Cuộc Đời Sẽ Ra Sao Nếu Không Thể Mộng Mơ?

Góc Nhìn Điện Ảnh

Trong lịch sử điện ảnh thế giới, đặc biệt là điện ảnh Pháp, hiếm có ai mà chưa nghe qua bộ phim Amélie (Le fabuleux destin d’Amélie Poulain) của đạo diễn Jean-Pierre Jeaunet. Bộ phim hài tình cảm này đã được đề cử 5 giải Oscar và được IMDB chọn vào danh sách những bộ phim hay nhất mọi thời đại, được xem là một trong số các phim có khả năng giới thiệu du lịch Pháp đến với du khách thế giới, đặc biệt hơn, Amelie là một bức tranh xinh đẹp, sống động nói về một hình tượng phụ nữ mới trong điện ảnh: vui tính, tưng tửng, tốt bụng, nhút nhát và rất mộng mơ.

Xét về trong hình tượng điện ảnh, Amelie có lẽ một cô gái có vẻ kém quyến rũ nhất giữa hàng ngàn các cô nàng ít nói, hay trầm ngâm và tỏ ra bí hiểm, như sát thủ, điệp viên, gái quán bar,… Amelie cũng không phải là cô nàng lọ lem tội nghiệp đáng thương chờ đợi hoàng tử giải cứu khỏi thế giới đau khổ của mình, cũng không hẳn là một cô nàng hậu đậu, nổi loạn thích làm nổ tung mọi thứ xung quanh mình. Nói thế nào nhỉ, Amelie thật và chất phát đến độ tôi thấy hình ảnh của một cô bạn của mình trong đó, trầm ngâm vừa đủ, nổi loạn vừa đủ, tưng tửng vừa đủ, bí hiểm vừa đủ. Chính những cái “vừa đủ” đó đã vẽ nên một Amelie biến hóa luôn mình và tự nặn ra những chân dung phức tạp về thế giới xung quanh, mà vốn dĩ là nó rất đơn giản.

Với Amelie, tôi thích cách cô nhìn về cuộc đời, ngưỡng mộ cô khi có thể chìm đắm trong thế giới riêng và tìm thấy ở đó những niềm vui nhỏ bé, giản dị. Mọi thứ đều thật tự nhiên ở Amelie, cô muốn làm một người hạnh phúc bằng cách mang lại hạnh phúc cho người khác, cho ông bố ở xa, cho bà chủ quán, cho bà dì hàng xóm góa bụa, cho ông họa sĩ hàng xóm cô đơn, cho anh bán rau bị ức hiếp. Nhưng đồng thời, cô cũng muốn “trừ gian diệt bạo”, làm sao mà có thể sống thảnh thơi nếu vẫn còn vài kẻ ích kỷ sống sót xung quanh, Amelie lên kế hoạch trả đũa lão chủ sạp rau hống hách. Thế giới mộng mơ của Amelie thường là sẽ xoay quanh việc giúp đỡ ai đó, loay hoay với hàng loạt câu hỏi, dẫn đến hàng loạt giả thuyết, hàng loạt kết quả sự kiện sẽ diễn ra, rồi thì hàng loạt kết luận của Amelie, tất cả chỉ xoay tròn, nhảy múa trong đầu cô gái dễ thương này. Dù rất thích giúp đỡ người khác nhưng không phải theo cách thông thường, Amelie lại có tính nhút nhát, hay e thẹn khiến nàng chẳng bao giờ xuất đầu lộ diện. Do đó, cô lại càng hay tìm những cách khác, lạ lùng hơn, kỳ quái hơn, để đạt được mục đích của mình. Nếu không có khả năng tưởng tượng và mơ mộng, thật khó để Amelie có thể thực hiện hàng loạt các công việc lạ thường ấy.

Như một cốc cocktail mùa hè, Amelie đã cho chúng ta thấy những con đường đẹp và thanh bình nhất của vùng ngoại ô Montmartre, những hàng quán ven đường bên cạnh sự vội vã của Paris, màu xanh lá tươi mát trải dài trên từng bậc thang, ô cửa sổ, khăn trải bàn,… trở thành gam màu chủ đạo của cả bộ phim. Amelie cũng rất hay diện các váy, áo khoác màu xanh lá, gam màu nhẹ nhàng tự do. Cô đã tự tạo cho mình những niềm vui riêng. Cô đã lau chùi cẩn thận từng bức hình, tỉ mỉ đặt chúng từ trong trí tưởng tượng ra đến đời thực.

amelie_image_3

Trong tình yêu cũng vậy, Amelie cũng khá phụ thuộc vào sự tưởng tượng của mình. Cô liên tục để cho Nino, một anh chàng làm việc ở cửa hàng bán đồ người lớn, có sở thích sưu tầm những bức ảnh bị người ta bỏ lạ, sống trong thế giới tưởng tượng của mình. Cô đùa giỡn, hạnh phúc, giận hờn, ghen tuông vì anh, cũng là trong thế giới ấy, cô đã yêu anh và làm mọi cách để anh hiểu được tấm lòng mình. Cả hai đều nhút nhát, nội tâm, khác biệt với những người xung quanh. Ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên, Amélie đã linh cảm rằng Nino là tất cả những gì nàng từng chờ đợi và tìm kiếm. Sự mơ mộng của Amelie hoàn toàn phù hợp với tính cách bất cần của Nino, điểm chạm của cả hai chính là tính cách bộc trực, không ngại những gì mà người khác nói về mình.

Nhưng mơ mộng đến bao nhiêu là đủ?

Trong phim, có một cảnh mà khiến tôi cảm thấy rất tâm đắc, đó là khi ông Raymond Dufayel lão họa sĩ già sống cô độc trong căn phòng đối diện Amelie, với cô rằng: Amelie, con còn trẻ, xương con không phải là thủy tinh như ta, không phải cứ đụng vào vật gì cũng sẽ vỡ, nên con hãy chạm vào bất cứ thứ gì, hãy khám phá thể giới ngoài kia, hãy mạnh dạn hơn,… Đó là câu nói mà khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Chẳng có gì sai với việc xây một dựng một cung điện hay một ốc đảo cho riêng mình, và tốt hơn hết đó là những người mộng mơ tìm cách chuyển vào đó sống bằng hơi thở thực tế. Tôi đoán rằng, nhờ câu nói ấy mà Amelie đã mạnh dạn đi tìm tình yêu của mình, chịu gặp Nino và làm theo những gì con tim mách bảo, nói một cách nào đó, Amelie đang cố gắng chuyển dựng những thước phim trong tưởng tượng thành thực tế mà cô đã chờ đợi.

Và, nếu không thể mộng mơ, liệu con người ta có thể thấy được những điều tươi đẹp như Amelie đã thấy? Nếu không có mộng mơ, liệu Amelie có tưởng tượng được các cách làm cho người khác vui và hạnh phúc một cách độc đáo như thế? Và nếu không thể mộng mơ, liệu có đáng để Amelie sống trọn vẹn như thế với thực tế hay không?

Có lẽ, hạnh phúc chỉ đơn giản là vậy: mơ mộng, giúp đỡ người khác và mạnh mẽ đối diện với thực tế.

Quên mật khẩu

Đăng Ký