Chạm (2012) Làm sao nói hết yêu thương bằng lời?

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Phim Xuất Sắc
9

Xuất sắc

9.9

Điểm bạn đọc

Nếu bây giờ bạn tìm xem lại Chạm cũng khó lắm, sau này có vài lần tôi cũng tìm xem lại trên mạng nhưng không có. Ban đầu thì điều này cũng làm tôi khó chịu, nhưng nghĩ kỹ thì thấy rằng điều này cũng hay. Hãy cứ để cho cảm xúc ấy đong đầy như lần đầu tiên xem trong rạp, để cho cú chạm nhẹ vào trái tim tôi như là duy nhất, nấc lên trong vô vọng với một mối tình câm nín. Tôi xem Chạm mà không hề có ý thức về những điều xung quanh, cứ thế, tôi để mặc cho sự chiêm ngưỡng choáng hết tất cả, bám chặt theo từng thước phim, cứ ở mãi đấy và tách rời hoàn toàn với thời gian.

Chạm có nội dung đơn giản, lối kể chuyện không lê thê rườm rà, cũng không hề phức tạp hóa các bi kịch và các tuyến nhân vật.

Bộ phim mở đầu với một không khí nhộn nhịp sống động tại một cửa hàng nail tên V.I.P của bà chủ Bích, một người Việt sống ở Mỹ. Tại đây, bà cùng ba nhân viên Hồng, Quyên và Linh ngày ngày tiếp rất nhiều lượt khách tới làm móng. Vừa làm việc, họ vừa buôn chuyện về đủ các chủ đề, từ gia đình, bạn bè, sở thích, đam mê đến chuyện tình dục, những câu chuyện dường như không bao giờ kết thúc.

Một ngày, cửa hàng của bà Bích tiếp nhận một nhân viên mới tên là Tâm. Tâm xinh đẹp, ít nói và sở hữu đôi bàn tay khéo léo như sinh ra để làm nail. Vừa bắt đầu công việc, cô đã tiếp một vị khách rất đặc biệt. Đó là anh chàng thợ máy người Mỹ, Brendan. Vì công việc, đôi tay anh lúc nào cũng nhớp nhúa vết dầu mỡ, điều này là nguyên nhân chính dẫn đến sự xa cách, có nguy cơ đổ vỡ trong quan hệ yêu đương, gần gũi giữa anh và cô vợ yêu dấu. Do đó mà anh tìm đến tiệm nail gần nơi làm việc và muốn ai đó rửa sạch bàn tay cho anh trước khi về nhà. Ban đầu, Tâm lấy làm khó hiểu về khách hàng nam đầu tiên của tiệm. Nhưng sau khi nghe Brendan tâm sự, Tâm còn đưa ra những lời khuyên khiến anh hàn gắn lại tình cảm với vợ. Và điều mà những người xem phim cũng không khó đoán ra, đó là tình cảm giữa Brendan và Tâm nảy sinh sau những va chạm hàng ngày ấy. Chỉ có điều, nó không đi đến kết cục như chúng ta thường thấy ở các phim khác.

Chạm khai mở nhiều khía cạnh khác hơn là một cuộc tình không lời. Đầu tiên là xuất phát từ Tâm, từ nhỏ cô có thói quen áp má vào chân mẹ mình, bám mãi lấy mẹ không chịu rời. Điều này làm cho ba cô khó chịu, ông vừa tức giận vừa xấu hổ với sự kỳ lạ này của đứa con mình, trong khi mẹ cô trìu mến và dịu dàng bao nhiêu, luôn sẵn sàng cho cô chạm vào bà. Đối với Tâm lúc đó, việc chạm vào mẹ là “nghi thức” thiêng liêng nhất để gắn kết tình mẫu tử giữa cô và bà. Cô không thể rời xa mẹ, cũng như không thể tồn tại một mình nếu không có cảm giác với ai đó thân thiết. Điều này cũng gần giống với việc chúng ta luôn nhìn vào một kỷ vật để nhớ về người thân gắn bó, đã trao ta quá nhiều kỷ niệm, và dĩ nhiên, đó là những kỷ niệm đẹp và lắng đọng nhất. Ở đây, Tâm xem việc kết nối da thịt với người thân yêu chính là nguồn cảm xúc lớn lao mang lại cho cô sự thấu hiểu, tha thứ, yêu thương trong cuộc sống. Tâm cũng đã vượt qua khó khăn, chống chọi với nỗi cô đơn, lạc lõng khi nhớ về quê nhà nhờ vào việc Chạm – mà chúng ta có thể hiểu ở đây, không chỉ là da thịt, mà còn là trái tim của chính mình và với người khác.

TOUCH-15-jpg-1358818876-500x0-jpg-1367895535_500x0

Còn Brendan, anh hiền và trông thảm thương làm sao với nỗi bất lực vì bị vợ từ chối. Anh nghĩ rằng điều duy nhất đã đẩy mối quan hệ vợ chồng anh đi đến bờ vực thẳm là vì… ngón tay anh dơ dáy xấu xí, khiến anh xấu hổ và bẽn lẽn khi lại gần vợ. Bản thân tôi không nghĩ là như vậy, nếu chăng đó là nguyên nhân ban đầu thì tôi cho rằng đó cũng không phải là nguyên nhân duy nhất. Chính sự thờ ơ và ích kỷ của người vợ đã góp phần kéo căng mối quan hệ giữa 2 người. Cô không hề hiểu cho chồng, không bao giờ để ý đến cảm xúc của anh, càng không mảy may nghĩ đến chuyện chạm vào anh với tình yêu của mình. Có nhiều lần cô đã kiên quyết cự tuyệt Brendan khi móng tay anh chưa sạch, hay chính xác hơn là bề ngoài anh không theo đúng như ý cô muốn. Với một người chồng tốt như Brendan, hình như cô ta vẫn luôn đòi hỏi nhiều hơn như thế. Người vợ của Brendan chính là một hình mẫu đại diện mà ta rất dễ tìm thấy trong xã hội chật chội hiện nay, người ta không còn tự vấn về cảm xúc, về sự tiếp xúc trực tiếp nữa, người ta lãnh đạm và thờ ơ trong từng mối quan hệ (mà bắt đầu là mối quan hệ gần mình nhất). Cho đến một ngày, mối quan hệ ấy phai mờ như làn sương khói, bay biến đi mà người ta cũng không hề hay biết

Chạm của Nguyễn Đức Minh là một bức tranh trầm buồn của một mối tình nhiều lưu luyến, dang dở, đồng thời có nét chấm phá của gam màu hoàng hôn những chiều trông về quê nhà, nơi có bài ca vang lên da diết trong một quán ăn Việt Nam, người ca sĩ hát mộc không nhiều kèn trống, chỉ có tiếng đàn và giọng ca lắp đầy không gian hoài cổ. Ánh mặt trời lặn dần sau bóng xế làm cho người ta không thôi nhớ về ngôi nhà thực sự của mình, nhớ về những lần chạm vào khoảnh khắc đầm ấm bên bữa cơm gia đình, nhớ về lần chạm da thịt với người yêu đầu tiên… Nhớ nhiều, nhớ nhiều lắm.

Nhạc phim của Chạm đẹp và buồn man mác, một nỗi buồn mà nếu ta đem trải ra dưới ánh hoàng hôn đặc quánh của buổi chiều mùa hè, ta sẽ thấy như có một thế giới đang tồn tại song song với cuộc sống của mình, thế giới ấy tha thiết kêu gọi sự cô đơn và lặng lẽ từ con người.

“Buổi chiều dạ vũ thật đẹp Nhẹ nhàng tiếng hát dặt dìu Dìu những đôi nhân tình mê say trong lời ca.”

