mọi lý do, mọi thời điểm trong cuộc sống. Điểm chung: cho đến kết thúc, dù có được người khác tìm thấy hay không, có nhận được hơi ấm tình người hay không, họ sẽ phải tiếp tục sống với nó, hoặc chết với nó. Không điều gì có thể xóa sự cô quạnh như mùa đông vĩnh cữu đã vây lấy trái tim họ.

Hoặc có thể, chúng ta sẽ thấy khá hơn thật. Vì hình như, so với các nhân vật ấy, thế giới của chúng ta vẫn quá đông đúc, vẫn quá nhiều sự quan tâm.

Không xếp theo thứ tự nào ngoài thứ tự xuất hiện trong tâm trí người viết.

Lost In Translation (2003) | Lạc Lối Ở Tokyo

Lost in translation

Bill Murray và Scarlett Johansson chưa bao giờ buồn bã đến thế. Dù Bill từng phải một mình sống đi sống lại mãi một ngày trong Groundhog’s Day. Còn Johansson đã lang thang trong thế giới vô định Ghost World. Trong phim này, họ gặp nhau ở Tokyo Nhật Bản, trải qua một chuyện tình, hoặc không phải chuyện tình, kiệm lời và lơ đãng. Cố chạm vào nhau giữa những khoảng không mênh mông vời vợi.

Những góc quay của nữ đạo diễn Sofia Coppola như được lấp đầy bằng hơi sương lạnh lẽo. Trong một cảnh, Bob và Charlott nằm cạnh nhau trên giường, và ở chính giữa họ là bức tường vô hình có thật. Những lời nói lơ lửng giữa lớp kính ấy, và chúng ta biết rằng họ sẽ không bao giờ thoát khỏi thế giới của riêng mình. Nhưng như Roger Ebert đã viết: “Tôi yêu cách Bod và Charlott chưa giải quyết được vấn đề của họ, nhưng đã cảm thấy tốt hơn đôi chút.” Có lẽ họ sẽ tìm được cách nào đó với cuộc sống của mình.

Lars And The Real Girl (2005) | Lars Và Cô Gái Thật Sự

lars and the real girl

Ryan Gosling có rất nhiều vai diễn trong đó anh phải sống và hành động một mình. Đó là tư chất tự nhiên của anh. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy anh đáng thương hơn nhân vật Lars trong bộ phim này.

Một ngày nọ, cả thị trấn xôn xao khi Lars giới thiệu bạn gái mới của anh: một con búp bê tình dục. Nhưng không phải trò đùa, khi anh chăm sóc và hẹn hò với nó như con người thực sự. Mọi người nghĩ Lars bị tâm thần và thương cảm, cố giả vờ đối xử với cả hai thật tự nhiên. Đến khi quá khứ và những mối liên hệ được tiết lộ, chúng ta phải tự hỏi rằng: một người phải cô quạnh và tách biệt đến thế nào để cảm thấy một con búp bê còn có tình cảm và thân thiết hơn những người thật sự?

Solaris (1972) | Hành Tinh Solaris

Solaris 1972

Hành tinh huyết tương trong phim là thứ thách thức bản chất con người. Các nhà khoa học khi đến nghiên cứu nó đều không thể quay về. Bởi vì nó cho phép họ gặp lại những người thân đã mất. Họ biết nó là giả tạo, họ đều là những lý trí lỗi lạc, nhưng họ tự để lý trí chịu thua con tim.

Nhưng, đó mới là điều đẹp đẽ nhất của con người.

Solaris đẹp và cô quạnh đến nao lòng. Đặt giữa những không gian bao la, là vũ trụ, là kiến thức, con người trở nên nhỏ bé biết bao nhiêu. Bộ phim đặt ra những câu hỏi hiện sinh về sự tồn tại của chúng ta.Và nếu thật sự thành thật, chúng ta sẽ biết con người không là gì cả, sinh mệnh không có ý nghĩa gì, và tận cùng của cô đơn chính là sự vô nghĩa đó.

Castaway On The Moon (2009) | Lạc Lối Ở Mặt Trăng

Castaway On The Moon

Một người đàn ông bị phá sản, và nhảy xuống sông Hàn tự tử. Anh ta không chết mà lạc vào hoang đảo, và nhận ra rằng, thế giới đầy sóng gió ngoài kia không có ai cần mình. Không ai quan tâm, không ai đi tìm, không ai nhớ đến. Nó mang đến những cảm xúc gần gũi.

Một phim xuất sắc mang đậm chất phê phán xã hội hiện đại đã cách ly con người như thế nào. Nhưng nó cũng đậm chất tình cảm, và cả triết lý. Nó truyền tải những chủ đề lớn bằng một câu chuyện nhỏ, với gần như chỉ có hai diễn viên từ đầu đến cuối.

Không có gì phải nói nhiều, bởi đây là phim Hàn xuất sắc nhất tôi được xem trong vài năm qua. Một phim không nên bỏ lỡ với tất cả mọi người.

Taxi Driver (1979) | Tài Xế Taxi

taxi drive 1976

Chúng ta sẽ khó có thể quên hình ảnh Robert DeNiro trong chiếc Taxi màu vàng ở các con phố đêm New York. Những con phố trở thành thế giới xa lạ đáng sợ trong màn đêm, và tách biệt bên ngoài lớp kính. Như cách mà nhân vật chính cảm thấy tách biệt với cuộc sống bởi di chứng chiến tranh. Chúng ta sẽ không quên câu thoại: “Tôi là kẻ cô đơn của Chúa.” Chúng ta sẽ không quên cảnh đấu súng chân thực cuối phim. Chúng ta sẽ không quên rất nhiều thứ, như chúng ta sẽ không bao giờ quên tác phẩm kinh điển này của Martin Scorsese.

Mary And Max (2003) | Mary Và Max

mary and max

Phim hoạt hình không dành cho trẻ em. Bởi nó đề cập đến những chủ đề không dành cho trẻ em: bệnh tự kỷ, bệnh trầm cảm, sợ hãi với thế giới bên ngoài, cơn giận dữ… Và chủ đề lớn nhất là nỗi cô đơn. Một cô bé ở Canada không có bạn bè, sống trong gia đình không hạnh phúc. Một ông già sống một mình ở New York, người bạn duy nhất là con cá vàng. Họ tình cờ tìm thấy nhau qua thư, và sợi dây liên lạc mong manh ấy đã cứu vớt hai tâm hồn suốt cả cuộc đời.

Đây là bộ phim mà càng lớn lên thêm, chúng ta sẽ càng thấm thía. Tôi đã không hiểu và không cảm thấy thích ở lần đầu tiên xem, những ngày bé thơ. Nhưng cực kỳ xúc động khi xem lại sau này.

The Royal Tenebaums (2001) | Gia Đình Tenebaums

the-royal-tenenbaums

Lớn lên trong một gia đình tan vỡ, nỗi đau của một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị cô lập với thế giới xung quanh luôn xuất hiện trong phim của Wes Anderson. Nhưng không có bộ phim nào buồn thảm và vỡ nát như Royal Tenebaums. Trong phim, ba anh em đã lớn lên với nhân cách bị sứt mẻ bởi vụ li dị giữa bố mẹ. Chúng không bao giờ lành. Dù sau này ông bố có tìm cách quay lại để hàn gắn.

Các nhân vật trong phim không khóc lóc, không kể lể, không thể hiện rằng mình đang đau khổ. Họ chỉ im lặng, và chịu đựng. Như những đứa trẻ cam chịu trong thân xác người lớn. Chúng ta cảm thấy nỗi đau của họ cứ nứt toác ra từng ngày, cho đến khi không còn chịu đựng nổi. Trái tim tôi tan nát bao nhiêu lần ở nhiều cảnh phim, với nhiều nhân vật. Đây là lần đầu tôi nhận ra, chất hài lại có thể là một cách để đẩy nỗi bi thảm lên một mức độ mới, vượt những giới hạn mà ngay cả các phim bi hay nhất đã phải dừng lại.

Harold And Maude (1971) | Harold Và Maude

harold-and-maude

Đây là bộ phim khiến người xem chán đời và yêu đời cùng một lúc. Harold, với gương mặt chán nản vô hồn gợi đến Ben trong The Graduated, có cùng sự giàu có về vật chất, mông lung và vô nghĩa về tâm hồn trước ngưỡng cửa trưởng thành. Một cô gái đã xuất hiện và mang đến sức sống cho cậu, và tình yêu. Cô gái ấy là Maude, 79 tuổi.

Chuyện tình vượt thế hệ này không tập trung vào khía cạnh tuổi tác gây tranh cãi ấy. Rất nhanh chóng, chúng ta sẽ chấp nhận, bởi Maude rất đáng yêu, với vẻ trẻ trung hồn nhiên của lứa tuổi 19. Nhưng kết thúc phim đẩy mọi thứ vào đêm tối. Harold rồi sẽ ra sao? Việc chấp nhận nỗi cô đơn như một lẽ tự nhiên, hay bỗng nhiên nếm trải hạnh phúc và sau đó trở lại cô đơn, đâu là điều tàn nhẫn hơn? Âm nhạc của Steve Stevens là nhân vật thứ ba trong chuyện tình này. Những ca khúc như Trouble, If You Want To Sing Out, Sing Out, Miles From Nowhere… hòa làm một với những trường đoạn phim, mang đến không khí rất riêng biệt, rất khó quên.

