Bạn Tôi, Cô Đơn Và Xanh Non

Blog

Trước, nay và có thể sau này, tôi luôn có một người bạn kỳ lạ. Hắn ta rất ngại gặp người lạ, hoặc rất sợ những nơi đông người. Hắn chẳng mắc bệnh gì cả, chỉ là hắn cảm thấy không cần thiết phải giao tiếp với nhiều người như vậy trong cuộc đời. Cực đoan hơn, hắn khước từ mọi lời hỏi han quan tâm của những người bạn lâu ngày mới gặp. Đôi khi tôi cảm thấy như Thượng đế đã làm một phép thử của ngài về sự sinh tồn của loài người dành cho hắn, những liên kết phồn thực nhất đều bị phân mảnh, tan ra và biến mất. Hắn như một linh hồn đầu tiên chưa biết đến con người. Hắn chẳng cần ai cả, hắn có thể bỏ mọi thứ mà người khác đang có để vào rừng như Supertramp, hoặc hắn cũng có thể ngồi một mình và điều khiển máy chơi game, chat chit với một đối phương không tồn tại cơ thể như Theodore. Cuộc đời hắn, kết dính, tan ra rồi lại tìm về, tự do quẫy đạp trong thế giới âm thầm vô hình không ai biết đến. Đồng thời, tôi lo sợ hắn sẽ lang thang và tự sinh tự diệt mọi cảm xúc và lý tưởng sống của mình như con quái vật của Frankenstein. Bạn tôi là họ, và cũng không phải là họ. Hắn mặc định về một cuộc sống không thuận chiều với mọi người xung quanh nhưng sẵn lòng nuôi dưỡng, bao bọc và làm nảy mầm những triết lý riêng tư, một cách thoải mái và không hề cam chịu. Cuộc viễn chinh trong thế giới của hắn không ngừng cự tuyệt các dạng quan hệ quyền lực, những cuộc chuyện trò mưu tính trước sau. Bạn tôi là một thực thể đơn giản và trần trụi, lạnh lẽo và đơn độc. Hắn như một cơn lốc, vón lại thành cục và cuốn theo hướng ngược lại con người đang đi.

Thỉnh thoảng, tôi nhớ hắn, hỏi xem D đang làm gì, có đang đọc cuốn sách nào hay không? Tôi sẽ chẳng bao giờ hỏi hắn có gì mới không, vì với hắn mọi thứ đều tách rời hoàn toàn với thời gian, nghĩa là không có cũ hay mới. Thường thì hắn chỉ cười và hỏi ngược lại tôi đang như thế nào? Tôi bảo vẫn thế, vẫn đi làm kiếm tiền, cố gắng làm cái gì đó về mặt tinh thần và vài năm nữa hẳn sẽ nghỉ làm để rời khỏi Sài Gòn. Hắn cười to, ừ, đi đi, biến khỏi đây đi, lên Đà Lạt mà sống, hoặc chỗ nào vắng vẻ hơn, xa rời con người càng xa càng tốt… Tự nhiên tôi khóc, ơ thế là T cũng sẽ xa D đó. Ừ, xa thì xa, nhưng biết đâu chúng ta sẽ gần hơn, bởi đã mất đi khoảng cách bởi lo toan, và những mối quan hệ xung quanh chưa thật sự sâu sắc. Biết đâu đấy, chúng ta sẽ đạt đến một khung trời sâu thẳm và tiếng nói vô nghĩa không bao giờ có thể rơi tới.

Ừ,

Bạn tôi đấy,

Hắn cô đơn,

và xanh non.

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký