[35mm Contest #18] Confession (2010) Miệng Sẽ Mãi Lầm Bầm Những Thứ Mắt Vừa Xem | Phạm Thái Duy Khang

35mm Film Review Contest

duy khangTác giả: Phạm Thái Duy Khang
Ngày sinh: 26/03/1993


Nếu đã có dịp xem Oldboy (2003), bộ phim từng làm rúng động giới mộ điệu điện ảnh một thời của đạo diễn tài ba Park Chan-wook, thì chắc có lẽ bạn không nên bỏ qua, dù chỉ một giây trong bộ phim kinh dị cùng lấy đề tài trả thù: Confessions (tựa gốc: Kokuhaku).

Cô giáo Moriguchi quyết định sẽ chia tay với lớp học mình đang giảng dạy. Sự việc tưởng chừng như quá đơn giản và bình thường. Thậm chí đối với học sinh trong lớp, chúng thấy đây là một điều thậm chí đáng mừng. Tuy nhiên, không giống những kiểu chia tay giữa cô trò thông thường, Moriguchi chọn cách chia tay hoàn toàn khác. Cô không hề dạy gì trong tiết học cuối ngoài kể chuyện-một câu chuyện có thật khiến tất cả học sinh có mặt trong lớp đều phải há hốc sửng cồ. Cô kể về cuộc đời mình, về những mối quan hệ trong cuộc sống, về những niềm vui nhỏ nhặt hằng ngày và…về đứa con gái 5 tuổi vừa chết đuối cách đây không lâu. Bất ngờ hơn cả, cô tiết lộ rằng, con gái cô không hề gặp tai nạn chết đuối như cảnh sát xác nhận, mà đã bị hai học sinh, hai học sinh đang hiện diện trong chính lớp học này, mà cô tạm gọi là A và B, sát hại với mục đích: trả thù.

Confessions mở đầu bằng những trường đọan u ám và gây sốc như thế. Phim hoàn toàn không hề che giấu thân phận thật sự của A và B, mà ngay từ đầu, cả A và B đều được cô giáo Moriguchi công khai danh tính.

Sau màn giới thiệu gây sốc khêu gợi trí tò mò cao độ từ khán giả, phim bắt đầu chuyển sang ngôi thứ nhất và kể về cuộc sống cũng như hành trình và động cơ của A và B. Bất ngờ nhất là khi cô giáo Moriguchi lật bài ngửa hình phạt cô đã cố công thực hiện nhằm trả thù cho cái chết của đứa con nhỏ, thì phản ứng của A và B trái ngược nhau hoàn toàn. Trong khi A vẫn cứ bình thản vô tư, không hề có lấy một chút mảy may quan tâm, thậm chí có phần cười cợt bản án mà cô giáo dành cho mình, thì B lại kinh hãi. Kinh hãi tột độ đến mức gần như phát điên.

Và đó là chiêu thức Confessions khiến khán giả hoảng sợ. Confessions khai thác nỗi sợ đa chiều, đa dạng. Nỗi sợ không đơn thuần xuất phát từ những thứ máu me giết chóc. Mà nỗi sợ, chúng đến từ chính tâm hồn, qua chính cách đối xử của con người với con người. Nếu một phút trước, bạn thấy ghê sợ nhân vật cô giáo với hành động trả thù cực kì tàn nhẫn và quái đản, thì chỉ một phút sau, bạn sẽ cảm nhận được nỗi bất hạnh thống khổ mà người phụ nữ ấy đang trãi qua khi mất đi người con gái chỉ mới vài tuổi đầu. Và rồi ngay lập tức, bạn sẽ sợ hãi trước những việc-làm-gần-như-không-tưởng của A và B-những đứa trẻ hãy còn khoác trên mình chiếc áo đồng phục trắng của học sinh cấp 2. Rồi liền ngay sau đó, bạn lại thấy quá đau xót cho B, khi chứng kiến cách cậu bé phát rồ phát dại sau khi cô giáo bước ra khỏi lớp cho đến tận những chuỗi ngày dằn vặt, sợ sệt kéo dài đến tận sau này. Để rồi cuối cùng, bạn lại quay ngoắt 180 độ khi nhận ra người đáng được thương xót nhất không ai khác mà lại chính là A. Bạn sẽ thấy sợ, bởi chính bạn cũng đang hồ nghi không biết phải tin ai trong những thước phim đầy rẫy máu me lẫn giết chóc này.

confessions 2

Nước màu và góc quay của phim là một điểm cộng vô cùng xuất sắc. Phim mang gam màu trầm đục (có những cảnh gần như đen trắng) tạo ra thứ cảm giác bức bí khiến người ta muốn tìm cách đâp tan chúng để thoát ra cũng hệt như tình cảnh của những nhân vật trong phim đang mắc phải. Ai cũng mang trong mình một bức bí, mà cuộc sống luôn đầy rẫy những bức bí một cách đầy thản nhiên như thế. Thêm vào đó, với một số cảnh được xử lí slow-motion tạo hiệu ứng nhấn mạnh, đạo diễn như muốn khẳng định rằng A và B vẫn chỉ là những đứa trẻ, những đứa trẻ hoàn toàn hướng thiện như bao đứa trẻ khác trên dãy đất Nhật Bản này, mà đồng thời cũng phủ định mọi sự thánh thiện, bởi nó sẽ luôn bị vấy bẩn bởi một phút lầm lạc duy nhất. Những góc quay cũng được chọn lựa tỉ mỉ và tài tình khiến chúng mang đậm chất thơ như một chớm màu tươi sáng nhằm giảm bớt năng lượng tiêu cực bộ của phim. Đắt giá nhất có lẽ là thước phim B thản nhiên ném bé gái 5 tuổi xuống hồ bơi, miệng nở một nụ cười đầy thỏa mãn và hạnh phúc, càng làm tính bức bí của bộ phim nâng lên đỉnh điểm. Nói cách khác, phim đã tạo được những chi tiết ám ảnh đến mức khi phim đã kết thúc, màn hình đã khép lại, mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, nhưng miệng bạn sẽ còn mãi lầm bầm những điều mắt vừa nhìn thấy.

Confessions là một chuỗi những bất ngờ. Bạn sẽ không bao giờ thấy bất ngờ dừng lại xuyên suốt hơn 140 phút phim. Nếu đầu phim đã mở ra một cú sốc sang chấn tâm lí của một cô giáo quái lạ, phần giữa phim mang đầy ngạc nhiên trước những việc làm không thể ngờ tới của cả A và B, thì kết phim lại ập đến một bất ngờ khác khiến tất cả mọi thứ bạn suy nghĩ và cảm xúc từ ban đầu sẽ lật nhào chóng vánh.

Người ta vẫn thường bảo “gieo nhân gì gặp quả ấy”. Giữa cô giáo Moriguchi, hai đứa trẻ A và B, liệu ai mới là người đáng trách? Trưởng thành là cả một quá trình mà trong đó bạn sẽ học được vô số bài học, nhưng liệu có bao giờ bạn từng nghĩ đến sẽ được dạy một bài học bắt nguồn từ cái chết?

Để trả lời câu hỏi này, chắc chắn bạn sẽ phải chững lại, lấy thêm hơi thở và bật lại Confessions ngay ở những thước phim ban đầu.

Quên mật khẩu

Đăng Ký