[35mm Contest #4] Stand By Me (1986) Chuyến Hành Trình Đẹp Nhất Của Tuổi Trẻ | Nguyễn Phương Thùy

35mm Film Review Contest

Stand By Me 1Tác giả: Nguyễn Phương Thùy

Ngày sinh: 28/03/1995

Sđt: 098431****

Địa chỉ:  Đống Đa, Hà Nội


Ra mắt vào ngày 22/8/1986, Stand By Me (Hãy ở bên tôi) đã tạo nên cơn sốt mùa hè trên toàn thế giới với kinh phí chỉ vỏn vẹn 8 triệu đô-la Mỹ bởi những thước phim trong trẻo, sống động về tình bạn, về tuổi trẻ làm rung động trái tim hàng triệu người trong thập niên 80. Không chỉ vậy, cho đến tận bây giờ, bộ phim vẫn được xem là bộ phim kinh điển về đề tài tuổi mới lớn.

Có những khoảnh khắc trong đời chúng ta chẳng bao giờ có thể lấy lại, có những con người đã từng bước vào cuộc sống chúng ta rồi ra đi vĩnh viễn. Nhưng những ký ức ấy, những con người ấy luôn là những mảnh ghép quý giá trong cuộc đời. Stand By Me thâu ghép những mảnh ghép đó thành những thước phim sống động, ngọt ngào như một lời tri ân cho tuổi trẻ.

Stand By Me 2

Bộ phim kể về bốn cậu bé 12 tuổi: Chris (River Phoneix) , Gordie (Will Wheaton), Teddy (Corey Feldman) và Vern (Jerry O’Connell). Họ chơi thân với nhau và cùng sinh sống ở một thành phố nhỏ. Một ngày nọ, Vern nghe lỏm được xác chết của một cậu bé bị tàu đâm đang nằm đâu đó trong rừng vậy là 4 cậu bé quyết định thực hiện cuộc phiêu lưu đi tìm xác chết. Chúng hy vọng rằng sau khi tìm thấy xác chết chúng có thể được lên ti vi như những người hùng. Trên chuyến hành trình tưởng như bồng bột ấy chúng đã khám phá ra chính bản thân mình, cùng nhau trải qua quãng thời gian đẹp nhất với bạn bè và sau đó, kết thúc chuyến đi cũng là lúc chúng phải giã tuổi thơ trong trẻo để bước vào cuộc đời.

Tình bạn của bốn cậu nhóc đánh thức trong tôi tất cả những ký ức đẹp nhất về một thời tôi cũng có một hội bạn, chúng tôi chơi với nhau thật vui, thật trong trẻo và vô tư biết bao cho đến một ngày chúng tôi phải trưởng thành. Công việc, cuộc sống, bận rộn… cuốn chúng tôi rời xa nhau. Và rồi khi ngoảnh đầu lại, khoảng thời gian đẹp nhất cũng là khoảng thời gian tiếc nuối nhất. Bốn cậu bé trong bộ phim cũng giống như chúng tôi vậy. Tuy mỗi người một cá tính riêng biệt, mang trong mình những nỗi đau khác nhau, đôi khi chúng cãi nhau, gây lộn nhưng chúng yêu thương nhau, luôn giúp đỡ nhau và khi ở bên nhau trông chúng thật hạnh phúc. Khoảnh khắc bốn đứa trẻ cùng nhau đi tìm xác chết là lúc chúng đang cùng nhau bước trên một con đường, chúng biết mình là ai, chúng biết đích đến của mình là gì và quan trọng hơn, chúng có nhau.

stand-by-me-2

Trong phim, tình bạn của Chris và Gordie được khắc hoạ nổi bật hơn cả. Khi Gordie hỏi rằng: “Tớ có lập dị không?” Chris đã trả lời rằng: “Có. Thì sao? Ai mà chẳng lập dị.” Khi Gordie vì những ám ảnh mà gia đình mang lại nên đã muốn từ bỏ ước mơ làm nhà văn của mình, Chris luôn khích lệ và nói với Gordie rằng: “Đừng bỏ phí món quà Chúa tặng. Cậu chắc chắn sẽ thành nhà văn nổi tiếng.” Khi Chris hỏi Gordie rằng: ” Tớ có thể thoát ra khỏi thị trấn này không?” Gordie nhìn thẳng vào Chris khẳng định: “Cậu có thể.” Chỉ như vậy thôi, cuộc đời của họ đã thay đổi vĩnh viễn. Ai trong chúng ta cũng có một người bạn thân nhất. Người đó luôn bên ta mãi mãi bởi họ được ta khắc ghi trong tim chứ không phải trong bộ nhớ.

Sau cuộc hành trình trở về, 4 người bạn đã tìm thấy xác chết nhưng những gì họ trải nghiệm được còn quý giá hơn. “Thị trấn như nhỏ hơn” khi họ trở về. Vươn ra ngoài thế giới chúng ta mới biết thế giới rộng lớn nhường nào. Nhưng ta không hề thấy sợ vì có những người bạn ở bên ta. Trong thị trấn nhỏ bé như vậy, ta cũng không thấy buồn tẻ, bởi ta có những người bạn ở bên ta. Tuy nhiên, cuộc vui nào cũng có kết thúc của nó.

Tôi không bao giờ quên được cảnh cuối phim khi 4 đứa trẻ tạm biệt nhau vào lúc kết thúc chuyến đi. Mỗi người một ngả, bịn rịn nói với nhau những lời hứa: “Hẹn gặp lại nhé.” Nhưng đôi khi lời hứa mãi chỉ là lời hứa. Họ trưởng thành theo nhiều cách khác nhau, có những số phận khác nhau và dần dần không còn gặp lại nhau nữa. Chuyến hành trình họ đi cùng nhau mãi chấm dứt tại thời điểm năm họ 12 tuổi nhưng những giây phút hồn nhiên, vui vẻ khi họ ở bên nhau mãi là kỷ niệm đẹp nhất cho tuổi trẻ của họ. Không quá kịch tính, vừa đủ hài hước, thêm một chút dịu dàng, bộ phim giống một bản nhạc nhẹ nhàng ru ta mơ một giấc mơ thật đẹp về những ngày tháng hồn nhiên, nhiệt huyết nhất.

Stand By Me 3

Bên cạnh những điểm ngọt ngào về nội dung cũng như hình ảnh của bộ phim, diễn biến phim chưa đẩy đủ cao trào và kịch tính về cuộc đối đầu giữa bốn cậu nhóc và đám thanh niên lêu lổng trong thị trấn cũng đi tìm xác chết. Khi xem xong phim tôi vẫn băn khoăn rằng đạo diễn đưa cuộc cạnh tranh giữa bốn cậu nhóc và đám thanh niên vào có phải nhằm phê phán đám thanh niên đã lớn rồi mà còn hành xử như những đứa trẻ? Hay chỉ đơn giản ông muốn tạo cho cuộc hành trình của bốn cậu nhóc ly kỳ hơn? Bên cạnh đó, tuy nỗi đau của Gordie được tập trung phác họa nhưng sự ám ảnh của Teddy chưa được đạo diễn lý giải đủ để người xem hiểu. Trong phim tôi chỉ thấy một Teddy hơi điên cuồng, ám ảnh về người bố của mình đã tham trận trong chiến tranh thế giới thứ II nhưng lý do vì sao cậu bé lại như vậy vẫn là một dấu hỏi lớn. Nhưng đây cũng chỉ là quan điểm chủ quan của cá nhân tôi, biết đâu khi bạn xem phim bạn lại có thể tìm ra được những điều thú vị mà bản thân tôi không trải nghiệm được.

Tóm lại, Stand By Me thật sự là một bộ phim đáng xem. Một bộ phim mà khi xem chúng ta có thể thấy chính bản thân mình trong đó, một bộ phim mà đều khiến chúng ta mở hộp ký ức đẹp đẽ nhất của mình để nhìn ngắm lại và trân trọng.

Quên mật khẩu

Đăng Ký