Ai Cũng Từng Có Những Thước Phim Thuộc Về Quá Khứ

Blog
Tôi không nhớ là mình đã nghe bản nhạc chính của bộ phim Cinema Paradiso biết bao lần rồi, và tôi muốn viết về bản nhạc ấy, tôi muốn viết đến điên lên được… Nhưng vì vốn từ nghèo nàn quá mà không thể viết được gì ấn tượng cả, viết rồi lại xóa, xong rồi viết, tôi hoàn toàn bất lực trước vẻ đẹp kỳ diệu của âm nhạc, của tuổi thơ, của tình yêu, của sự hướng thiện trong bản nhạc tuyệt vời này.
Đã có rất nhiều đêm, khi đang mơ màng chìm vào giấc ngủ nửa khuya, tôi đã bật nghe “Cinema Paradiso”, bản nhạc nằm trong CD Yo-Yo Ma Plays Ennio Morricone mà tôi đã từng vỡ òa sung sướng khi sở hữu được đĩa gốc. Có hai bản nhạc không lời mà tôi thường xuyên để ở chế độ “replay” cho đến sáng, trước đây là Last Carnival của Norihiro Tsuru, và thời gian sau này là Cinema Paradiso của Ennio Morrione.
Nói về Ennio Morricone, báo chí hoặc những tín đồ điện ảnh đã nói về ông rất nhiều lần rồi. Còn tôi, tôi chỉ biết ông với vai trò là một nhà soạn nhạc phim. Hết, tôi chỉ biết ông có nhiêu đấy thôi. Và tôi mừng vì sự hiểu biết của mình biết dừng lại ở mức độ cho phép trong nghệ thuật. Với âm nhạc – nếu những giai điệu thần thánh ấy có thể cứu rỗi tâm hồn và bầu bạn cùng ta trong những khoảng thời gian thầm lặng thì người nhạc sĩ chính là vị sứ giả đầu tiên mà bạn nên biết ơn. Mọi sự đào bới quá sâu trong cuộc sống hiện thực hay những khiếm khuyết về mặt xã hội, sẽ khiến chúng ta không thể nào thưởng thức các tác phẩm của người nhạc sĩ ấy hay hơn được.
Còn Cinema Paradiso, tôi không rõ ông đã sáng tác nó trong tâm trạng như thế nào, nhưng tôi đoán chừng đó là khi ông đang trôi trong miên man bất tận của quá khứ, của những năm tháng trẻ trung và nhiều khát vọng hồn nhiên, khi mà con người ta không phải vật lộn quá nhiều để làm tròn cái kiếp mưu sinh, cũng không cần phải che giấu đi cái bản chất quái dị, ngạo nghễ, bướng bỉnh với ai khác. Cái thời mà chúng ta ai cũng sẽ khóc khi đau, sẽ cười khi vui, sẽ đánh cái đứa làm ta ghét, sẽ hôn lên má người khiến ta thương. Khúc đầu của Cinema Paradiso quả là như thế. Nhưng về sau, khi sự đổ vỡ xảy đến, khi người ta lớn dần lên và bắt đầu ý thức về mất mát, chia lìa, tuyệt vọng… thì nỗi buồn giờ đã lặng lẽ nấp sau bức màn nhung, nhường lại cho những cuộc tiếp sức mạnh mẽ của nghị lực, những cuộc tranh đấu trong cuộc sống, để ta vững vàng hơn sau cơn chấn động nghiệt ngã của chiến tranh và ly hương. Nhưng tiềm tàng sâu trong tận cùng của khốc liệt, con người ta, cũng như cậu bé Salvatore (Toto) có những khao khát mãnh liệt được chạm đến giấc mơ thủa bé. Hành trình đến với điện ảnh chính là khi Toto đi tìm các thước phim bị mất và nỗ lực tái hiện quá khức ngọt ngào cùng ông già Alfredo trong Rạp chiếu phim thiên đường. Người đạo diễn lừng danh Toto giờ đây đang nhìn thấy hình ảnh của lão Alfredo trong mình, cô đơn nhưng thanh thản tận hưởng từng bộ phim yêu thích. 
Và cuối cùng, ta sẽ là ai trong cõi đời này nếu ta không thể có được một mảnh ký ức nào? Chẳng phải con người ta có thể sống sót được hôm nay là nhờ vào niềm tin về ngày mai và những thước phim kỷ niệm của hôm qua hay sao.
Cinema Paradiso, bản nhạc ấy, chưa hẳn là quá khứ mà cũng không thuộc về hôm nay, nó cứ như một lớp mây lửng lờ, bồng bềnh nhẹ trôi trong suy tưởng của tôi. Cinema Paradiso, giai điệu này ngày nào cũng sẽ sống động như thế, kể cả khi tôi không đang nghe thì bản nhạc cứ như vẫn sẽ chờ sẵn đấy, chờ đến khi tôi cảm thấy thảnh thơi trong vài phút lơ đãng của ngày, như thể Ennio Morricone cùng với dàn nhạc đã sẵn sàng cho màn biểu diễn của mình từ lúc nào.
Và tôi, tôi như đang được tận mắt chiêm ngưỡng màn trình diễn của một bản nhạc kinh điển sẽ theo tôi suốt cuộc đời này.

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký