[35mm Contest #23] Ba Mùa (1999) Chỉ Thấy Trong Lòng Giọt Lệ Khô | Phong Linh

35mm Film Review Contest

Tác giả: Phong Linh

Sinh năm: 1988

Số điện thoại: 093625****

Địa chỉ: Hà Nội


Viết vài dòng cho Saigon, Và vì vẫn nhớ giữ lời hứa với một người anh.

Saigon trong Ba Mùa như một cô gái người tình, sẵn sàng để mọi kẻ bước vào. Saigon không háo hức, không níu kéo. Saigon cứ ở đó. Người ta cứ bước vào rồi bước ra, chỉ có saigon vẫn ở đó.

Giữa nhộp nhịp huyên náo của một kinh thành đang oằn mình rung chuyển, chôn vùi những kỉ vật thửa xa xưa những bông sen trắng giữa hồ sen vẫn sáng sáng rong ruổi khắp các ngõ ngách. Hương sen nồng lên vị tinh khiết, tưởng như  lạc loài ấy mà lại nồng nàn khiến những bức tường thành nham nhở hoang mang ươm lên cái thứ mùi vị quyến luyến không dứt. Tôi gọi đó là mùi Saigon.

Saigon nắng sáng, mưa đêm. Saigon ngày ngày phơi bày những nỗi niềm dưới cơn nắng quằn quại, rồi đêm đêm lại xoa dịu bằng những đợt nước mắt đắm đuối buồn bã của trời cao.

Một cô gái hái sen đem lòng yêu kính thành thật với người thầy hoài cổ xưa cũ của mình.

Một cô gái điếm chỉ mơ được mặc áo dài trắng đi giữa hai hàng phượng đỏ như những ngày học trò trẻ tươi.

Một anh xích lô cố gắng thắng trong cuộc đua chỉ vì muốn được ở bên cạnh cô gái điếm anh yêu một đêm. “Tôi chỉ muốn nhìn Lan ngủ thôi”. Câu thoại giản dị quá đỗi mà lại khiến tôi ghi nhớ như nhớ một mối tình sâu đậm.

Một ông lính Mỹ già đi tìm con, cả ngày lặng nhìn dòng phố bên ly cafe đắng và điếu thuốc vẩn vơ khói.

Một thằng bé bán dạo, tiếng Anh bồi bập bẹ, suốt đêm lang thang qua các quán bar nhỏ vào những ngày mưa tàn phá.

Một thành phố ấn trốn nhiều gương mặt người, rời rạc trong nhau, rời rạc trong phố, rời rạc những nỗi cô đơn.

Thành phố càng rộng, nỗi cô đơn càng sâu.

Ba mua 2

Từng góc quay cận cảnh, từng khuôn mặt ngụp lặn trong cơn mưa, cơn nắng của thành phố như khắc lên cái tàn dư buồn bã của cơn bão đặc quánh mùi tiền ở cái xứ này.

Số phận bé nhỏ, cuốn trong lòng phố. Hiểu hay thương rốt cục cũng chỉ là những lý lẽ mòn sáo nhất của con người. Từng mảnh hình ảnh ghép vào với nhau, lệch lạc nhau mà không ngừng day dứt.

Saigon mướt mải sống như thế mà vẫn vướng vít cái thời lãng mạn mê hoặc đã được phủ khăn tang từ xưa lắc xưa lơ. Cái thời thành quách còn lặng im. Cái thời người ta thương nhớ, tiếc nuối nhau từng lời thơ, tiếng nhạc.

Bài thơ cuối cùng của thầy Đào chẳng phải đã nói được thẳm sâu những tâm tư đó sao:

“Ta muốn làm sen nở giữa hồ

Tỏa ra hơi thở ngập hương thơ

Lần mò tìm lại linh hồn cũ

Chỉ thấy trong lòng giọt lệ khô”

Thành phố cũ, linh hồn cũ giờ chỉ còn là những hoài niệm ứ nghẹn nơi tâm hồn những kẻ sĩ thuở trước. Những kẻ sĩ đã trở thành lạc loài ở cái xứ đang đổi thay từng phút từng giờ này đây. Chỉ có nỗi cô đơn đóng khung trong một ngồi nhà cũ, để rồi ôm ấp mộng tưởng vời vợi.

Tôi ngụp lặn trong những khung hình ấy như vĩnh viễn khước từ cái chớp nhoáng đẹp đẽ hiện tại.

Khung hình sen trắng tinh khôi trong mối tình cầm thi của cô gái hái sen với người thầy của mình.

Khung hình phượng đỏ bay khắp phố, khi cô gái điếm mặc áo dài trắng thảnh thơi bước đi là cái khung hình đẹp mê đắm trong thành phố này.

Chút lãng mạn nâng niu, u buồn.

Ba Mùa được Tony Bùi viết nên bởi lòng yêu mến hay luyến thương những ngày đã xưa cũ lắm rồi, tôi không biết, nhưng không thể nào phủ nhận Ba Mùa vẫn đẹp, đẹp như một cô kỳ nữ lắm người thương mà giờ đã hoang phai cả chút tình mê.

Bộ phim đẹp nhất về saigon mà tôi đã từng xem. Bộ phim đã đem lại cho tôi những niềm thương say lạ kì về cái xứ sở tưởng chừng chỉ đơn điệu với hai mùa nắng mưa. Tôi cứ bước đi trên đường phố ở hôm nay mà ngẩn ngơ nhớ tiếc từng khung hình trong bộ phim này.

Tìm phía sau những con phố xênh xang này là những con phố mục nát còn lẩn khuất hồn hoang diễm lệ từ thuở trước. Tôi thích cái cảm giác chạm tay từng mảng tưởng nham nhám như cuốn mình quay về những ngày thiết tha nơi chốn ấy.

Khung cửa sổ lặng im nhìn chốn người kia qua lại, rồi cứ lặng im qua năm qua tháng, hoen cũ buồn bã, tưởng như lãng quên rồi mà hóa ra cứ vẫn nhắc nhớ.

Saigon của Ba Mùa như thế đấy. Saigon âm thầm buồn tê tái trong từng khoảnh khắc đứng lại. Cái dòng sông sen trắng trong giấc mơ của thầy Đào kia đã hóa thành thực. Buồn đến vô cùng mà cũng đẹp đến miên man. Đẹp trong chính những đường phố nhếch nhác, lộn xộn, những ngôi nhà vá chằng vá đụp.

Tôi không muốn bàn đến diễn xuất của các diễn viên trong Ba Mùa bởi tôi không nghĩ họ đang diễn. Tôi nghĩ họ đang sống trong cái thời ấy, với những nỗi niềm ấy, như bao nhiêu mảnh ghép tưởng chừng rời rạc ở thành phố này.

Tà áo dài trắng, dòng sông sen trắng cuối phim cũng là những hình ảnh nên thơ lưu luyến mãi “Để em ca hát, cho đời nên thơ”.  Là vì, Saigon vẫn tình, vẫn thắm như thế thôi.

 

Quên mật khẩu

Đăng Ký