Assassin’s Creed (2016) Lời Nguyền Khó Bỏ

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

Assassin’s Creed (Sát thủ bóng đêm) một lần nữa cho thấy mỏ vàng khó xơi nhất của Hollywood: Phim chuyển thể từ game. Gần như năm nào cũng có phim lấy cốt truyện hoặc cảm hứng từ game ra mắt, và năm nào các nhà sản xuất cũng ôm đầu máu chạy về. Mở đầu năm 2017, Creed giúp danh sách này dài thêm một chút.

Có thể xa lạ với khán giả thông thường, nhưng hiếm game thủ nào xa lạ với tựa game hành động nhập vai từ Ubisoft. Qua năm phần chính và bốn phần phụ, bán được đến 93 triệu bản Assassin’s Creed là một trong những tượng đài của dòng game nhập vai ám sát. Sức cuốn hút của bản game đến từ cốt truyện độc đáo, lối chơi lén lút hồi hộp hấp dẫn, và đưa người chơi vào một chuyến du lịch thật sự đến các địa điểm nổi tiếng trong quá khứ.

Điểm đặc biệt trong nội dung của Creed là việc kết hợp giữa hiện tại và quá khứ. Nhân vật chính là một chàng trai thuộc dòng dõi sát thủ, nhờ vào thiết bị máy tính tên Animus, anh ta có thể lùng về kí ức của tổ tiên, học hỏi các kĩ năng ám sát, và tìm kiếm các mảnh báu vật rải rác khắp thế giới. Tôi chỉ mới trải nghiệm phần 2, được đánh giá rộng rãi là phần hay nhất trong cả loạt game. Là một người yêu mến game nhập vai, và gần như đã chơi qua hết các tựa game hay nhất, tôi có thể đặt Assassin’s Creed vào trong những trải nghiệm gaming đáng nhớ nhất. Trong vai chàng sát thủ hào hoa Ezio, tôi được khám phá thành phố Florence tuyệt đẹp của nước Ý, cũng như thưởng thức một câu chuyện giàu cảm xúc.

Đó là lí do vì sao tôi và hàng triệu game thủ khác mong ngóng một phiên bản phim tương xứng. Có khá nhiều yếu tố thuận lợi để đưa thế giới sát thủ lên màn ảnh rộng. Đó là một cốt truyện sử thi với rất nhiều khía cạnh để khai thác. Chất hành động của game cực kì phù hợp với điện ảnh. Bối cảnh đa dạng và có thể tận dụng khuyến khích du lịch. Các yếu tố rất dễ hút người xem và tạo trào lưu như trang phục (áo khoác phủ đầu, giống hacker), hay phong thái siêu ngầu đặc trưng… Thật sự, rất khó để thất bại, ngay chỉ khi cần một phim kha khá để chiều lòng fan. Hãng Sony biết điều này, nên đã đề nghị hợp tác với Ubisoft ngay từ năm 2011.

Và, giống như một lời nguyền lên thể loại, phiên bản Assassin’s Creed của đạo diễn Justin Kurzel đã làm được điều “khó khăn” ấy. Dù cho có sự giúp sức của hai cái tên nội lực hàng đầu là Michael Fassbender và Marion Cotillard, Creed vẫn đi vào vết xe đổ của các phim chuyển thể từ game trước đó. Một cốt truyện lộn xộn chắp vá, kết hợp với tài câu giờ của Kurzel và các cảnh CGI nhàm chán, cho ra đời một phiên bản lỗi mà ngay cả game thủ cũng khó chấp nhận.

Fassbender vào vai Cal Lynch, một cậu bé thuộc dòng dõi sát thủ cổ xưa. Ngày bé, Lynch đã phải chứng kiến cảnh cha mình giết mẹ, để che giấu bí mật lớn nhất. Lớn lên, Lynch trở nên bạo lực, giết người và phải lãnh án tử hình. Trong buổi thi hành án, anh được một cô gái tên Sofia (Marion Cotillard) cứu thoát, và đưa vào một trụ sở nghiên cứu cô lập. Cô muốn anh, thông qua Animus, truy ngược lại kí ức của tổ tiên là sát thủ Aguilar. Từ đó, tìm ra báu vật Quả táo Eden.

Creed của Kurzel sở hữu một câu chuyện dưới mức trung bình. Quá nhiều điểm vô lí trong đường dây nhân vật, cũng như cách tình tiết diễn ra. Creed mắc lỗi sơ đẳng nhất ngay trong việc tạo ra mục đích. Quả táo Eden được miêu tả là báu vật chứa đựng sự bất tuân của con người, và kẻ nào sở hữu có thể biến cả thế giới thành nô lệ. Nhưng trong cả phim, chúng ta không hề được thấy sự đáng sợ của nó. Ngoài việc lấp lánh như vàng và bị ném tới ném lui, cùng với cái tên rất “kêu”, nó có thể làm gì? Việc phủ phục loài người sẽ diễn tiến ra sao? Không có một hình dung cụ thể, Quả táo Eden trở thành một thứ vô hình, không mấy giá trị để tạo ra động lực.

Creed cũng thất bại trong việc xây dựng những nhân vật đáng quan tâm, cả chính diện lẫn phản diện. Như mọi khi, kẻ phản diện là một giáo sĩ ngớ ngẩn, không tính cách, đi cùng với một tay vai u thịt bắp có khi nói không đến ba câu thoại trong phim. Tất cả để làm nền cho những cảnh truy đuổi và chém giết cũ kĩ. Các nhân vật phụ, như những dòng dõi sát thủ bị  nhốt cùng Lynch thì quá mờ nhạt, đến mức ta chẳng thấy chút gì động đậy khi họ ngã xuống. Xét về mặt hành động, có một cảnh đáng khen ngợi là khi các nhân vật rượt đuổi trên dây. Nó kích động và có phần khác lạ, cũng như phù hợp với không khí từ game. Nhưng chỉ có thế. Còn lại, không có chút xíu chất “sát thủ” nào được thể hiện. Các màn ám sát khá dễ dàng và thiếu vắng sự lén lút, hồi hộp cần có.

Kurzel, từng hợp tác với cả Fassbender và Cotillard trong Macbeth năm ngoái, rất biết cách để lãng phí hai tài năng này. Tất cả những gì ông làm trong Creed là cố gắng kéo thật dài các cảnh quay, sao cho đủ định mức thời lượng, bởi kịch bản không có gì để kể. Do đó, phần dựng phim trở thành thảm họa. Mỗi nỗ lực diễn xuất của Fassbender đều bị các góc quay phá hỏng và trở nên vô duyên, như cảnh anh hát hò điên loạn khi bị đưa vào Animus. Tất cả đều mang đến cảm giác sắp đặt lộ liễu. Riêng Marion Cotillard, không làm gì hơn là đi lại và giải thích cốt truyện, như một người trợ lí cần mẫn. Cô và Fassbender, cũng như nhân vật người cha do Jeremy Irons thủ vai, hoàn toàn không có chút tương tác nào. Mâu thuẫn tình cảm chính của phim là tình phụ tử, vì thế đi lạc hẳn vào không gian vũ trụ.

Một trong những điểm đáng chán nhất của phim là phần hình ảnh. Đâu rồi những thành phố tráng vệ với các công trình kiến trúc tuyệt đẹp ta từng khám phá trong game? Đâu rồi cảm giác như bay lượn trên những mái nhà, qua những ban công đầy hoa hồng trong một sớm bình minh? Madrid thời Trung cổ không hề thiếu những cảnh đẹp như thế. Nhưng thay vào đó, Creed chỉ ngập đầy các hiệu ứng CGI buồn chán và giả tạo, với các mảnh đất bụi bặm, nhớp nháp và nóng bức. Đó là một thiếu sót dẫn đến thiếu sót lớn nhất của phim, là chất lãng mạn của nghề sát thủ. Giết người cũng là một nghệ thuật, và trong các bản game, các sát thủ được miêu tả là những nghệ sĩ. Tôi thầm ước gì không phải Kurzel, mà là Quentin Tarantino cầm trịch bộ phim này.

Điều an ủi duy nhất cho các fan là được nhìn thấy các biểu tượng của loạt game, như cánh chim đại bàng bay trên bầu trời, hay cú nhảy leap of faith. Nhưng chừng đó là không đủ để làm họ, hay bất kì ai khác, hài lòng. Với Assassin’s Creed, điều người xem nhận được chỉ là thêm một tác phẩm lấy cảm hứng từ game nghèo nàn, mất phương hướng trong việc xây dựng kịch bản, cũng như không tạo được nền tảng vững chắc cho một loạt phim tương lai. Khi bộ phim khép lại, sau một hồi ba chán nản, tôi vẫn còn chưa tin hẳn. Chỉ có thế thôi ư? Và cảm giác khi ấy giống như việc bạn mua một tựa game, và nhận ra đó mới là đoạn mở đầu. Muốn chơi tiếp bạn phải bỏ tiền mua tiếp bản hoàn chỉnh, trong sự bực bội. Nhưng chẳng có bản hoàn chỉnh nào để mua.

Tổng kết

Một tác phẩm tiếp tục chứng minh rằng phim và game chưa thuộc về nhau.
6

Tạm

Quên mật khẩu

Đăng Ký