Cuộc Sống Này

Blog

Buổi tối, tôi vừa về trước cổng, đã nghe tiếng loa kèn từ xa vọng lại, nhưng không chú ý lắm. Em trai ra mở cửa, nói rằng Th. lô 3 vừa mới mất. “Th. mình đó hả?” tôi hỏi lại, vẫn không hiểu sao lại dùng từ “mình” ở đây. Tôi đã không còn gặp nó, có lẽ xưng hô như vậy là hợp nhất, từ khi chúng tôi cùng bước ra khỏi thời thơ ấu. Th. là người bạn trong những ký ức xa xôi nhất tôi còn nhớ.

Tôi bỗng thấy hụt hẫng. Rồi tôi nhớ lại, không phải là hoàn toàn không gặp. Hình như 2 hay 3 năm trước, tôi có tình cờ thấy nó chạy ngang đường. Bọn tôi dừng lại trò chuyện một chút. Tôi không nhớ được nội dung, chỉ là hỏi thăm về học hành công việc. Tôi nhớ Th. lúc ấy da đen nhẻm, tóc cháy xém, đã về quê làm việc chân tay được một thời gian. Nó vẫn hồ hởi như trước, nụ cười rộng với chút lúm đồng tiền hệt như lúc còn nhỏ, cách nói chuyện toát ra vẻ phong trần. Sau khi tạm biệt, tôi gần như đã quên ngay cuộc trò chuyện đó, cho đến hôm nay.

Tôi hỏi em trai vì sao Th. mất. Nó nói nghe bảo rằng Th. ở quê nhậu xỉn rồi trúng gió, cũng có vài người độc miệng nói khác. Nhưng tôi hỏi chỉ cho có, chứ không thật sự quan tâm. Người đã đi rồi, có quan trọng gì. Thứ còn giờ chỉ là những ký ức nơi người ở lại.

Những ký ức, cứ như của một ai đó khác, trở về với tôi theo mỗi bước chân đến nhà Th. Sau khi tắm rửa, tôi cùng mẹ sang lô 3, qua con đường nối giữa các lô vốn tối đen và đáng sợ ngày bé, giờ bỗng ngắn ngủn và tầm thường đến lạ. Khung cảnh một đám tang quen thuộc, với một mái dàn lớn đặt ngay giữa đường, bày những chiếc bàn tròn nơi hàng xóm láng giềng ngồi đông đúc. Một dàn nhạc kèn, trống thổi đánh liên hồi. Một người ngồi đọc những lời chia buồn và tên người đến viếng lần lượt, cùng lời xin lỗi nếu gia quyến có gì sai sót. Bây giờ, khi đang viết những dòng này, tôi vẫn đang nghe thấy.

Khung cảnh này, không khác gì những lần trước đó. Tôi chợt nhớ lại. Th. là đứa bạn thứ 3 của tôi ở lô 3 đã không còn nữa. Hai đứa trước mất cùng một ngày, khi tôi học lớp 5, chết đuối vì vọp bẻ ở hồ đá khi đi bơi sau trận bóng. Th. cũng có mặt trong đám ấy, nhưng may mắn không sao, và cùng tôi dự đám tang của cả hai. Bọn nhóc chúng tôi, vẫn mơ hồ trong nhận thức về cái chết, cũng chỉ sụt sịt được vài giây ngắn ngủi. Tôi đã rất sợ hãi khi chứng kiến mẹ của một đứa kêu khóc đến ngất xỉu trong đám tang. Nhưng vài ngày sau, bọn tôi đã có thể đùa giỡn về những đứa bạn đã mất, như thể tụi nó vẫn đang ở nhà, và chỉ cần đến gọi là lại hú hét rồi chạy ra lập tức.

Bây giờ, khi cầm những nén nhang và nhìn vào di ảnh của Th., một gương mặt có phần xa lạ hơn tưởng tượng của tôi, tôi nhớ lại rất nhiều chuyện. Chuyện bọn tôi quen nhau bằng một trận đánh đấm, khi tôi là “trùm” lô 2, còn Th. là “trùm” lô 3, và hai bên kéo cả đám con nít đến đòi phân chia lãnh thổ. Chuyện một đêm nọ, tôi trèo lên chơi với nó ở cây bàng trước nhà nó, và hai đứa thử hút một điếu thuốc dở nó lụm được của ai đó. Chuyện về những trận bóng gần như bất tận trên cái sân sỏi ở lô 1. Chuyện cả hai đứa cùng để ý một cô bé xinh xắn mới chuyển về, hình như năm lớp 7 hay 8. Và những chuyện trẻ con lặt vặt khác, biến mất khỏi cuộc đời tôi như một giấc mơ khi tôi lớn lên. Cả những đứa bạn khác như thằng Nh. “Bổn” ở lô 1, thằng Xù, thằng Tr. “ghẻ”… và cả một đứa nhà có cây trứng cá mà tôi ngạc nhiên khi mình không thể nhớ tên nó nữa.