Into The Wild (2002) | Tìm Trong Hoang Dã

Chris McCandless

Một chàng trai với tiền đồ sáng lạng bỗng nhiên vứt hết tất cả để sống cuộc đời lang bạt, đi khắp các bang nước Mỹ, không tiền, không nhà. Cậu ta muốn đuổi theo thứ gì? Tìm kiếm thứ gì? Cậu ta là đại diện cho chủ nghĩa lãng mạn vớ vẩn hay một nhà hiền triết thời hiện đại dấn thân vào hành trình truy tìm chân lý? Dù thế nào đi nữa, đó là câu chuyện thật sự của Christopher McCandless vào đầu thập kỷ 90.

Sean Penn đã chờ 10 năm để có được cái gật đầu của gia đình McCandless chuyển thể thành phim, bởi ông có sự đồng cảm lớn với McCandless. Và ông đã khắc họa nó bằng sự đồng cảm ấy. Hành trình của McCandless không gây ấn tượng với ta bằng những con đường bụi bặm, mà bằng sự trăn trở và chân thành, luôn suy tưởng của cậu, hành trình trong tâm trí. Có những con người không hợp với đám đông, ngay cả với gia đình mình, nhưng không có nghĩa không cần được yêu thương. Có những con người cần phải xa cách và cô lập để tìm thấy được mối liên kết với cuộc sống. McCandless đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã tìm ra điều cậu muốn tìm. Dù phải trả một giá đắt.

Into The Wild chứa đầy sức mạnh, khắc họa được cả khát vọng và nỗi cô độc rất riêng và rất chung mà mỗi tuổi trẻ từng trải qua.

Seeking A Friend For The End Of The World (2012) | Tri Kỷ Ngày Tận Thế

seeking a friend for the end of the world

Bộ phim gắn liền với những ngày thê thảm của tôi năm 2012, trong khi chờ đợi ngày tận thế đến. Steve Carell vào vai một người đàn ông buồn bã, muốn tìm lại tình yêu đầu trước khi bị hủy diệt cùng với trái đất. Anh đi cùng với cô gái hàng xóm do Keira Knightley thủ vai, và một con chó. Tất nhiên, điều phải đến là họ yêu nhau. Nhưng hơn thế nữa, họ cứu vớt nhau khỏi cuộc đời buồn thảm của họ.

Tận thế là một phép ẩn dụ. Tôi chết đi thì thế giới này không còn hiện hữu nữa. Tận thế là bệnh ung thư, là AIDS, là viêm não, là đột quị, là tai nạn giao thông… Tận thế là ngày cuối cùng tôi còn trên trái đất này. Khi ấy, chúng ta có ai ở bên cạnh hay không? Một ai đó tình nguyện ở lại, chỉ vì họ muốn ở bên ta, sẵn sàng nằm cạnh ta, và cùng kể về những kỷ niệm ngày bé thơ?

Tôi yêu cái kết của phim. Vô cùng.

Moon (2009) | Mặt Trăng

moon 2009

Sam Rockwell một mình trình diễn hết bộ phim này. Phim kể về một người đàn ông phải làm việc một mình trên mặt trăng, và mắc kẹt ở đó. Gần tương tự với The Martian năm nay nhưng hay hơn rất nhiều. Không giật gân mà giản dị, sâu sắc, giàu triết lý, và trên hết, mang đến sự cô đơn mênh mang len lỏi vào từng khung hình. Chúng ta là ai? Chúng ta có phải là duy nhất? Tình cảm là gì? Lý do tồn tại trên đời này là gì?

Moon không trả lời, mà khiến người xem phải nhìn lại chính bản thân mình, để tìm cách trả lời những câu hỏi ấy.

Short Term 12 (2013) | Trại Trẻ 12

short term 12

Là bộ phim xúc động và chân thực, cho người xem góc nhìn về những người làm việc chăm sóc tại các trại trẻ “đặc biệt” – nơi lưu giữ những đứa trẻ bị ngược đãi, bạo hành, hoặc lạm dụng. Chúng ta đã bao giờ nghĩ đến họ dù chỉ một giây? Khi cuối mỗi câu chuyện trên báo, là ông bố/bà mẹ phải vào tù và đứa trẻ được đưa đến nơi nào đó. Người đọc sẽ yên tâm với kết thúc có hậu. Nhưng không phải, đó là khởi đầu cho một câu chuyện khác.

