Con Ma Nhà Họ Vương

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim
3

Kém

Con Ma Nhà Họ Vương, bộ phim mới nhất của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng, có lẽ là ví dụ hùng hồn nhất cho sự cần thiết của một ví trị ít được biết đến trong đoàn phim: biên tập lời thoại. Cách đây ít lâu, Victor Vũ từng cho biết rằng anh phải nhờ đến nhiều người để chỉnh các câu thoại phim Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh cho đúng chất con nít. Hoàn toàn không phải là sự tỉ mỉ hay cầu toàn, mà mang tính sống còn đối với bộ phim.

Ngược lại, gần như không thấy bóng dáng của công đoạn biên tập thoại trong Con Ma Họ Vương. Những lời thoại dài dòng, thừa thãi, và không hề hợp với ngôn ngữ nói Việt Nam. Cứ như được bê nguyên xi từ trang kịch bản viết nháp vào hoặc dịch từ tiếng Anh ở Google Dịch ra. Cộng thêm chất giọng đớt, ngượng ngọng của Hồ Vĩnh Khoa, đã phá hỏng hết 50 phần trăm không khí kinh dị điên loạn mà phim đang cố gắng tạo ra.

Lấy tựa từ giai thoại truyện ma nổi tiếng ở Sài Gòn, Con Ma Họ Vương là phim cố gắng pha trộn những thứ rất khó liên quan đến nhau vào làm một. Thông điệp về đồng tính nam quen thuộc của Vũ Ngọc Đãng, cốt truyện cài bẫy kiểu Saw của James Wan, nhân vật tâm thần như các phim của Alfred Hitchcock, kiểu nút thắt cao trào như rất nhiều phim Việt khác đang cố gắng theo đuổi hiện nay, mà tiêu biểu là Phan Minh. Nhưng được thực hiện bởi một Vũ Ngọc Đãng yếu tay nghề nhất trong sự nghiệp của anh.

Phim kể về đôi bạn thân thiết Nam (La Quốc Hùng) và Khánh (Tiến Vũ) ở vùng quê nọ. Nam đem lòng yêu Khánh nhưng không được đáp lại, bởi sự xuất hiện của Linh (Minh Hằng). Rất đột ngột, phim cắt sang cảnh Nam trên đường chạy trốn, với những vệt máu ở trên người. Mà về sau được tiết lộ do “đâm gần chết người” trong vụ ẩu đả quán nhậu. Lang thang ở Sài Gòn, Nam nhận được cú điện thoại từ một người lạ là Huy (Hồ Vĩnh Khoa), đề nghị trả 200 triệu cho một đêm Nam chịu “làm mọi thứ” hắn ta yêu cầu. Số tiền quá lớn, Nam đồng ý đi cùng Huy đến ngôi biệt thự hoang vắng.

Đó là khởi điểm cho một đêm kinh hoàng của Nam, nhưng kinh khủng với người xem. Không phải vì phim đáng sợ. Tư duy đạo diễn của Đãng không hợp hoặc còn rất non với thể loại kinh dị, thể loại anh chưa làm bao giờ, và rất dễ dàng nhận ra. Anh cố gắng tạo ra không khí ám ảnh bằng nhiều hình tượng, như rắn, cú mèo, ếch, nhái… nhưng lặp đi lặp lại quá nhiều lần. Đến mức có cảm tưởng như đang xem chương trình thế giới động vật, thay vì phim ma. Những màn hù dọa vụng về chỉ dựa hoàn toàn vào âm thanh, có thể làm người ta giật mình, nhưng sợ hãi thì không. Vụng về đến mức, trong một cảnh phim lẽ ra nhân vật Huy xuất hiện đột ngột, thì bóng anh đã in rất rõ vào tấm kính sát bên, và ở đó chừng 5 giây. Đến khi nhạc nổi lên thì đã quá muộn, không còn bất ngờ nữa.

Quả thật rất khó để nói về những điểm dở của Con Ma Họ Vương, vì có quá nhiều. Và hầu hết các lỗi đều dẫn đến những tràng cười. Ở những tình huống rất kỳ cục, thậm chí ngờ nghệch. Như sau cảnh bị nhốt dưới lồng sắt chứa nước, gợi đến Drag Me To Hell năm 2009, Nam hét lên rằng: “Tôi không ở ngôi nhà này thêm một phút nào nữa!” rồi sau đó nhanh chóng… quay vào trong nhà. Tôi cứ ngỡ rằng anh sẽ phải chạy ngay ra cổng, theo tâm lý thông thường. Ai lại để ý đến vài bộ quần áo trong hoàn cảnh đó? Trong khi các màn xuất hiện của con ma áo đỏ, giống như đang chơi trò ú tim, nhanh chóng nhàm chàn vì cứ lặp lại mãi.

Vũ Ngọc Đãng là một đạo diễn có tài. Nhưng với Con Ma Họ Vương, có thể thấy tài năng của anh đã thui chột khá nhiều sau những tháng năm làm phim thị trường. Thậm chí còn ẩu tả hơn những đạo diễn mới ra trường, ở lối cắt cảnh, dẫn truyện. Bộ phim được kể xen kẽ giữa hiện tại và quá khứ, nhưng không hề đầu tư ở phần chuyển cảnh, khiến mạch truyện đứt đoạn. Ít nhất phải có dấu hiệu gì đó để dẫn đến những hồi ức, như cách màn hình nhiễu dần hoặc đổi màu trong các phim cũ, hoặc tương tự thế. Nhưng ở đây, chúng đột ngột nhảy ra từ hư không, không có liên kết với tình tiết hoặc thời điểm phù hợp nào. Làm cho phim đã khó hiểu càng thêm khó hiểu. Những góc quay cũng không còn vẻ đẹp lung linh như thời Đẹp Từng Centimet hay Hot Boy Nổi Loạn. Các góc cận khoe da thịt, cảnh Huy di dao lên người Nam chẳng hạn, thực sự rất phô và khó theo dõi.

