[35mm Contest #22] Lost In Translation (2003) Cho Thời Gian Ngơi Nghỉ… | Nguyễn Thái Sơn

35mm Film Review Contest

nguyen thai sonTác giả: Nguyễn Thái Sơn
Số điện thoại: 0168987****
Địa chỉ: TP Vũng Tàu


Nhẹ nhàng và sâu lắng là những gì tôi có thể miêu tả về tác phẩm của nữ đạo diễn Sofia Coppola.

Xuyên suốt bộ phim là hành trình tìm lại những mảnh cảm xúc đã mất của Bob Harris (Bill Murray) và Charlotte (Scarlett Johansson). Tựa đề bộ phim đã phần nào nói lên được những khó khăn mà hai nhân vật phải gặp giữa lòng nước Nhật. Sự bất đồng về ngôn ngữ và văn hoá khiến cả hai không thể giao tiếp hay hoà nhập với cuộc sống và con người nơi đây. Nhưng trên hết, chính việc cả Bob và Charlotte đều thất bại mỗi khi cố gắng nói chuyện với những người mà họ từng yêu thương mới là thứ gieo rắc nỗi cô đơn khắp phần đầu của bộ phim.

Để rồi khi Bob gặp Charlotte

Cả hai gặp nhau và ngay lập tức họ cảm nhận được tâm trạng của nhau. Bob hẹn Charlotte đi chơi và cô đồng ý. Cả hai người cần cuộc đi chơi ấy hơn bao giờ hết. Họ tân dụng cơ hội này để cố gắng thay đổi. Tôi đã cười không biết bao nhiêu lần mỗi khi nhìn thấy Bob mặc cái áo cam dằn ri khi đến phòng của Charlotte. Trông ông thật ngố trong cái áo ấy. Nhưng ai có thể trách được khi đó là Bill Murray. Còn Charlotte có riêng cho mình bộ tóc giả màu hồng đầy phá cách.

Chính sự thay đổi này đã khiến họ trở nên cởi mở hơn không chỉ với người khác mà còn với bản thân mình. Bỏ đi một Bob râù rĩ hay một Charlotte đơn giản. Đêm đó họ đã giúp nhau hoà nhập và tìm thấy niềm vui giữa lòng Nhật Bản. Để rồi khi Charlotte ngồi trong chiếc taxi chu du qua những cung đường của Tokyo. Ánh mắt của cô lúc ấy chính là sự tò mò, hưng phấn chứ không phải lạ lẫm và sợ hãi như khi Bob ngồi trong chiếc taxi ở đầu phim. Cô biết rằng kể từ lúc đó mình đã có Bob.

Tôi thích nhất là cảnh quay khi Bob và Charlotte cùng nằm trên giường và bắt đầu tâm sự và chia sẻ với nhau. Khi mà sau cuộc hành trình tìm lại những mảnh cảm xúc. Họ đã có thể cũng nhau trò chuyện, chia sẻ.

Trong lời thoại của Bob có một câu mà tôi rất thích.

lost 2

“Em càng biết mình là ai và mình muốn gì, càng ít thứ làm phiền em hơn.”

Chính việc gặp Charlotte đã khiến Bob suy nghĩ lại về những điều mình muốn. Câu nói vừa như lời khuyên với Charlotte vừa nói lên suy nghĩ của Bob lúc này. Rằng anh muốn được tiếp tục sống và vui vẻ. Anh muốn được ở bên Charlotte.

Cảnh khi cuối phim khi hai người gặp nhau đã từng khiến tôi bối rối khi lần đầu mới xem phim. Tôi đã chỉnh lên chỉnh xuống cái volume chỉ để cố nghe được xem Bob đã nói gì với Charlotte. Sofia Coppola đã cố tình sắp đặt để đó là bí mật của chỉ Bob và Charlotte. Và rằng mỗi người chúng ta đều có thể tự điền vào khoảng lặng ấy để tạo cái kết riêng cho mình.

Bill Murray và sự khác biệt.

Không phải tự dưng mà đạo diễn Sofia Coppola muốn và chỉ muốn Bill Murray đảm nhận vai Bob Harris trong phim. Đơn giản là vì ông quá “Bob” cũng như Rowan Atkinson trông quá “Bean” vậy. Chỉ nhìn mặt Bill Murray cũng đã khiến tôi thấy buồn cười rồi. Trong cảnh ở quán ăn sushi. Trong kịch bản chỉ ghi vỏn vẹn

He tries to make her laugh

Phần còn lại là do Bill Murray tự biên tự diễn. Và tất nhiên là đó là nụ cười thật của Scarlett.

Rồi trong cảnh quay khi quay quảng cáo với li rượu, Bill Murray đã không biết trước người đạo diễn Nhật Bản nói gì nhằm khiến cho sự bối rối của ông thật hơn bao giờ hết.

Có lẽ nêu như đó không phải là Bill thì bộ phim đã không thực sự trọn vẹn.

lost 1

Lost In Translation đã chạm tới tâm hồn của rất nhiều con người. Cả Bob và Charlotte đều mắc kẹt với cuộc sống mà mình đã vội vã chọn lựa mà giờ họ mới tìm ra hạnh phúc thật sự. Sofia Scapolo đã thực sự tạo nên một tác phẩm hài hoà cả về nội dung, sự hài hước, cũng như âm thanh và hình ảnh. Có lẽ bởi vì những chi tiết bình dị trong bộ phim khiến người ta dễ dàng bắt gặp bản thân mình trong đó. Vậy bạn có bao giờ tự hỏi bạn là ai và bạn muốn gì chưa ? Và nếu chưa thì bạn có đang “lạc” giữa thế giới ?

 

 

Quên mật khẩu

Đăng Ký