49 Ngày (2015) Nỗ Lực Bất Thành

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
4

Dở

4.9

Điểm bạn đọc

Nếu 49 Ngày được Hội phụ huynh Mỹ phân loại trước khi ra rạp, chắc chắn sẽ dính ngay nhãn “R” cho các cảnh máu me, ghê rợn, ngôn ngữ tục tĩu, đề tài nhạy cảm và tính bạo lực trong phim. Ví dụ là cảnh hồi tưởng của Đông (Trường Giang) về tai nạn quá khứ của cha, và cảnh cô bạn gái Quyên (Nhã Phương) “gặp gỡ” 5 gã giang hồ.

Có lẽ 49 Ngày là dự án phim giỏi nhất trong việc đánh lạc hướng người xem. Với trailer hứa hẹn một phim tình cảm hài lãng mạn, tựa phim gợi đến một bộ phim truyền hình Hàn Quốc của hãng SBS vào năm 2011, còn đề tài thì lấy từ Hello Ghost, một phim Hàn khá hay khác có sự tham gia của tài tử Tae-hyun Cha năm 2010. Sự thật, đây là một phim bi nhiều hơn hài, và có tình tiết của cả hai bộ phim Hàn để không thể nói là “đạo” nội dung của bất kỳ phim nào riêng lẻ.

Trường Giang và Tae-hyun đều vào vai chàng trai mồ côi, và quyết định tự tử. Nếu Tae-huyn là nỗi cô đơn do không còn ai trên đời, thì lý do quyên sinh nhân vật của Giang là bị phụ tình. Khi Quyên, cô người yêu quan trọng nhất cuộc đời Đông chia tay không rõ lý do, Đông nhảy cầu tự sát. May mắn được cứu sống, anh bắt đầu nhìn thấy ba hồn ma lẽo đẽo theo mình. Đó là cô gái trẻ Như (Khải Như), anh chàng đồng tính Lisa hay Tín (Hoàng Phi), và “bé bự” khờ khạo Thành (La Thành). Họ đều có những tâm nguyện chưa hoàn thành, và cần Đông giúp đỡ.

Nhưng giá như đạo diễn Nhất Trung chấp nhận đây sẽ là bản làm lại của Hello Ghost (cảnh con ma xuất hiện với cái đầu phóng to lên rõ ràng là từ phim này), và theo sát nội dung hơn, có lẽ chất lượng phim sẽ khác. 49 Ngày là phim “hài” cố gắng thoát khỏi chữ “nhảm” đã trở thành mặc định với phim Việt chiếu rạp. Phim có nội dung nghiêm túc hơn, đòi hỏi diễn xuất hơn, và mặt nào đó, có thể xem là không dễ dãi. Tuy nhiên, phần biên kịch đã không tự lượng sức, hoặc quá tham lam, khi muốn lấy nước mắt người xem bằng ba câu chuyện bi thảm không cần thiết. Ngay cả Hello Ghost cũng chỉ tập trung vào một tuyến truyện duy nhất, dù có trình độ làm phim và dẫn truyện cao hơn rất nhiều. 49 Ngày khiến tôi dễ chịu ở 15 phút đầu tiên, và chịu đựng được ở câu chuyện đầu tiên. Từ tuyến truyện của Hoàng Phi trở đi, bộ phim trở nên cực kỳ mệt mỏi và dài dòng, và sa vào vết xe cũ của việc năng lực làm phim chưa đủ tốt để cáng đáng cho ý đồ.

Để làm người xem xúc động, không phải chỉ đơn giản là chọn mâu thuẫn và nguyên nhân thật đau đớn, rồi cố gắng khóc thật nhiều là đủ. Mà là cả một quá trình xây dựng khéo léo. Sở dĩ những cảnh phim cao trào khiến ta xúc động là bởi quá trình trước đó làm ta đồng cảm với nhân vật, hoàn cảnh của họ, gắn bó ta với họ. Các tuyến truyện của ba con ma trong phim không hề có giai đoạn này, mà đi theo phương pháp tuyến tính cơ bản, nêu nguyên nhân (bằng hồi tưởng), rồi dẫn đến kết quả. Huống gì với chủ đề quá nặng nề, với quá nhiều tình tiết giật gân về tự tử, đồng tính, tội ác, với đủ mối quan hệ vợ chồng, mẹ con, anh em, tình yêu, với quá nhiều các thông điệp về sửa sai, tha thứ, trân trọng cuộc sống, gia đình, nỗi cô đơn… Chỉ liệt kê đã thấy chóng mặt.

Và mỗi câu chuyện, với tôi, đều không xuất phát từ nền tảng là trải nghiệm từ cuộc sống, hoặc hiểu thấu về chúng, mà giống như lấy ở nhiều phim khác nhau rồi xử lý lại. Tôi không thấy xúc động ở bất kỳ cảnh phim nào, dù cho có sự xuất hiện của nghệ sĩ Kim Xuân với diễn xuất chững chạc và thuyết phục của một diễn viên kỳ cựu. Trường Giang vẫn làm tốt ở các cảnh hài, nhưng nếu so sánh với phim Lật Mặt trước đó, thì tác phẩm của Lý Hải phù hợp với anh hơn. Các diễn viên trẻ khác đều đã rất cố gắng, nhưng với kịch bản kiểu này, là quá sức với họ.

Nếu phải nhặt sạn cho phim, thì 49 Ngày sẽ nằm ở hàng vô địch về các chi tiết vô lý, phi logic, thừa thãi, và thiếu kết dính. Đây là hệ quả của việc ôm đồm quá nhiều tuyến truyện vào làm một, và ôm đồm quá nhiều thể loại vào làm một. Không phải phim hài lãng mạn, không phải phim bi, không phải phim khoa học viễn tưởng, mà là tất cả. Và cứ mỗi thể loại đến sau lại tệ hại hơn thể loại đến trước. Với những người yêu thích chủ đề du hành thời gian (trong đó có tôi), thì trường đoạn cuối phim sẽ khiến họ vừa cười vừa mếu, vì không tuân theo bất kỳ qui tắc nào. Người viết rõ ràng không hề có kinh nghiệm và kiến thức để xử lý chủ đề này.

49 Ngày là phim đáng trân trọng, ở việc muốn bứt lên khỏi các công thức phim hài thông thường. Nhưng đó là việc phải làm từ tốn, bắt đầu bằng chuyện lựa chọn và xác định được giới hạn khả năng và lựa chọn chủ đề phù hợp, xác định được đúng thể loại và tông chính cho phim. Chưa kể kỹ thuật làm phim và dựng phim còn hạn chế, như việc cắt cảnh rất nghiệp dư bằng hiệu ứng fade out ở mỗi trường đoạn mà rất nhiều đạo diễn Việt  lựa chọn hiện nay (Quang Huy chẳng hạn). Ngay cả việc làm một phim hài gọn gàng và xem được, có chất điện ảnh, vẫn còn nằm ngoài tầm với của hầu hết nhà làm phim Việt, thì tiếp cận kịch bản kiểu 49 Ngày rất gần với việc Đông làm ở đầu phim, là tự sát.

Tổng kết

Nỗ lực để thoát khỏi mác phim hài nhảm, nhưng cuối cùng thì lạc lối.
4

Dở

Tốt nghiệp khoa Báo chí và Truyền thông trường ĐH KHXH và NV TP. HCM. Bắt đầu viết bình luận phim từ năm 2011 cho các báo, tạp chí, trang mạng điện ảnh.