Điều lạ lùng là tôi không thể nhớ đâu là thời điểm chính xác mà thời thơ ấu của chúng tôi kết thúc. Khi tôi vào cấp 3? Hay sớm hơn khi tôi lên lớp 9 và chơi với đám bạn ở trường nhiều hơn? Hay trước đó nữa? Chỉ biết rằng một ngày khi nhìn lại, nó đã biến mất, phủi sạch, không còn dấu vết.

Tôi cắm một nén nhang, rồi đứng sang một bên chờ lượt mẹ, nhìn vào chiếc quan tài phía sau. Chiếc quan tài gỗ với màu viền đỏ vàng, có lợp hoa trắng xung quanh. Th. dưới tôi 1 tuổi, năm nay mới 24, và giờ nó đang nằm trong đó. Có một sự xa lạ rất lớn ở khái niệm này. Tôi cứ nhìn chằm chằm, nhưng không thể nào hình dung được thằng Th. tôi từng biết đang ở đó, chỉ cách một lớp gỗ mỏng. Cũng như sự xa lạ của việc kết nối giữa người đang nằm trong đó với thằng bạn cũ ngày trước. Tôi nhìn lại di ảnh nó một lần nữa, tự nhiên có cảm giác rằng mình đang viếng một người hoàn toàn xa lạ. Còn thằng Th. tôi từng biết và có thể gọi là thân thiết, đã biến mất cùng những năm tháng ấy.

Đây cũng là điều tôi, hay bất kỳ ai phải đối mặt và trải qua khi lớn lên, dù có nhận thức được hay không. Từ bây giờ, mỗi ngày đều có thể là ngày tôi nhận được tin một ai đó tôi biết đã ra đi. Nếu tôi sống đủ lâu, tôi sẽ lần lượt nhận được tin tất cả họ đều đã ra đi. Cái chết, cũng trở nên gần gũi như một cảm giác khi băng qua đường ban chiều, tôi đứng giữa hai làn xe tải vụt qua và nghĩ rằng, chỉ cần một cú vặn ga thôi là mọi thứ tôi có sẽ vỡ nát. Ngay lập tức.

Cách đây vài tuần, khi đi ngang một con đường ở Gò Vấp, tôi đã cảm thấy tương tự khi chứng kiến một vụ tai nạn. Một buổi sáng rất đẹp trời, nắng vàng ấm áp làm mọi thứ sáng rõ và tươi mới, những con phố yên bình khiến tôi bỗng rộn ràng đôi chút. Thì ở đó, xuất hiện một đám đông vây quanh chiếc xe tải với phần đầu leo lên lề, còn cách đó không xa là thi thể một cô gái. Cô đã chết, bởi người ta đã đắp vải phủ kín mặt, chỉ chừa lại đôi chân với ống quần Jeans xây xát, chỉ còn một chiếc dép ở chân, và cạnh đó là bát hương đốt tạm. Tôi thấy hãi hùng khi nghĩ rằng, sau lớp vải đó, biết đâu là một người mình quen biết, hoặc thậm chí là một người tôi thân thiết. Và buổi sáng này, buổi sáng đẹp đẽ trong trẻo này, cô bước ra khỏi nhà, hoặc phòng trọ, với đầy những suy nghĩ vui vẻ buồn bã nào đó, nhưng chắc chắn không cái nào là về việc cô không thể có một ngày mai nào nữa. Ý nghĩ đó đã theo tôi suốt con đường.

