Blog

Truyện Ngắn: Đảo Của Dân Ngụ Cư

Đảo Của Dân Ngụ Cư Đỗ Phước Tiến … Sau một thời gian dài lang thang khắp miền duyên hải, cái đầu nhọn của tôi dài thượt ra, sạm đi, héo như một trái đậu bắp thô. Cùng một gã Triều Châu mắt lác, tôi săn lùng những cái đồng hồ cổ lỗ sĩ, treo tường, để bàn – gọng kính cũ – vỏ đài bán dẫn, bình xăng máy đuôi tôm, bảng đèn hiệu của xác trực thăng. Tóm lại, tôi kiếm sống bằng cách tìm ...[Đọc tiếp]

Nghệ thuật thứ 8

Ngày 18 tháng 3 năm 2014 Không biết đã bao lần tôi phải dừng lại, giữa một chương truyện, để tận hưởng cảm xúc tuyệt vời này. Chỉ là những bức tranh tĩnh, nhưng trong tâm trí tôi, là những cảnh phim quay chậm theo kiểu slow motion, bắt lấy từng ánh mắt nhân vật, từng cảm xúc, rồi dừng hẳn lại đúng lúc đẹp đẽ nhất, mãi mãi. Lần gần nhất là Attack on Titan, chương 50, khi Mikasa và Eren lâm vào đườn...[Đọc tiếp]

La La Land – Chúng Ta Đã Phải Thỏa Hiệp Bao Lâu Với Cuộc Đời?

Hiếm có những tác phẩm được làm từ bàn tay con người có thể mang lại những cảm xúc trong trẻo và thuần khiết, điều mà tôi chỉ có thể tìm thấy ở Cinema Paradiso, The Legend of 1900, Once Again,… Ở thế kỷ 21, Damien Chazelle và bộ phim La La Land đã hoàn thành một giấc mơ của điện ảnh. Chất liệu nhạc kịch đã góp phần làm lung linh hơn cho giấc mơ của một thế hệ trẻ đang theo đuổi danh vọng và lý tưở...[Đọc tiếp]

Những Trang Trắng

7 Tháng 7 2015 lúc 2:25 Bạn nhắn cho tôi, nói rằng có việc cần trò chuyện. Vậy là tôi trở về nhà và bật máy tính. Chúng tôi chat qua facebook. Hiện tại tôi rất hạn chế nói những việc quan trọng bằng facebook. Nhưng chẳng thể gặp nhau vào lúc này. Qua rồi những ngày tôi có thể thoải mái đến gặp những người bạn, khi họ cần đến, vào bất kỳ lúc nào. Ở tuổi 18, 20 đó là sự lãng mạn. Ở tuổi 25, đó là sự...[Đọc tiếp]

The First Of September

Tháng 9 chào đón tôi bằng cái chết. Sáng sớm, mẹ gọi dậy và nói rằng con chó nhà vừa bị xe tông. Nó tên Bô, mới ba tháng tuổi, đến ở với tôi được hai tháng. Mẹ hay để cổng mở buổi sáng để nó chạy ra chơi, vì khu phố tôi ở vốn không có xe lớn ra vào. Tôi giật mình bật dậy, chạy ra thấy nó nằm bất động trên vũng máu. Nhưng nó chưa chết ngay lúc đó. Tôi quay trở vào nhà để thở, và để tỉnh táo lại. Kh...[Đọc tiếp]

Một Nơi Gọi Là Nhà

Hầu hết những bài hát tiếng anh có chữ “Home” đều là những bài hát hay. Home của Michael Bubbles, nổi lên ở Việt Nam cách đây vài năm từ màn trình diễn tại chương trình Got Talents. Home của nhóm với cái tên khá dài Enward Sharpe & The Magnetic Zeros, lại được biết đến nhờ hai bố con nhà Narvaez. Coming Home của Stratovarius. Một bản nhạc đồng quê khá giàu cảm xúc trong phim Bolt l...[Đọc tiếp]

Oh Captain! my Captain! our fearful Trip is done!

Thuyền trưởng! Thuyền trưởng của tôi ơi! Chuyến đi hãi hùng đã xong rồi! Những người từng mở đôi mắt họ cùng tôi nay đã khép chúng lại. Dòng chữ đến với tôi vào đêm Giao Thừa về hai người bạn, một người đã chết, người kia từ bệnh viện về nhà để chăm sóc xoa dịu. Ký ức đầu tiên hiện ra trong tâm trí tôi là họ đang cười. Tôi tin rằng bất kỳ ai biết họ cũng sẽ nói như thế. Trong những tháng năm khám ...[Đọc tiếp]

Roger Yêu Chaz

Roger Ebert, ngày 17 tháng 7 năm 2012. Thứ 4, ngày 18 tháng 7, là kỷ niệm 20 ngày cưới của chúng tôi. Làm sao để tôi bắt đầu kể bạn nghe về Chaz? Nàng lấp đầy chân trời của tôi, nàng là sự thật lớn nhất đời tôi, nàng có tình yêu của tôi, nàng cứu rỗi tôi khỏi số phận phải sống cô độc một mình, điều tôi dường như đã hướng đến. Nếu căn bệnh ung thư của tôi phải đến, như nó đã đến, và Chaz đã không ở...[Đọc tiếp]

Bạn Tôi, Cô Đơn Và Xanh Non

Trước, nay và có thể sau này, tôi luôn có một người bạn kỳ lạ. Hắn ta rất ngại gặp người lạ, hoặc rất sợ những nơi đông người. Hắn chẳng mắc bệnh gì cả, chỉ là hắn cảm thấy không cần thiết phải giao tiếp với nhiều người như vậy trong cuộc đời. Cực đoan hơn, hắn khước từ mọi lời hỏi han quan tâm của những người bạn lâu ngày mới gặp. Đôi khi tôi cảm thấy như Thượng đế đã làm một phép thử của ngài về...[Đọc tiếp]

Cuộc Sống Này

Buổi tối, tôi vừa về trước cổng, đã nghe tiếng loa kèn từ xa vọng lại, nhưng không chú ý lắm. Em trai ra mở cửa, nói rằng Th. lô 3 vừa mới mất. “Th. mình đó hả?” tôi hỏi lại, vẫn không hiểu sao lại dùng từ “mình” ở đây. Tôi đã không còn gặp nó, có lẽ xưng hô như vậy là hợp nhất, từ khi chúng tôi cùng bước ra khỏi thời thơ ấu. Th. là người bạn trong những ký ức xa xôi nhất tôi còn nhớ. Tôi bỗng thấ...[Đọc tiếp]

Những Rạp Phim Kỷ Niệm

Rạp chiếu phim đầu tiên tôi bước chân vào, lại không phải để xem phim. Vì nó không thể chiếu phim được nữa. Là rạp phim bỏ hoang nằm ngay trước nhà bà ngoại, trong lần về quê duy nhất năm lớp 8, tôi và em trai cùng lũ nhóc hàng xóm chạy vào để chơi trốn tìm. Trước rạp là một khoảng sân rộng ngập đầy cỏ dại, cao đến ngang thân người, cây cối xơ xác đen nhẻm. Bên trong vẫn còn hai hàng ghế gỗ, đa ph...[Đọc tiếp]

5 Năm Sau – Đọc Lại Rừng Na Uy

Tôi đọc lại Rừng Na Uy ở tuổi 25. Cách đây 5 năm, tôi đọc quyển sách lần đầu chỉ vì vài dòng chia sẻ của anh Phan Xine. Khi ấy bộ phim chuyển thể của Trần Anh Hùng vừa ra mắt. Anh viết, đại loại như ước gì có thể đọc quyển sách vào năm mười tám, đôi mươi, để rồi có cơ hội đọc lại ở tuổi 24, 25. Tôi vẫn còn cơ hội ấy nên không muốn lỡ mất. Khi ấy, ấn tượng để lại không quá đặc biệt. Đa phần là vừa ...[Đọc tiếp]

  • 1
  • 2

Quên mật khẩu

Đăng Ký