(Có chiều nào đáng nhớ hơn – Diễm Liên hát)

Chạm, giữa Tâm và Brendan đã có không ít lần chạm vào nhau. Xuất phát từ đôi bàn tay và sau này là vài lần chạm vào cơ thể. Tâm muốn cho Brendan biết được sự quan trọng của giây phút khi anh nâng niu cơ thể của người khác. Có một điều trùng hợp là chính Brendan cũng thích tự tay mình chạm vào các phụ kiện, bánh xe, công cụ trong garage khi anh làm việc, đó là lý do vì sao anh không bao giờ đeo găng tay. Cả Tâm và Brendan đã kết nối được với tình yêu nghề nghiệp của mình, dù ba Tâm vẫn nằng nặc muốn cô từ bỏ nghề làm móng tay cho thiên hạ, dù vợ Brendan muốn bàn tay anh sạch hơn, có vị trí xã hội tốt hơn (theo cô), đồng nghĩa là cô muốn anh từ bỏ nghề thợ máy. Chính vì Tâm là người sống dựa vào xúc giác, tình cảm của cô cũng bắt nguồn từ đó. Tâm thích Brendan, nhưng cô biết rõ giới hạn của tình cảm đó là gì, vì Brendan đến với cô không phải là để tìm kiếm một tình yêu mới, mà là để hàn gắn tình yêu hiện tại, đang có nguy cơ sẽ trở nên cũ kỹ đi. Tâm hiểu điều đó, nên cô chịu đựng cho tình cảm của mình bị đè nén, cô sẽ giữ lại nó ẩn sau lớp da thịt kia qua từng lần chạm. Đến lúc này, tôi đã khóc cho Tâm, chắc có lẽ bởi vì Tâm quá mạnh mẽ và nước mắt rất ít khi rơi. Tình cảm của Tâm dành cho Brendan vừa mong manh vừa mãnh liệt, chôn sâu  xuống tận cùng của nỗi thèm khát. Xuyên suốt trong phim dù có cảnh nude nhưng không hề có cảnh làm tình nào, đủ để thấy đạo diễn tạo điểm nhấn rất tài tình qua da thịt của hai người. Cuối cùng, sự ra đi của Tâm đã để lại cho Brendan nỗi nhớ “không thể diễn đạt bằng lời”, lưu luyến, dang dở…. Nói đến đây, tôi phải dành một sự hâm mộ với Porter Lynn Dương, tôi chẳng biết gì về cô cho đến phim này, thậm chí sau khi phim ra mắt thì thông tin về cô cũng rất hạn chế. Nhân vật Tâm của Porter Lynn cực kỳ hay và riêng biệt, trong phim có nhiều trường đoạn tâm lý phức tạp và thay đổi liên tục, cô đã diễn xuất cực kỳ tinh tế, thể hiện một Tâm tình cảm, yêu thương và quan tâm đến mọi người, nhưng khi về nhà và đối diện với chính mình, đó lại là Tâm với nỗi cô đơn choáng đầy căn phòng, cô sống thầm lặng, luôn nghĩ về quá khứ, dù vẫn không ngừng khao khát được yêu và thấu hiểu ở hiện tại.

Chạm, sau chuyến công chiếu đầu tiên tại Việt Nam của đạo diễn Nguyễn Đức Minh, thì tôi không còn nghe báo chí nhắc gì về anh chàng ấy nữa. Tôi cũng trông chờ những bộ phim tiếp theo của anh sau Chạm, nhưng bẵng đi 2 năm cũng chẳng có động tĩnh gì. Có người đánh giá Chạm xứng đáng đoạt giải Cánh diều vàng 2013 ở các hạng mục tiêu biểu như: Giải Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, v.v… Tuy nhiên, tôi cho rằng Chạm nên đứng ngoài cuộc các giải thưởng là tốt nhất. Những xung đột về các giải thưởng điện ảnh gần đây đã tạo nên sự ồn ào không đáng có, làm ảnh hưởng đến không ít các bộ phim chất lượng. Và tôi vẫn chờ đợi một bộ phim mới của anh, sẽ tiếp tục chạm vào trái tim tôi, nhẹ nhàng lôi kéo sự thổn thức không lời của người xem như đối với phim Chạm.

Điều tuyệt vời của Chạm, có những nỗi niềm riêng không thể nói hết bằng lời, như ca khúc chính của phim – Như đã có nhau

“Ngày đầu em đến giúp tôi bình yên

Chuyện trong sâu thẳm tâm hồn của tôi

Làm sao nói hết em nghe bằng lời những muộn phiền…”

 

Tổng kết

Một bộ phim sẽ khiến cho bạn không thể nào quên, sẽ để lại từng đợt dư âm khó tả như chính bạn là nhân vật chính trong bộ phim này.
9

Xuất sắc

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký