[35mm Contest #27] Memories Of Murder (2003): Hồi Ức Sát Nhân | Lê Đức Dương

35mm Film Review Contest

le duc duongTác giả: Lê Đức Dương

Ngày sinh: 28-07-1993

Số điện thoại: 0126511****

Địa chỉ: Gò Vấp, TP. HCM


 

Vào một ngày cuối thu nắng ấm, tại một vùng thôn quê trước giờ vốn yên bình nay đột nhiên trở nên rúng động bởi sự xuất hiện của một tên sát nhân hết sức độc ác và bệnh hoạn. Hàng loạt phụ nữ tuổi từ 13 đến 71 đã bị hãm hiếp và giết chết bằng nhiều cách thức khác nhau vô cùng tàn bạo. Có nạn nhân bị đâm 19 nhát vào ngực, có người bị nhét 9 hạt đào vào âm đạo sau khi bị hãm hại và càng ngạc nhiên hơn khi kẻ thủ ác gần như không để lại bất kỳ dấu vết gì. Thời gian trôi qua, số nạn nhân đã lên tới con số 10. Bất chấp sự điều tra gắt gao chưa từng có, kẻ sát nhân vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật. Vụ án dần đi vào ngõ cụt và phủ một bóng đen u ám lên vùng quê hẻo lánh. Đó là câu chuyện có thật xảy ra từ năm 1986 đến năm 1991 tại thị trấn Hwaseong cách không xa thủ đô Seoul, Hàn Quốc. Và đó cũng chính là bối cảnh của bộ phim Memories of murder.

Mở đầu bằng hình ảnh một vùng thôn quê yên bình ngập tràn ánh nắng với những cánh đồng lúa vàng ươm cũng lũ trẻ nô đùa nghịch ngợm. Chẳng ai ngờ được rằng kỳ thực chúng ta đang theo chân thám tử Park Doo-man đến hiện trường của một vụ thảm án giết người. Hôm đó là ngày 23 tháng 10 năm 1986, mở đầu cho một vụ kỳ án mà sự kinh hoàng của nó vẫn ám ảnh nhiều người đến tận bây giờ.

memories-of-murder-1

Park Doo-man là một thám tử ở vùng thôn quê héo lánh, nơi trước giờ chưa từng chúng kiến một tội ác nào kinh hoàng đến mức này. Tuy được xây dựng là một nhân vật đôi khi gây cười cho người xem nhưng anh ta là một kẻ thích dùng tay chân nhiều hơn đầu óc. Cùng với cộng sự Cho Yong-koo của mình, họ thường xuyên phá án bằng các hình thức như ngụy tạo bằng chứng, ép cung, mớm cung, tra tấn…Chỉ cần là nghi phạm họ sẽ tìm cách để khép thành tội phạm, miễn sao đưa ra được một kẻ chịu tội và lên báo khoe chiến công thế là đủ.

Nhưng họ không phải là người duy nhất mà gần như tất cả mọi người trong sở cảnh sát, kể cả cảnh sát trưởng Koo He-bong, đều như vậy. Họ chỉ quan tâm sẽ được lên trang nhất tờ báo địa phương với cái tựa oai như thế nào mà thôi.  Nhiều người đã trở thành nạn nhân như tên ngốc Baek Kwang Ho, gã biến thái Chio Byung-soon hay tay công nhân kĩ thuật Park Hyun-kyu.

Mọi chuyện thay đổi khi sở cảnh sát địa phương nhận được sự trợ giúp từ thám tử Seo Tae-yoon, một cảnh sát được đào tạo bài bản đến từ Seoul. Anh làm việc rất có hệ thống, trách nhiệm và cẩn thận. Câu cửa miệng của anh là “Các tài liệu không biết nói dối”. Nhưng một mình  anh cũng khó lòng thay đổi những người khác. Vì cách làm việc của mình, anh và thám tử Park xung đột với nhau dữ dội. Nhưng vì cùng chung mục đích nên họ vẫn cố gắng hợp tác với nhau.

memories-of-murder-2

Nếu bạn đã từng tìm hiểu về vụ giết người hàng loạt Hwangseo thì bộ phim này cũng có kết thúc giống như sự kiện ngoài đời thực, và đó chắc chắn không phải cái kết mà bạn muốn. Đạo diễn Bong Joon-ho đã mượn hình tượng của vụ án để nói lên sự thật nhói lòng về xã hội Hàn Quốc thời bấy giờ. Đó là một thời kỳ rối ren về cả kinh tế lẫn chính trị. Và một bô phim dám đề cập đến chính trị vào lúc bấy giờ thì quả là hiếm thấy và rất dũng cảm.

Mỗi khi bạn cười thám tử Park, điều đó cũng giống như bạn đang cười vào ngành cảnh sát Hàn Quốc lúc bấy giờ. Một bộ phận không nhỏ làm việc tắc trách, thiếu đi cả những điều tối thiểu như đạo đức nghề nghiệp. Cảnh sát giờ đây chỉ tập trung vào xử lý một xã hôi nhiễu nhương hỗn loạn bằng các biện pháp bạo lực. Chẳng thế mà khi cảnh sát trưởng xin viện trợ lực lượng để truy bắt bắt gã thủ phạm, họ chỉ nhận được cái lắc đầu vì tất cả đều đã đi đàn áp một cuộc biểu tình. Và những thám tử thôn quê lại phải gồng mình đương đầu với vụ án mà ngay từ đầu đã vượt quá khả năng của họ.

Cho dù nỗ lực rất nhiều nhưng vụ án vẫn chìm vào bế tắc. Hàng loạt nạn nhân được phát hiện, vụ sau ghê rợn hơn vụ trước nhưng tất cả những gì cảnh sát có chỉ là những câu chuyện đồn thổi và những kẻ không liên quan. Sau này họ phát hiện ra rằng kẻ sát nhân luôn ra tay vào những đêm trời mưa đổ mưa, và đài radio địa phương phát bài hát Sad Letter. Họ tìm ra được gã công nhân kỹ thuật Park Hyun-kyu là người đã gửi yêu cầu đến đài phát thanh với lời nhắn “xin hãy phát bài hát vào những ngày mưa”.

Nhưng đến lúc này thì mọi thứ đã đi quá xa, vụ thảm án đã ám ảnh những thám tử và thay đổi con người họ, theo cách này hay cách khác. Mọi nỗ lực phá án đều tập trung vào gã công nhân Park Hyun-kyu. Cảnh sát gửi mẫu tinh dịch thu được từ thủ phạm và tóc của hắn sang Mỹ để so sánh DNA vì những công nghệ đó lúc bấy giờ quá xa lạ đối với họ. Thám tử  Seo theo dõi hắn từng bước chân nhưng vào một đêm mưa to tầm tã, bài hát Sad Letter vang vọng trên đài phát thanh, hắn đã biến mất trong màn đêm tăm tối. Sáng hôm sau, người ta phát hiện xác một cô bé nữ sinh đã bị hãm hiếp và giết chết đầy tàn bạo vào đêm qua.

Thám tử Seo điên cuồng truy tìm gã công nhân, giờ đây anh gần như đánh mất con người mình. Anh rút khẩu súng và chĩa vào đầu hắn. Đúng lúc đó thám tử Park mang đến kết quả gửi về từ Mỹ. Seo mở nó ra và lần đầu tiên trong đời, anh thốt lên rằng “Ta không tin vào những tài liệu này”. Anh chĩa súng vào Park Hyun-kyu và bóp cò. Nhưng thám tử Park đã ngăn anh lại. Seo không còn như xưa và Park cũng vậy. Anh đã hiểu thế nào là đúng thế nào là sai, và chấp nhận nhìn gã nghi phạm biến mất dần vào đường hầm hun hút.

memories-of-murder-3

17 năm sau, giờ đây Park không còn là cảnh sát và đã có một gia đình êm ấm. Anh trở về cánh đồng ngày xưa, nơi đã phát hiện xác chết đầu tiên. Một cô bé tiến đến gần và hỏi tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào đó. Và thật kỳ lạ là vừa mới đây cũng có một người nhìn vào đó giống như anh. Cô bé hỏi tại sao thì người đó trả lời rằng đã từng làm một việc ở đây từ rất lâu trước kia và trở về để nhớ lại những điều đó. Park hỏi cô bé có thấy mặt người đó không. Cô bé nói rằng người đó trông “rất bình thường”.

Một bộ phim chỉ có những câu hỏi mà không có câu trả lời, chỉ có những khúc mắc mà không có nút gỡ. Nhưng nó sẽ còn ám ảnh chúng ta như cái cách mà vụ án đã ám ảnh những người đã từng tham gia tìm lời giải đáp. Tất cả được khắc họa đầy chân thực nhưng nghiệt ngã, công lý không phải lúc nào cũng chiến thắng, nỗ lực không phải lúc nào cũng được đền đáp. Bản chất của mỗi người là một điều bí ẩn, thậm chí cả bản thân chúng ta cũng không hề hiểu hết. Để khám phá điều đó có thể là cả một hành trình u ám không hồi kết.

Bản chất con người là thế nào? Là vô định hay bất biến? Liệu chúng ta đã hiểu rõ bản chất của mình hay chưa? Khi trải qua những biến cố vượt quá sức chịu đựng, chúng ta có thay đổi? Hãy tự tìm cho mình câu trả lời vì mỗi người đều có hành trình riêng. Và khi đến cuối con đường đó, có thể chúng ta sẽ nhận ra con người thật của mình. Nhưng liệu chúng ta có chấp nhận điều đó hay không?

Bộ phim kết thúc ở đúng nơi mọi chuyện đã bắt đầu, với ánh mắt bàng hoàng của thám từ Park nhìn thẳng vào người xem. Ánh mắt đó như nói lên rằng ở ngoài kia, kẻ thủ ác vẫn còn tự do, âm thầm lẩn khuất đâu đó giữa chúng ta. Và giờ đây, hắn đang nhớ lại những gì hắn đã từng làm.

 

Quên mật khẩu

Đăng Ký