Always: Sunset On Third Street

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Toàn Bộ Phim
8

Hay

Năm 1958, Nhật Bản đang cuốn vào thời điểm thay đổi lịch sử, những con đường đơn sơ, giản dị và cuộc sống còn thiếu thốn, thô sơ. Các gia đình vẫn còn phải rất chật vật để có bữa ăn hàng ngày, không có những thiết bị gia dụng, con cái thường xuyên thèm ăn, đến mùa hè chúng chung nhau cái quạt máy cũ kỹ. Không khí tưởng chừng sẽ nặng nề, tù túng như các bộ phim hậu chiến khác, nhưng Always lại không mang không khí bi lụy trầm lặng. Ngược lại, trong Always, người xem nhìn thấy sắc màu hoàng hôn ấm áp, lộng lẫy phủ trên con đường số 3.

Bối cảnh củ kỹ, cổ điển, với sắc nâu trầm bao phủ, nhưng len lỏi trong không gian chật hẹp của khu phố, chính là tình người bao la và cởi mở. Dù vẫn chưa thể thoát khỏi cái nghèo, nhưng họ sẵn sàng cưu mang người khác dù không cùng huyết thống. Tình yêu thương mang một quyền năng bí ẩn, có sức mạnh để gắn kết những con người không cùng máu mủ với nhau, để cùng gầy dựng một tương lai phía trước. Trong Always, không có nhân vật nào đáng ghét xấu xa, mà họ chỉ có quá khứ. Quá khứ có thể khóc, có thể đau, có thể tan nát, nhưng lại không làm cho họ tuyệt vọng và khuất lấp ánh hoàng hôn tuyệt diệu phía trước họ.

Những người lớn ở khu phố số 3 vẫn ngày đêm miệt mài lao động đầy hăng say để gầy dựng lại những gì chiến tranh đã lấy đi. Đó là cô bé Mutsuko rời khỏi gia đình theo xe lửa lên Tokyo với hy vọng có được việc làm trong một công ty lớn của Tokyo, trong những tòa nhà chọc trời. Nhưng Mutsuko nhanh chóng thất vọng bởi chỗ làm mới của cô là một xưởng nhỏ sửa ô tô kiêm nhà ở của gia đình ông chủ khó tính Suzuki. Là nhà văn tiểu thuyết thiếu nhi Ryunosuke Chagawa, bị tước quyền thừa kế vì theo đuổi sự nghiệp văn chương mơ mộng, sở hữu một cửa hiệu bánh kẹo bán đồ chơi để sống qua ngày. Chagawan tham gia nhiều cuộc thi viết văn nhưng chưa bao giờ may mắn. May mắn dường như còn là một điều gì đó quá xa xỉ trong khi nước Nhật đang nỗ lực khôi phục kinh tế từng ngày. Là cô gái Hiromi đã từ bỏ công việc của một vũ nữ để về mở một quán rượu nhỏ. Là ông chủ cửa tiệm sửa xe ô tô Suzuki nhưng có ước mơ mở tập đoàn lớn về các thiết bị tự động hóa. Ông bác sĩ “quái vật” Saburo sống cô đơn một mình trong căn nhà nhỏ, vợ và con gái đã chết vì trúng bom trên đường chạy nạn.

Cậu bé Junnosuke bị thất lạc bố mẹ, được trưởng khu phố đem về và gửi cho Hiromi nuôi nấng. Nhưng sau đó, cô khéo léo giao lại trách nhiệm cho Chagawa. Ẩn sau bề ngoài lấm lem và nhút nhát, Junnosuke lại là một thiên tài văn chương, cậu bé đã tiếp thêm sức mạnh cho Chagawa những khi anh bế tắc ý tưởng. Cậu bé Junnosuke đại diện cho niềm hi vọng lớn lao của nước Nhật trong tương lai. Kể cả cậu bé Ippei, con trai của Suzuki, là người bạn thân thiết của Junnosuke.

Mối quan hệ giữa con người và con người thời hậu chiến là phông nền chủ đạo của bộ phim Always, mối đồng cảm mà Hiromi, Chagawa dành cho Junnosuke, mối gắn bó giữa Mutsuko và gia đình Suzuki. Người xem không hề thấy những lời nói thể hiện cảm xúc, mà chỉ thông qua hành động và những biến động xảy ra trong đời sống hằng ngày. Trong Always không phải là không có những mâu thuẩn, không phải người lớn lúc nào cũng đúng. Người lớn không phải lúc nào cũng khuyên bảo trẻ con những câu giáo điều. Chẳng hạn khi Suzuki sau khi hiểu nhầm Mutsuko và đuổi cô bé đi, sau đó ông quỳ gối xin lỗi cô bé theo phong cách của người Nhật khiến cho tôi vô cùng xúc động. Bề ngoài dữ dằn, cục tính nhưng rất tôn trọng lẽ phải và quy tắc làm người. Chagawa, trong lúc bế tắc ý tưởng, anh đã bí mật dùng ý tưởng của Junnosuke cho tập truyện tiếp theo, khi cậu bé rất cảm động vì văn chương của mình có trong cuốn sách, Chagawa đã vô cùng áy náy và ăn năn. Cách tận dụng nội tâm của nhân vật để làm bật thông điệp của bộ phim được sử dụng vô cùng khéo léo và tài tình. Trong dịp Giáng sinh, những đứa trẻ cần lắm một ông già Noel để còn tin vào phép nhiệm màu cuộc sống, dù là chiến tranh hay hòa bình, ông già Noel vẫn sẽ xuất hiện trong giấc mơ và tặng quà cho những đứa trẻ ngoan. Ở con phố số 3, vì còn nghèo nên chính bác sĩ “quái vật”, người mà mọi đứa trẻ đều sợ hãi hóa thân thành ông già Noel đến từng nhà để trao quà. Việc biên kịch lựa chọn đúng người mà mọi đứa trẻ đều trốn tránh hóa thân thành một người mà chúng đều ao ước được gặp là một chi tiết đắt giá của phim.

Always không tham vọng bao quát tình cảnh nước Nhật thời hậu chiến, chỉ với vài con người sống trong khu phố số 3, bộ phim vẫn toát lên vẻ lạc quan hiếm hoi và phong thái người Nhật. Vượt qua khổ đau và tự mình gầy dựng từng viên gạch. Hiromi vì cần tiền chữa bệnh cho cha nên phải rời khỏi quán rượu để đi kiếm sống nơi khác, nhưng bằng chiếc nhẫn vô hình và tình yêu của Chagawa, cô vẫn tin rằng ánh hoàng hôn tuyệt diệu vẫn chờ mình. Mutsuko, trên chuyến tàu chở về nhà dịp năm mới, tia nắng len lỏi trong tim cô bé khi cuối cùng nhận ra gia đình vẫn chào đón mình trở về.

Ánh hoàng hôn sẽ soi hình dáng tháp Tokyo vươn xa đến tận con phố số 3, nơi mà nay mai sẽ không còn hộ nghèo, không còn nhà văn tuyệt vọng, không còn một đứa trẻ bơ vơ nào nữa. Chiến tranh như dấu chấm lửng nhỏ để phía sau đó là một hành trình mới bắt đầu.

 

Tổng kết

Một bộ phim nhẹ nhàng hiếm hoi nói về thời kỳ hậu chiến của Nhật Bản.
8

Hay

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)