Từ đám tang Th. trở về, tôi đang loay hoay với việc viết gì đó với những cảm xúc này, thì mẹ đến và bảo tôi mở mạng cho mẹ xem về một đám tang khác. Của Duy Nhân, người mẫu kiêm diễn viên không may qua đời vì ung thư khi mới 29 tuổi. Hôm nay anh được đưa đi hỏa thiêu, và là một sự kiện thu hút sự quan tâm của công chúng. Tôi tiếc thương anh, bởi tôi vừa được xem anh diễn xuất trong “Thám tử Hên Ry” và đánh giá cao tài năng của anh. Như thế tôi và anh đã không phải xa lạ, như sự gần gũi tôi luôn cảm thấy với những diễn viên khác ở Hollywood xa xôi. Nhưng tôi không theo dõi, vì tôi không sao chịu nổi sự ồn ào, và cảnh những ống kính chĩa vào những người thân của anh, mẹ anh, vợ anh, chị em anh trong cơn đau khổ. Tôi luôn thấy truyền thông hiện đại đã tạo ra một sự lệch lạc nào đó trong hành vi cảm thông của con người, cả trong ý định nhân rộng sự cảm thông ấy. Sự lệch lạc giữa những tin bài ghi chữ “hot” ngay sau tên anh, trước những góc nhìn khai thác sự xót thương dành cho người vợ trẻ của anh, của số lượt view đang tăng lên mỗi phút mỗi giây. Tôi biết mọi thứ đều có hai mặt, nhưng tôi không quen được với nó, hay với phần lớn những thứ khác ở thời đại công nghệ này. Nên tôi chọn cách tránh xa chúng.

Tôi bật cho mẹ xem, và những hình ảnh của câu chuyện đó hiện ra. Mẹ kể thêm cho tôi một điều tôi không biết, rằng Duy Nhân đã trữ tinh trùng của mình lại để có thể sinh con, ngay cả khi mình mất đi. Nhưng mẹ anh thì lại không đồng ý điều đó. Một tình tiết nữa sao? Tôi nhìn những gương mặt đang lướt qua trong những bức ảnh, và mường tượng ra câu chuyện của họ. Những điều đã xảy ra, một gia đình với cậu con trai kháu khỉnh, sống cùng những người chị. Cậu bé lớn lên, đi học, tốt nghiệp, và sở hữu dáng vẻ điển trai thu hút. Cậu, giờ là một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, quyết định đăng ký vào những cuộc thi người mẫu, và đạt giải, có được danh tiếng. Anh bắt đầu làm việc như một người mẫu chuyên nghiệp, chút khó khăn vì bỡ ngỡ nhưng đã dần quen. Rồi đâu đó trên con đường, anh gặp được một cô gái tốt, họ tìm hiểu và quyết định kết hôn. Mọi thứ tưởng như suôn sẻ, bởi anh liên tiếp có được các cơ hội điện ảnh, và tỏ ra có tài năng, thì bạo bệnh đến. Anh trút hơi thở cuối cùng sau gần một năm chống cự kiên cường. Nhưng cuộc sống sẽ tiếp diễn, bởi câu chuyện của những người khác vẫn tiếp diễn. Gia đình anh, sau nỗi đau rồi sẽ nguôi ngoai, sẽ tiếp tục sống và mỗi năm dành cho anh một ngày giỗ ấm cúng, với những nén hương tưởng nhớ. Vợ anh, chỉ mới 24 tuổi thôi, sẽ tìm được một người đàn ông khác, và sinh ra những đứa con. Và những người đang theo dõi giây phút cuối cùng của anh hôm nay, ngay bây giờ, rồi sẽ quên đi để tiếp tục cuộc sống của họ.

Cho đến khi họ cũng như anh, trút hơi thở cuối cùng ở đâu đó trên con đường. Tôi, đến lúc nào đó, cũng như anh.

Cuộc sống này mong manh lắm, đó là điều tôi luôn biết và hiểu nhưng chẳng bao giờ quen được. Tôi đọc nhiều về cái chết, chỉ để cho mình cái ảo tưởng rằng tôi có thể hiểu rõ nó thêm một chút, vì thế, nó bớt đáng sợ hơn. Tôi tự cô lập mình, trì hoãn thời điểm phải lớn lên, một phần cũng vì ảo tưởng rằng tôi có thể ở lại trong tuổi trẻ này mãi mãi. Tôi không muốn trưởng thành, không muốn lập gia đình, không muốn có con cái, không muốn bất kỳ hình dung nào về tôi là một người trung niên, hay già hơn, hay đơn giản là một người lớn trong mắt tôi khi bé. Tôi đã đau đớn khi nhận ra tuổi 16, 17 và 18 của mình đã mất đi, và cả những tháng năm 20 đang dần trôi qua. Cứ ngỡ rằng nếu tôi không tham gia bất kỳ câu chuyện nào, không tiếp xúc với ai, không sống cuộc đời mình, tôi sẽ chẳng thể có một cuộc đời như những cuộc đời đó, để kết thúc như họ.

Tôi không hiểu lắm vì sao người ta không bao giờ nói về cái chết, hầu như không có trong suy nghĩ hàng ngày của họ. Như Th., như cô gái xa lạ kia, để không bao giờ chuẩn bị được cho ngày cuối cùng bất chợt. Nếp não nào hay sự lừa dối nào trong quá trình tiến hóa hay đời sống xã hội đã hướng mọi lo toan vào việc sống, hơn là vào việc chết thế kia? Đơn giản thế thôi ư? Bỗng nhiên một ngày ta ngừng thở và nằm trong một quan tài lạnh giá, một mình, bỏ lại tất cả, rồi bị tất cả bỏ lại, dù sẽ mất đôi chút thời gian, ở một thế giới ta chẳng còn có thể đặt dấu ấn của mình vào? Nó vô nghĩa đến khó chịu, biết bao nhiêu.

Tôi đã tránh để trở thành một câu chuyện, và hành động ngu ngốc này không chỉ lấy đi của tôi một năm cuộc đời. Tôi không nhận ra, hoặc giả tôi chỉ cố tình quên đi rằng tôi không thể trì hoãn được bất kỳ điều gì cả. Cho đến khi, tôi quyết định bước ra.

Hôm nay, tôi đã có một ngày hạnh phúc. Ngay cả khi kết thúc bằng một đám tang của một người bạn cũ. Câu chuyện của Th. đã dừng lại, cắt ngang qua câu chuyện của tôi như tất cả mọi người đang cắt qua nhau. Hai đứa tôi đã từng là bạn, từng chia sẻ một phần tháng năm của mình, rồi sau đó tách ra, đi theo những ngả riêng để rồi sẽ dừng lại ở đâu đó, không sớm thì muộn. Hai đứa tôi đều thay đổi, trở thành những con người khác, và thời thơ ấu ấy chẳng có gì hơn những ký ức không còn có thật được gắn với chúng tôi. Nhưng những vết giao đó, những đoạn chung ngắn ngủi đó, kết thành sợi dây sinh mệnh của mỗi người chúng ta, gắn liền với người khác trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Chẳng có điều gì tự nhiên hơn thế, cũng tự nhiên như khi một sợi nhỏ chợt đứt và rơi lại phía sau. Tôi không muốn nói bất kỳ điều gì có vẻ mang lại ý nghĩa, vì không có. Tôi chỉ muốn nói rằng, có thế nào đi nữa, thì quan trọng là chúng ta đã sống, ở cuộc sống này, và đã từng hạnh phúc. Chúng ta có thể chìm ngập trong đau khổ kéo dài thế nào đi nữa, nhưng chúng ta đã từng hạnh phúc.

Tôi chắc Th. cũng đã có những ngày hạnh phúc, hoặc Th. có thể đã mất trong một cơn vui vẻ, một cơn say bốc đồng và sảng khoái như những cơn say trước. Sao cũng được, nhưng Th. đã từng nói cười với tôi ngày còn bé, tôi đang nhớ lại giọng cười của cậu, bây giờ đây là xưng hô thích hợp. Trong tâm trí tôi hiện ra rất rõ nụ cười đó, cả tiếng cười khanh khách đó, vô tư của một đứa trẻ. Tôi có thể nhớ về Th. trong một phút giây cậu đang cười, vậy là quá đủ. Tôi không biết vì sao điều đó lại hiện lên một cách thiêng liêng đến thế trong tâm trí mình bây giờ, đã là nửa đêm và tiếng kèn trống đã ngưng. Khi ngày mai, người ta sẽ đưa cậu đi và đặt dưới những tấc đất. Đó là thật, khoảng không gian từ tôi ở đây, đang gõ những dòng chữ này, đến cậu đang nằm trong quan tài ở nhà cậu, trong khoảng 300 mét là dễ dàng đo đếm được. Là thật. Và tôi dù có giấu mình trong căn phòng này, đóng hết cánh cửa lại, cũng không thể trốn thoát được câu chuyện của tôi. Ngay cả khi tôi nằm một mình nhiều tháng trời trong căn phòng đó, đau khổ và cô đơn và tự thấy mình đang tan đi, tôi cũng không thể làm mất đi câu chuyện của mình.

