Bạo Lực Do Huyễn Tưởng Trong Mission Impossible 5

Góc Nhìn Điện Ảnh

Vào mùa hè năm nay, có không ít người xem phim hoàn toàn bất ngờ về phần 5 của loạt phim bom tấn Mission Impossible: Rogue Nation. Gay cấn và nguy hiểm hơn. Lần này, Tom Cruise đã trở lại với một nhiệm vụ khó khăn và đầy tính thử thách, độ tinh vi và sắc sảo từ đối thủ cũng rõ nét và khó ngờ hơn. Đặc biệt chính là từ hoàn cảnh đơn phương của Ethan, bị chính tổ chức mình đã hết lòng phục vụ chối bỏ. Tuy nhiên, đó chỉ mới là những bề nổi có thể hấp dẫn người xem bị cuốn vào mạch phim, những màn hành động, đua xe, các ứng dụng công nghệ vào việc phá án… Bởi có một điều quan trọng hơn mà tôi đánh giá cao ở Rogue Nation nằm ở khâu kịch bản, được chấp bút bởi Christopher McQuarrie, đạo diễn và đồng thời là biên kịch chính của phim.

MIRN_playstation_470x264_FR

Là một bộ phim hành động, nhưng MI5: Rogue Nation sẽ khiến cho người xem suy ngẫm khá nhiều, về tình bạn và cái ác. Tình bạn của Benji, Brandt, Luther dành cho Ethan một cách vô điều kiện. Trong phần này, khi Ethan bị tổ chức khai trừ, họ không còn là đồng đội với nhau nữa. Nhưng cuộc sống vẫn có lý lẽ riêng của nó, và con người không phải là những cổ máy gắn đầy những sợi dây quy tắc, cho đến lúc cần, họ vẫn phải làm theo những gì trái tim mách bảo, phản bội lại tổ chức, đứng về phía lẽ phải, cùng Ethan thực hiện nhiệm vụ cho đến cùng, bảo vệ tính mạng con người và của cả quốc gia.

Một điều quan trọng khác, chính là chất bạo lực của nhân vật mà tôi đặc biệt ấn tượng, Salomon Lane (Sean Harris) – kẻ điều hành tổ chức Syndicate mà Ethan và nhóm bạn đang ra sức truy tìm. Hắn là manh mối duy nhất để chứng minh Syndicate là có thật. Syndicate là một tổ chức thí nghiệm bí mật của Hoàng gia Anh, được lập ra với mục tiêu tìm kiếm và tiêu diệt những tên tội phạm nguy hiểm trong nước và quốc tế, có mối đe dọa nghiêm trọng đến an ninh quốc gia. Salomon là một nhân vật thú vị, chính xác hơn hắn là một con rắn độc nguy hiểm, bí ẩn nhưng vô cùng tinh ranh. Bị tổ chức chối bỏ (cũng giống như Ethan), Salomon không từ bỏ tham vọng của mình, hắn muốn trở thành một người quyền lực trên cả quyền lực, hắn nuôi dưỡng nhiều kẻ điên loạn và có máu bạo lực để phục vụ cho tham vọng của mình. Đồng thời, hắn cũng biến chúng thành những kẻ bệnh hoạn khát máu, như Janik Vinter  không ngại ra tay tiêu diệt những người vô tội, chứ chưa kể đến những ai đang ngáng đường chúng. Syndicate ban đầu được lập ra để sử dụng bạo lực nhằm thủ tiêu tội ác (!). Đây hoàn toàn là một hoang tưởng, bởi sự bất khả thi của chúng (đó cũng chính là lý do mà Thủ tướng Anh đã ra lệnh cho Atlee phải giải tán Syndicate). Bất khả thi ở chỗ, bạo lực đáng bị cấm. Vì bạo lực là thứ làm con người hiểu sai trách nhiệm của chính mình và tập thể. Ngay từ ban đầu, việc sử dụng bạo lực để thể hiện trách nhiệm với nhân loại đã là một viễn cảnh mờ ám. Salomon (kẻ đứng đầu Syndicate) đã đi quá xa, Atlee (người theo chỉ thị của Hoàng gia Anh, là người nảy sinh ý tưởng thành lập Syndicate) thì quá sợ trách nhiệm để công khai với cấp trên. Salomon đã lợi dụng mầm mống bạo lực từ tổ chức Syndicate để thỏa mãn bản chất xấu xa, quỷ dữ và lợi ích của cá nhân. Đồng thời, hắn cũng là một kẻ hoang tưởng bệnh hoạn, hắn cho rằng không ai trên đời này là titan, trừ những kẻ được giao nhiệm vụ vĩ đại (bất khả thi) như hắn. Và do đó, hắn sẽ là người xứng đáng điều khiển thế giới này, cưỡng bức nhân loại và thỏa sức tung tẩy trong thế giới của riêng hắn với số tiền khổng lồ trong tay, mục đích quan trọng mà hắn cần Ethan trong cuộc chơi này.

Solomon Lane

Solomon, hắn sở hữu một loại bạo lực mơ hồ, ấu trĩ và vô thức, nhưng đồng thời, Solomon rất thông minh. Khi cộng hưởng hai điều ấy đã tạo ra trò chơi tâm lý sống – còn giữa hắn và Ethan. Trong phim, tôi tâm nhất đoạn đối thoại chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy 2 phút gần cuối phim tại quán cafe, giữa Ethan, Ilsa và hắn (thông qua Benji). “Sẽ đến một lúc nào đó, mày sẽ không biết mày làm vì cái gì, mày sẽ tê liệt hoàn toàn mọi cảm xúc, mày sẽ không còn quan tâm đến bất kỳ ai nữa…” Ethan nói với Solomon, khi đó, qua màn hình, hắn ta có vẻ suy nghĩ và cũng khá mệt mỏi. Sự mệt mỏi đến từ tham vọng bấy lâu nay khi hắn muốn độc chiếm quyền lực trong một thế giới ngầm do chính hắn huyễn hoặc và nuôi trồng. Đó là lúc hắn cảm thấy bế tắc, trật mọi đường ray và thất bại. Bạo lực là đối kháng mạnh mẽ để hắn vịn vào đấy mà duy trì Syndicate, duy trì lý tưởng sống của hắn. Tham vọng của hắn vượt trên cả con người. Đúng, hắn ý thức được mình là một người có tầm vóc lớn, mang một sứ mệnh độc nhất: điều khiển con người (như cách hắn làm với Benji). Tuy nhiên, Solomon đã quên rằng, cái thế của quyền lực đó là đứng trên cao và đi xuống. Vì kỳ thực, sâu thẳm trong tâm hồn, cái mà hắn hiểu là quan trọng thật sự đối với mình, cái hắn khao khát, cái hắn chưa có được, đều ở dưới con người, đó là yêu thương, có bạn bè, có gia đình, có những người mình quan tâm… Do đó, quyền lực là một nghịch lý mà Solomon đang vướng phải. Quyền lực chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ là tận cùng của sự sống. Đó là cái giá dễ hiểu khi mà cuối cùng, hắn sẽ nằm đâu đó trong nhà ngục của IMF, vĩnh viễn không ai biết đến hắn. Nỗi cô đơn trong thế duy nhất đó, nó cũng gần giống với cái thế “quyền lực tuyệt đối” mà Solomon đang với tay ra để chạm vào khi Syndicate còn tồn tại.

Trong khi Ethan, một người chưa bao giờ cần đến quyền lực, thì lại giành được quyền lực.

ethan hunt

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký