[35mm Contest #16] The Pursuit Of Happyness (2006) Chữ Y Trên Con Đường Kiếm Tìm Hạnh Phúc | Phạm Minh Huyền

35mm Film Review Contest
huyen phamTác giả: Phạm Minh Huyền
Ngày sinh: 10.03.1994
Số điện thoại: 0168609****
Địa chỉ: Đại Bản – Phú Thị – Gia Lâm – Hà Nội

 

 


 

Đây chắc chắn là một bộ phim kết thúc có hậu, bởi tiêu đề của phim không thể đánh lừa được người xem. Nó gợi sự hi vọng, sự cố gắng, hết mình, sống hết mình, theo đuổi hết mình. Nhưng đúng như người ta nói, hạnh phúc không phải một hành trình. Bộ phim này không nói về Happyness, bộ phim này nói về quá trình theo đuổi Hạnh phúc.

happyness 1
Bộ phim bắt đầu với đa dạng những số phận ở nước Mỹ trên một con phố đông kín người. gười ta hối hả đi qua một người vô gia cư nằm sõng soài, những khuôn mặt cau có, trầm tư thấp thoáng sau những khuôn mặt đầy hi vọng và rạng rỡ. Chris cũng ở trong đám đông đó. Chris, một vợ, một con, mắc kẹt ở thành phố với 2 tháng thuê tiền nhà còn bỏ ngỏ và không biết tương lai sẽ đi về đâu. Cô vợ tuyệt vọng vì mỗi ngày đều có những tin xấu đến, và sự tuyệt vọng đó lên đến đỉnh điểm khi cô đưa con cùng mình rời xa Chris. Thế nhưng, họ vẫn nghĩ cho nhau và hơn hết là nghĩ cho đứa con. Một người mẹ phải dứt bỏ con mình, chồng mình đến New York hòng cầu mong một cuộc sống hạnh phúc hơn, không phải là một người mẹ tồi, một người vợ tồi, mà đó chỉ là hành động của một người phụ nữ mong muốn những điều tốt nhất cho người mình yêu, và cô ấy tin là ở bên Chris, thằng bé sẽ tốt hơn rất nhiều.

Hãy nói về Chris. Chris trong phim là một con người bị cuộc đời hắt hủi theo đúng nghĩa đen. Khi người xem nghĩ rằng anh ấy cuối cùng cũng đã chạm đáy của chữ U, thì không, bi kịch vẫn còn xếp hàng dài phía sau đó; khi người ta nghĩ rằng Chris đã nhìn thấy ánh sáng ở cuối con đường thì đạo diễn lại nhanh chóng phẩy tay dập tắt mọi hi vọng yếu ớt đó. Xem phim, người ta sẽ tử nhủ, hóa ra là mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người, ít nhất là hơn chàng trai Chris này chẳng hạn.

Nhưng sẽ không nhiều người có được niềm tin và cuộc sống và nỗ lực phi thường như Chris ấy.

Đó là nỗ lực của anh ấy trong việc theo đuổi cơ hội có được công việc mơ ước của mình. Việc chấp nhận làm thực tập 6 tháng không công dù cho nợ nần chồng chất không làm cho Chris thôi chút cố gắng từng giờ, từng ngày lao động. Hoàn thành công việc nhanh chóng, đeo dây chun vào bàn tay để quay số điện thoại nhanh hơn, luôn lịch thiệp và hồ hởi trong mọi cuộc điện thoại, luôn cởi mở hỏi han ông sếp mỗi lần gặp mặt, không nói không với sếp dù bị sai vặt và đánh giá thấp, đứt ruột cho sếp mượn $5 dù cho số tiền còn lại trong ví ít hơn con số đó.

Con người lịch thiệp ấy cũng sống một cách rất chân thành và kiên cường. Chris có sĩ diện của đàn ông, không bao giờ kể khổ, không bao giờ cầu xin sự giúp đỡ của ai. Trong suốt phim, chỉ có đúng 1 lần Chris mắc lỗi là lúc chạy trốn khỏi ông taxi khi không đủ tiền để có thể trả. Còn lại thì nhân vật Chris là một con người có nghị lực sống phi thường, luôn lạc quan, không chỉ cho anh mà còn cho đứa con trai của anh nữa.