Chúng ta có bao giờ tự hỏi, phải là người như thế nào mới có thể xoa dịu được nỗi đau tinh thần của những đứa trẻ ấy? Trong phim, chúng ta hiểu đó là công việc khó khăn bậc nhất trên đời.

Điều đau đớn nhất mà bộ phim chỉ ra, là dù người lớn có cố gắng đến thế nào, vết thương tâm lý sẽ không bao giờ biến mất. Cả khi những đứa trẻ lớn lên và gặp được người yêu thương chúng hết lòng, hy sinh vì chúng vô điều kiện, thì nỗi đau vẫn còn đó, day dứt và luôn sẵn sàng rỉ máu, không thể sẻ chia. Và ngăn cản chúng có được hạnh phúc. Điều giá trị nhất mà Short Term 12 mang đến, là nhận thức rõ ràng rằng những đứa trẻ là mong manh đến thế nào và cần được bảo vệ đến thế nào.

Detachment (2011) | Hững Hờ

detachment

Gần giống với Short Term 12, Detachment là một phim về giáo dục. Nó kể về thực trạng học đường nhức nhối nước Mỹ và sự bất lực của thầy cô giáo trước đám học sinh du đãng. Nó kể về một người thầy, luôn cảm thấy tách biệt với mọi thứ xung quanh, cố gắng trong tuyệt vọng để cứu vớt những đứa trẻ. Nó kể về sự hoang tàn trong xã hội và cách con người đối xử với nhau, mà xuất phát điểm là sự yếu kém của lớp nền giáo dục và văn hóa.

Những thầy cô trong phim không có được sự phi thường như hầu hết các phim học đường khác. Họ không thể thay đổi học trò, họ nổi giận và chửi mắng chúng, họ khóc vì chúng nhưng không thể thay đổi. Nhưng từ điều đó, người xem trân trọng họ vì sự nỗ lực và không bao giờ từ bỏ. Họ chính là hi vọng.

Adrien Brody có một vai diễn lấy nước mắt nhất, sánh ngang với những màn trình diễn xuất sắc như trong The Pianist. Anh giống như lời miêu tả “hollow” – là trống rỗng, trong cả thể xác lẫn linh hồn. Chúng ta như có thể nhìn xuyên suốt qua anh. Nếu như trong The Pianist, nghệ thuật là điều cứu rỗi, thì ở đây, là lòng tốt. Là sự tử tế. Là sự quan tâm chân thành đến những số phận bất hạnh xung quanh. Đến khi nào con người vẫn còn những điều đó, thế giới này sẽ không bị hủy diệt.

Monster (2003) | Quái Vật

monster 2003

Charlize Theron nhận tượng vàng Oscar diễn xuất đầu tiên trong bộ phim này, vào vai cô gái điếm sát nhân Aileen Wuornos . Sau khi sát hại 6 người, Aileen bị cảnh sát địa phương bắt giữ và cuối cùng, bị xử tử.

Roger Ebert đã viết: “Không có lời bào chữa nào cho những gì cô ấy làm, nhưng có những lý do, và mục đích của bộ phim này là khiến những lý do đó hiện rõ.” Cô ấy ít học và khờ dại, và tìm cách bảo vệ tình yêu của mình theo những cách khờ dại. Cô ấy sợ hãi phải đánh mất tình yêu. Đó có thể là lý do. Nhưng điều in hằn vào tâm trí chúng ta, là ở sự cô độc đáng sợ ấy. Những người thân của cô ở đâu? Bạn bè? Và cả những ước mơ? Mỗi kẻ sát nhân cũng từng là một đứa trẻ, con đường nào đã dẫn chúng từ những mơ mộng đẹp đẽ đến với ghế điện lạnh lẽo? Và, sự thật rằng bao nhiêu cô gái giống Aileen vẫn đang lang thang ngoài kia, khiến trái tim chúng ta nhức nhối.

Khi không phải cái đói, cái nghèo, mà tình yêu trở thành nguyên cớ để phạm tội ác, đó chính xác là điều tạo nên sự cảm thông mà Ebert đã nói: “Cuộc đời đã đánh đập cô ra ngoài cả sự cứu rỗi.” Đó là bi kịch bi thảm nhất trên đời.

Quên mật khẩu

Đăng Ký