Hôm nay tôi đã hạnh phúc. Có thể ngày nào đó khi nhìn lại, tôi sẽ thấy đây là những tháng ngày hạnh phúc nhất của mình, điều tôi chưa từng biết trân trọng. Bố mẹ tôi vẫn ở đây, em trai tôi vẫn ở đây. Những người quan trọng nhất của tôi vẫn còn sống, và yêu thương lẫn nhau. Tôi không phải đi làm, và dù không hề giàu có, tôi vẫn có thể kiếm đủ sống và đủ để viết cho đam mê của mình. Hôm nay, tôi đã thức giấc trong bình yên, ngắm nhìn khoảng sân trong nắng sớm, và gió, và chẳng có mối đe dọa nào. Không có chiến tranh, không có chết chóc, không có những bệnh dịch kinh hoàng. Tôi đã đi và gặp những người bạn cùng đam mê, những người tốt, và thấy dễ chịu khi ở bên cạnh họ. Tôi không cô đơn cả ở trong rạp chiếu phim, tôi vẫn luôn có những người đồng ý ngồi cạnh tôi ở đó, suốt thời gian qua. Khi chiều về, tôi gặp một người bạn thân thiết mà tôi tưởng như đã để mất, giờ đây, tôi lại có thể gặp gỡ cô ấy và trò chuyện đùa giỡn như trước. Chúng tôi gặp mưa trên con đường, mưa lớn đến ướt nhẹp hết quần, nhưng vẫn cười vui và tôi biết đó sẽ là một kỷ niệm đẹp nữa mà mình có được. Sao tôi có thể không nhận ra điều đó? Khi tôi ở với một người khác, là tôi đang ở trong câu chuyện của riêng mình, và chỉ có lúc đó, tôi mới quên đi tất cả nỗi sợ hãi cái chết, tất cả góc nhìn thứ ba đáng nguyền rủa của một kẻ xem phim, tôi quên đi việc mình đang sống, vì thế tôi đang sống, vì thế tôi quên đi việc mình phải chết. Sao tôi lại không nhận ra câu trả lời này? Tôi muốn được quên, tôi muốn được ở trong câu chuyện đẹp đẽ này biết bao nhiêu.

Cuộc sống này thật quá. Cũng như cái chết vậy. Mọi thứ ở xung quanh. Ngày nào đó sẽ không còn như cũ nữa. Ngày nào đó tất cả sẽ biến mất. Nhưng sẽ không hề gì, có phải không? Khi vẫn luôn có những phút giây hạnh phúc nhỏ nhoi này, khiến cái chết trở lại cách xa cả ngàn năm ánh sáng, như những ngày còn bé thơ. Tôi nhớ rồi, tôi từng đứng cùng Th. trong đám tang của hai đứa bạn kia, và giả bộ sụt sùi khóc để giống với những người lớn xung quanh. Khi ấy, khóc vì một điều gì đó ngoài cơn đau thể xác với tôi thật phù phiếm. Tôi đã nghĩ sẽ chẳng bao giờ mình khóc được, dù cho bất kỳ ai chết đi, hay dù cho có những nỗi đau “người lớn” nào ập đến tôi đi nữa. Thế rồi bỗng nhiên đến ngày tôi thức giấc và thấy gối ướt đẫm vì mơ thấy mẹ tôi mất. Thế rồi bỗng nhiên đến ngày tôi khóc vì một bộ phim trên màn ảnh hoặc một chuyện tình không thành. Thế rồi bỗng nhiên đến một ngày tôi khóc vì cô đơn và không có nơi nào để đi.

Thế rồi bỗng nhiên đến một ngày tôi đã lớn lên. Vì thế sẽ không hề gì, nếu tôi được phép sống câu chuyện của riêng mình và kết thúc cùng với nó, có phải không? Và cho đến lúc chết, sẽ chẳng có cái chết nào chạm vào chúng ta được. Sẽ chẳng có cái chết nào ở đây khi chúng ta còn sống, dù cho chúng ta sẽ lần lượt chia tay nhau mãi mãi. Sẽ chẳng hề gì, phải không?

Quên mật khẩu

Đăng Ký