Chi tiết cảm động nhất, ám ảnh nhất có lẽ chính là lúc Chris và con chơi cùng nhau trò quay ngược thời gian vào cái hôm đầu tiên bị đẩy ra khỏi đường. Đứa con trai vừa là động lực, vừa là nguồn lực để hai bố con có thể nương tựa vào nhau qua cái đêm tối tăm ở WC dưới bến tàu điện ngầm ấy. Cái giây phút Chris chân giữ cửa, tay bịt tai con để tiếng dộng cửa bé đi, giây phút mà anh ấy vừa khóc vừa lắc đầu đầy bất lực chắc chắn sẽ làm người xem nhớ mãi. Thì ra nhân vật này cũng có lúc phải khóc một cách đáng thương tới vậy, nhưng không phải vì không thể cố gắng thêm nữa mà chỉ bởi cố gắng rồi nhưng cuộc đời vẫn chưa ghi nhận mà thôi.

happyness 2
Cái giây phút Chris mắt đỏ hoe nhận được offer từ các sếp của mình, dám chắc ai cũng có thể bật khóc vì hạnh phúc cùng nhân vật ấy. Dó là sự chấm dứt cho những chuỗi ngày gian khổ nhất cuộc đời hai bố con, chấm dứt những ngày rong ruổi khắp các con phố với chiếc máy scanner một bên hông, những ngày xếp hàng dài để có một chỗ ngủ miễn phí, nhưng hôm đi tàu điện chập chờn hai bố con mệt lử đi rồi ngủ. Hết cả những ngày không biết tương lai sẽ ra sao, cả những ngày hộc tốc để vớt lấy những tia hi vọng dù là mong manh nhất.

Con đường dẫn đến nhà trẻ của Christopher, nơi có một bà trông trẻ lười biếng, có một tấm bảng viết sai chính tả chữ “Happiness”, hóa ra lại là nơi bình yên nhất bộ phim này. Giây phút anh ấy loạng choạng rồi chạy ra ngoài đường sau khi nhận được offer, chạy thẳng tới nhà trẻ cũng là lúc cuộc theo đuổi Hạnh phúc của hai bố con sang một trang mới. Người xem hẳn sẽ thực sự cám ơn ông đạo diễn vì đã viết đúng câu chuyện của cuộc đời, vì những người như Chris, với một sự khao khát và cố gắng phi thường, phải được cuộc đời đáp trả xứng đáng.

happyness 3

Không phải vô tình mà Chris đều có thể nhìn thấy và gặp lại 2 chiếc scanner bị đánh cắp của anh ấy trong một thành phố rộng lớn như thế. Đó phải chăng là lời nhắn rằng cuộc đời rồi sẽ có lúc trả lại những gì mình đã mất, và tất nhiên, mỗi lần lấy lại được 1 chiếc máy là một lần cuôc sống đỡ vất vả hơn, dù chỉ có thể tính được từng ngày.

Nhiều người sẽ thắc mắc về chữ Happyness trong tiêu đề bộ phim. Chris, nhân vật chính trong phim cũng đã từng thắc mắc và giận dữ vì lỗi chính tả ngớ ngẩn này. Nhưng dù là chữ cái “i” hay “y”, chữ “happiness” vẫn được phát âm giống hệt nhau. Tiền bạc, địa vị hay những tiêu chí về hạnh phúc khác của xã hội có khi lại không phải là hạnh phúc của một cá nhân cụ thể. Vậy thì, có hay chăng hạnh phúc chỉ là cách mỗi người nhìn nhận và cảm nhận về những gì mình đang có và đang theo đuổi. Hạnh phúc của mỗi người phải là do chính họ định nghĩa, phải là chính họ theo đuổi tới cùng thì mới là hạnh phúc.

Tôi chỉ mong muốn bản thân có thể thật kiên cường và vững vàng như Chris trong hành trình đi tìm kiếm chữ Y hạnh phúc của mình.

Quên mật khẩu

Đăng Ký