Các màn khoe thân cũng là một vấn đề lớn, bên cạnh việc quảng cáo lộ liễu cho các nhãn hàng ứng dụng và điện thoại. Không ai cấm quảng cáo, nhưng liên tiếp ở 4 hoặc 5 cắt cảnh liên tiếp vào đầu phim là khó chấp nhận, gần như coi thường khán giả. Trong khi đó thân hình các diễn viên nam bị trưng ra quá nhiều, và quá không cần thiết. Rất nhiều cảnh tắm, nhiều cảnh cởi trần, nhiều cảnh mặt chạm mặt, như thể đang khuyến mãi cho khán giả là người đồng tính, hơn là phục vụ cốt truyện. Tôi nhớ Đãng từng khéo léo hơn rất nhiều ở Hot Boy Nổi Loạn, thậm chí đưa được cảm xúc vào các cảnh khoe thân. Nhưng trong bộ phim này, không có mấy giá trị được thể hiện trong đó.

Kể cả ở mặt thông điệp, do phim bị phân tán quá nhiều vào yếu tố kinh dị, phần ý nghĩa về việc phải sống thật với con người mình trở nên lạc điệu, không liên quan. Ngay từ đầu, ý tưởng lồng ghép thông điệp này vào thể loại dọa ma hồi hộp đã là không hợp lý. Thông điệp cũng chẳng phải rút ra từ số phận nhân vật, từ hành trình hoặc trải nghiệm, trả giá, sự chịu đựng của họ, theo đúng chất điện ảnh. Mà đùng một cái, được nhân vật Huy nói ra một lèo như đọc sách giáo khoa. Chúng ta không thấy được nỗi đau của việc giấu kín thân phận, từ đó không thấy cảm thông. Không phải không có những dụng ý hay, như chiếc mặt nạ tượng trưng cho việc giấu đi con người thật của mình. Nhưng vì sao nó lại không được sử dụng tiếp như hình ảnh biểu tượng, dù được giới thiệu quan trọng ngay từ đầu, mà lại mất hút về sau? Hoặc có thể Vũ Ngọc Đãng cũng không để ý, mà tình cờ sử dụng theo ý tưởng của Bóng Ma Nhà Hát Opera chẳng hạn. Tất nhiên là thiết kế xấu hơn nhiều. Dù thế nào, ngôn ngữ điện ảnh của Đãng trong phim này là rất tệ.

Điều duy nhất tôi có ấn tượng tốt về Con Ma Họ Vương là bản nhạc nền khá hay và có không khí ở đầu phim, tiếc thay, giống như chiếc mặt nạ, không hề được sử dụng đúng cách. Về mặt diễn xuất, cũng không có cái tên nào đáng được ngợi khen. Như đã nói, Hồ Vĩnh Khoa phá hỏng tất cả bằng giọng nói của anh. Còn “người mới” La Quốc Hùng diễn quá gượng gạo và thiếu sức hút, chưa thể thay thế được Lương Mạnh Hải dù vai diễn không quá khác biệt.

Con Ma Nhà Họ Vương là bộ phim tệ nhất của Vũ Ngọc Đãng tính đến thời điểm này. Nhưng có lẽ không bất ngờ với nhiều người, bởi nó đã được báo trước bằng sự xuống tay đều và đi vào lối mòn trong những dự án gần đây. Tôi tiếc nuối nhất, với bộ phim này, không hẳn là ở chất lượng, mà là sự thiếu vắng chất tình cảm giản dị mà Đãng luôn đảm bảo được. Những cảnh phim nhỏ xuất sắc dù tổng thể bộ phim chỉ bình thường. Người bạn xem chung với tôi nói rằng cô từng khóc ở đoạn cuối của Đẹp Từng Centimet, vì đồng cảm với nhân vật Ngô Đồng – người cố gắng rất nhiều nhưng không thể đạt được ước mơ vì không có tài. Hay như cảnh Khôi chờ Lam “đi làm” trong đêm và đau đớn. Đó là những cảm xúc thật. Con Ma Họ Vương thì trống rỗng.

Sắp tới, Vũ Ngọc Đãng sẽ có thêm một phim lấy cảm hứng từ cuộc đời Ngọc Trinh, mang tên “Vòng Eo 56”. Dù bị chê bai nhiều, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng Đãng sẽ làm tốt, bởi sự tinh tế của anh khi bắt lấy hơi thở cuộc sống, nhất là ở vùng quê nghèo. Như đã làm được ở Bỗng Dưng Muốn KhócVừa Đi Vừa Khóc. Tuy nhiên, sau khi xem Con Ma Họ Vương, tôi không dám chắc nữa.

Tổng kết

24 giờ kinh hoàng của Nam trong phim, bằng với 1 giờ 30 phút chịu đựng khổ sở của khán giả, trong một tác phẩm thất bại mọi mặt của Vũ Ngọc Đãng.
3

Kém

Tốt nghiệp khoa Báo chí và Truyền thông trường ĐH KHXH và NV TP. HCM. Bắt đầu viết bình luận phim từ năm 2011 cho các báo, tạp chí, trang mạng điện ảnh.