[35mm Contest #15] Summer In February (2013) Chỉ Còn Lại Nuối Tiếc | Nguyễn Hà Anh

35mm Film Review Contest

Tác giả: Nguyễn Hà Anh
Ngày sinh: 29/09/1992
Số điện thoại: 096164****
Địa chỉ: Hải Dương


Ngày hôm nay như thể một ngày mùa hạ
Một ngày mùa hạ giữa tháng hai

Nàng Florence nói với Gilbert, rằng ngày hôm nay, ngày họ ở bên nhau, như thể một ngày mùa hạ. Chàng Gilbert đáp lời nàng, đó là một ngày mùa hạ giữa tháng hai… Không biết có phải vì lời nói của chàng, về một ngày hạ giữa tháng hai, mà trong suốt cả bộ phim, ta chỉ thấy độc một màu sắc, của sự vội vàng, bồng bột, sai lầm, và nuối tiếc.

Phim bắt đầu bằng hình ảnh một đôi mắt mở to – thông điệp bằng hình ảnh đầy ẩn ý, rằng một tiếng bốn mươi phút sau đó là những hồi tưởng trong giây phút cuối đời của một người phụ nữ… Những mảnh ký ức đẹp đẽ không dễ gì tàn phai.

febuary 1
Trong buổi dạ tiệc, chàng trai AJ – một họa sĩ, một nhà thơ thiên tài, cao hứng đọc những câu thơ mà chàng ứng tác. Chàng đang đọc đến đoạn “Và có tiếng lách cách / Trên khung cửa phòng ngủ của tôi…”, thì từ bên ngoài trời mưa gió, có tiếng gõ cửa. Giây phút sau đó, nàng Florence xinh đẹp bước vào. Nàng không đơn thuần chỉ bước vào căn phòng ấy, mà nàng đã nhón gót hài, bước vào cuộc đời của chàng AJ tài hoa, và cả anh lính tinh tế Gilbert. Trong phút chốc, họ bước vào cuộc đời của nhau, và không gì còn như trước nữa.

Nàng Florence chạy trốn một mối tình, bỏ đến vùng làng quê hẻo lánh nhưng thanh bình bên bờ biển – nơi anh trai nàng đang học vẽ. Nàng khao khát thay đổi, nàng mơ giấc mơ trong đó nàng khẳng định được bản thân mình – mà cụ thể là trở thành một họa sĩ, và trên hết, nàng tò mò về mọi thứ. Chính vì vậy, khi nhìn thấy Dolly trên bờ biển, hoàn toàn khỏa thân, không do dự, Florence đã tự cởi bỏ xiêm y, trần truồng đứng trước gương, nhìn ngắm cơ thể mình. Có lẽ nàng tìm được một điều gì đó trong cái nhìn đầy lạ lẫm và táo bạo ấy.

Florence đến đây để học vẽ, nhưng tất cả những gì nàng được yêu cầu lại là làm mẫu vẽ cho AJ – thầy giáo của nàng. AJ là mẫu nghệ sĩ đích thực, anh vẽ, như một thiên tài, và làm thơ. Hẳn Florence đã bị choáng ngợp bởi tài năng, và cả sự hào hoa của anh, đến độ nàng không hề nhận ra chàng Gilbert nhút nhát si tình cũng đang thầm thổ lộ với mình. Gilbert một lần nữa lại là minh chứng cho cái điều đã được im đậm, gạch chân, bôi đỏ hết bộ phim này tới bộ phim khác: Đã là nhân vật phụ, lại còn tốt bụng, thì chẳng bao giờ có được người mình yêu. Gilbert mất Florence một cách chóng vánh. Florence đã nhận lời cầu hôn của AJ, như một phản xạ tự nhiên, khi người cô hằng ngưỡng mộ, người cô tôn thờ, bỗng nhiên muốn đặt cô vào vị trí quan trong nhất trong cuộc đời họ.

febuary 2

Florence đến đây để học vẽ, nhưng tất cả những gì nàng được yêu cầu lại là làm mẫu vẽ cho AJ – thầy giáo của nàng

Nhưng như tôi đã nói ở trên, một ngày mùa hạ giữa tháng hai, đâu thể. Dù có là một ngày tháng hai nắng ấm áp, thì đó vẫn không thể là mùa hè. Cũng như dù nàng Florence có đột ngột được ngỏ lời yêu, thì đó vẫn không phải hạnh phúc thực sự. AJ cầu hôn Florence, khi thậm chí họ còn chưa kịp trao nhau lời yêu, chưa hiểu gì về nhau, thậm chí còn chưa thật lòng muốn bước vào thế giới của nhau. Florence thậm chí còn không biết AJ bị mù mắt phải – di chứng của căn bệnh dại hồi bé. Một người họa sĩ bị mù một mắt, còn điều gì có thể khiến anh ta tổn thương hơn được nữa?

Trong bộ phim này, tôi dành nhiều sự đồng cảm cho AJ. Anh ta sống một cuộc đời phóng khoáng, yêu người phụ nữ anh yêu, lấy cô làm vợ. Nhưng có lẽ AJ, ngay cả nàng Florence nữa, chưa sẵn sàng để làm bạn đồng hành cùng nhau trong cả cuộc đời. Mà có lẽ, AJ cũng chưa đủ trưởng thành, chưa đủ chín chắn để nói lời yêu một người con gái, chưa nói đến việc yêu cầu cô sống trọn đời bên mình. Tôi và AJ, chúng tôi mang cùng một tâm trạng, nói đúng hơn, là với mỗi một nhân vật trong bộ ba này, tôi đều chia sẻ với họ một chút gì đó.

AJ chưa đủ chín chắn để yêu một cô gái, nhưng anh quá mạnh mẽ, quá dữ dội, quá “TÔI”, quá ích kỷ. Anh không có những phút bình tâm để nhận ra anh yêu Florence hay anh yêu nàng thơ Florence của mình. Giây phút bẽ bàng của Florence khi nàng nhận ra bức tranh AJ vẽ nàng được mang bán tại Học viện Hoàng gia (Royal Academy), bên cạnh những bức tranh AJ vẽ các cô gái khác; cái khoảnh khắc khi nàng nhận ra, các bức tranh kia cũng được AJ chăm chút, theo cái cách mà anh vẽ nàng, hay đúng hơn, nàng hoàn toàn bình đẳng với họ, hẳn là một sự sụp đổ và bàng hoàng. Florence đau khổ, khi nàng nhận ra vị trí thực sự của mình, nhưng có lẽ điều đó với AJ là vô nghĩa, hoặc giả, AJ không chấp nhận việc để Florence chiếm một vị trí quá đặc biệt trong cuộc đời mình.

febuary 3

Florence đã nhận lời cầu hôn của AJ, như một phản xạ tự nhiên, khi người mà cô hằng ngưỡng mộ, người cô tôn thờ, bỗng nhiên muốn đặt cô vào vị trí quan trong nhất trong cuộc đời họ

Chỉ cho đến khi AJ tìm đến Gilbert, giữa đêm khuya, hay tìm đến với Laura thì tôi mới nhận ra AJ tội nghiệp kia giống tôi tới nhường nào.

AJ tìm đến Gilbert, chỉ để nói rằng, anh đã nghĩ cuộc sống chỉ có vẽ tranh, uống rượu, cưỡi ngựa, mọi thứ đều mau chóng, và toàn lực… Cuộc sống mới này, đời sống gia đình quá mới mẻ này, đã đánh anh một đòn chí mạng. AJ của tự do, của phóng túng đang run sợ trước một lối đi quá mới mẻ mà anh dấn bước vào. Một ngày nọ, khi Gilbert thông báo anh sẽ đi Nigeria, AJ, bồn chồn và uất ức, tìm đến với Laura – người phụ nữ sau này sẽ chia sẻ cho anh bờ vai nương tựa trong một đêm gió bão, khi mọi thứ sụp đổ trước mắt anh. AJ nói với Laura rằng, tất cả mọi người đều đã bỏ anh đi, bạn bè của anh, “gia đình nghệ thuật” của anh… Những người bạn của anh đã đặt dấu chấm hết cho thế giới ấy, thế giới cân bằng mà anh đã sống bấy lâu nay.

“Không còn nữa sự say mê và thích thú” – Những vần thơ mà lâu lắm rồi AJ không ứng tác. Từ khi cầu hôn Florence cho tới lúc ấy, AJ không hề làm thơ. Anh căng thẳng, vụng về trong mối quan hệ đã đứng trên bờ đổ vỡ ngay từ khi nó chưa kịp bắt đầu. AJ tìm đến Gilbert như một vị cứu tinh, như một thứ keo gắn kết tất cả mọi thứ. Anh tin tưởng, trông chờ vào Gilbert tới độ không hề nhận ra trái tim Florence, vốn không hề thuộc về anh, đã dành cho Gilbert. Và lần duy nhất anh bộc lộ sự giận dữ ra bên ngoài, thế giới của anh, của Gilbert, và Florence, sụp đổ.

AJ thuộc về bầu trời, về màu sắc, hình ảnh và những tấm toan. Anh thuộc về nghệ thuật. Chỉ có ở đó, anh mới tìm được sự thanh thản và tự do cho chính mình. Thứ AJ cần, chỉ là nghệ thuật, và những người bạn chí cốt. Và Florence đã phá vỡ sự cân bằng hoàn hảo ấy.

febuary 4

Gibert (ngồi) mới thực sự là mùa hè, một mùa hè mà cả cuộc đời này, nàng Florence đã bỏ lỡ

Tôi hoàn toàn tin chắc rằng, nàng Florence không xứng đáng với bất kỳ tình yêu nào, của AJ, của Gilbert, hay của chính nàng. Cuộc đời nàng là một chuỗi những mơ hồ, những lựa chọn vội vã, và hoang mang, và chịu đựng. Florence cũng không có được sự mạnh mẽ để đương đầu, và hai lần nàng tìm đến độc dược. Chỉ khác, lần thứ hai này, không còn Gilbert đỡ lấy nàng. Nàng chết. Tự giết mình, và tự giết luôn cả đứa con giữa nàng và Gilbert. Florence phản bội AJ, và giờ nàng phản bội cả Gilbert.

Có lẽ, trong cả bộ phim này, xuyên suốt câu chuyện tình yêu đầy đau đớn diễn ra giữa khung cảnh bao la của trời biển, của bầu trời xanh, nhà tranh với làn khói mờ, màu xanh của rừng núi và thảm cỏ, AJ là một ngày nắng giữa tháng hai giá lạnh, còn Gibert mới thực sự là mùa hè, một mùa hè mà cả cuộc đời này, nàng Florence đã bỏ lỡ.

Quên mật khẩu

Đăng Ký