Danny Collins (2015) Lát Cắt Cuộc Đời Của Nam Ca Sĩ Nổi Tiếng

Bình Luận Phim Phim Đương Đại
7.5

Khá

Vào ngày sinh nhật của Danny Collins (Al Pacino), lúc này đã là một ca sĩ nhạc rock nổi tiếng trên khắp thế giới, ông nhận được một món quà bí mật của người quản lý kiêm bạn thân Frank (Christopher Plummer). Đó là lá thư viết tay thất lạc của John Lennon viết cho Danny cách đây 40 năm trước mà Frank mua về từ một nhà sưu tập. Lá thư lẽ ra đã đến tay anh sớm hơn, sau bài phỏng vấn của một tờ tạp chí khi Danny còn rất trẻ, khi ấy anh chỉ mới là một ca sĩ tiềm năng và còn đang ở ngưỡng bắt đầu. Danny có chia sẻ với phóng viên nọ: Nếu sau này tôi có nổi tiếng hay giàu có như thế nào, thì những điều tôi quan tâm khi ấy vẫn chỉ là âm nhạc và sáng tác của tôi. John Lennon và người vợ, Yoko Ono rất thích điều này và họ bèn viết thư động viên kèm với địa chỉ liên lạc gửi tới Danny thông qua phóng viên kia. Nhưng vì lòng tham con người nên lá thư bị giấu đi, cốt chỉ để dành cho đến khi nào có giá sẽ bán. Và may thay, Frank đã mua được nó.

Danny Collins

Danny Collins trong tiệc sinh nhật, thời điểm đỉnh cao của danh vọng, kèm theo đó là ma túy, rượu và những cô gái nóng bỏng

Danny Collins, lúc cầm được lá thư của huyền thoại âm nhạc mà ông và cả thế giới vô cùng ngưỡng mộ, là lúc ông đang ở nấc cao của danh vọng, đã trở thành một ngôi sao ca nhạc có tài sản kếch xù, nghiện rượu, chơi ma túy, đã có 3 đời vợ và một đứa con trai đang sống ở New Jersey đã từ mặt bố. Nhưng có một điều khốn khổ khác, Danny đã không sáng tác bài hát nào 30 năm nay rồi. Lá thư của John Lennon đã khiến ông suýt khóc như một đứa trẻ đang vỡ mộng và vừa tìm thấy chiếc phao cứu cánh của cuộc đời mình, trước khi quá trễ. Trong lá thư, có một đoạn mà Lennon nhấn mạnh với Danny (và cũng như với các ngôi sao ca nhạc): Hãy luôn trung thực với chính mình, trung thực với âm nhạc của anh. Đêm sinh nhật hôm ấy, Danny đã ôm bức thư của John Lennon trên nền bài hát Image và nhìn lại những gì đang có, với một cô bồ trẻ nóng bỏng sexy, phi cơ riêng, những chiếc xe đời mới, những tour diễn vòng quanh thế giới, những album bán chạy đều đặn và số lượng fan khủng ở khắp nơi. Thế nhưng ông biết, điều quan trọng nhất với mình chính là gia đình và những bản sáng tác cá nhân đều không có.
Thế là ông quyết định bắt đầu hành trình tìm lại bản thân và chất âm nhạc trong ông bằng chuyến đi đến New Jersey, nhằm hàn gắn mối quan hệ đang chực chờ rạn nứt giữa mình và người con trai Tom Donnelly (Bobby Cannavale).

Danny thuê một ngăn phòng bình thường tại khách sạn Hilton. Tại đây, ông nhanh chóng kết bạn với quản lý khách sạn Mary (Annette Bening), cô gái tiếp tân xinh đẹp Jamie và anh chàng lobby Nicky. Tất cả họ đều thân thiện và vui vẻ, tạo cho Danny một cảm giác dễ chịu thoải mái như ở nhà. Một ngày nọ, ông ghé thăm tổ ấm của người con trai, chứng kiến cô con dâu đảm đang Samantha (Jennifer Garner) và đứa cháu gái dễ thương Hope (Giselle Eisenberg), ông thầm ước mình sẽ được đón nhận như một thành viên của gia đình bé nhỏ này. Nhưng không có điều gì là dễ dàng, Tom không chấp nhận ông và các khoản viện trợ, anh có lòng tự trọng được thừa hưởng từ người mẹ. Danny biết rằng dù mình có làm gì đi nữa cũng không thể bù đắp hết được những sai lầm của quá khứ. Khoảnh khắc được ở cùng gia đình của Tom đã giúp ông nhận ra, nếu không có nền tảng gia đình, thì con người ta sẽ không có điều gì khác.

Con đường hàn gắn tình cảm gia đình song song với quá trình tìm lại chính mình của Danny diễn ra trong một không khí thanh bình và giản dị của làng quê, nhưng lại chứa nhiều đợt sóng ngầm can ngăn sự cố gắng của ông. Đầu tiên là chứng bệnh ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý) của cháu gái Hope, cho đến việc phát hiện căn bệnh máu trắng của Tom (bệnh di truyền từ mẹ của anh), nhưng ông quyết tâm không bỏ cuộc. Nỗ lực giành lại sự sống cho con trai và việc đầu tư cho đứa cháu được học trong ngôi trường chăm sóc đặc biệt là những điều ông cần làm ngay lúc này, nó quan trọng hơn hết mọi show diễn và ánh hào quang mà ông có trên đời này.

Vốn xuất thân là nhà biên kịch, nên trong bộ phim đầu tay do chính mình đạo diễn, Dan Fogelman đặc biệt chú trọng đến những màn đối thoại để làm tăng sức nặng của tâm lý nhân vật, lồng ghép những tình tiết thực tế về cuộc sống của người nổi tiếng trước và sau sân khấu. Sự cô đơn, đăm chiêu, suy nghĩ đối lập với những điệu nhảy vui vẻ và những màn tung hứng với khán giả. Danny đã quen như thế suốt 40 năm nay, và ông đã dần không còn nhìn thấy chính mình nữa.

Danny Collins

Danny Collins và Tom, khoảnh khắc khi hai người bên cây đàn sau khi đã hàn gắn tình cảm cha con

Trong phim, tôi thích nhất là phân cảnh khi Danny biểu diễn quán bar địa phương, một trải nghiệm thực tế đau xót trên hành trình đấu tranh với cái bóng chính mình. Nơi đây ông dự định sẽ giới thiệu ca khúc mới sáng tác trong quá trình cư trú tại Hilton, sẽ có gia đình nhỏ của Tom, bà Mary và cả hai cô cậu tiếp tân trong khách sạn. Sau 3 thập niên không sáng tác, đây sẽ là ca khúc để đời của ông. Danny hồi hộp và cũng lo lắng không ngừng trước khi lên sân khấu. Thế nhưng, có một điều mà chính ông cũng không ngờ tới, khán giả phía dưới (phần đông là những người lớn tuổi) lại yêu cầu ông hát ca khúc quen thuộc Baby doll. Ánh mắt của Al Pacino lúc đấy lột tả nỗi hoảng sợ vô cùng xuất sắc. Ông đã không thể vượt qua cái bóng quá lớn của một ngôi sao ca nhạc, ông đã thỏa hiệp trong đêm hôm ấy, chấp nhận cất đi sáng tác mới và hát Baby doll chiều theo yêu cầu khán giả. Hẳn nhiên là gia đình của Tom lẫn Mary vô cùng thất vọng về ông. Sau đêm đó, Danny đã vô cùng ân hận, sau khi đọc lại lá thư của John Lennon, ông quyết tâm phải mạnh mẽ hơn, ông chấp nhận lời khuyên của Frank, trở về với sân khấu và tham gia tour diễn, nhưng lần này là với sáng tác mới của mình.

danny collins

Cô bé Hope dễ thương cùng mẹ ngồi chăm chú chờ đón bài hát mới của ông

Danny Collins như là một lát cắt quan trọng trong cuộc đời của một con người khi đã có đủ tiền tài và danh vọng, thế nên bộ phim không có kết thúc đúng nghĩa. Nhưng điều đó không quan trọng, bởi nội dung và thông điệp chính của phim đã phần nào được phản ánh, dù chưa thực sự sâu sắc và khiến tôi cảm thấy thỏa mãn. Diễn xuất tài tình, bất cần và lãng tử của Al Pacino, và cô bé Giselle hay nói, hoạt náo khiến cho bộ phim mang một nét dung dị, vui tươi hiếm có so với những dòng phim về cuộc đời cô đơn của những ca sĩ nổi tiếng, như Walk the line, Inside Llewyn Davis…

Danny Collins - Steve Tilston

Steve Tilston, ca sĩ nhạc folk, người đã được John Lennon viết thư động viên, nhân vật nguyên mẫu của “Danny Collin”

Ở một mặt trái khác, bộ phim cũng đặt ra vấn đề về sự lựa chọn của mỗi người đàn ông, hằng ngày khi họ thức dậy đều mong muốn rằng: Tôi sẽ là một người cha tốt, một người chồng tốt, một người làm tốt công việc của mình, có nhiều tiền và có một cuộc sống hoàn hảo. Nhưng hầu hết đều thất bại. Không phải vì họ chưa cố gắng hết mình, mà là bởi vì sự hữu hạn của thời gian, sức mạnh bên trong và khả năng tồn tại. Cũng giống như Tom, con trai kiêu hãnh của Danny, anh không có một người sếp và công việc tốt, lại mang bệnh trong người, nhưng anh có một người vợ tuyệt vời và đứa con gái hết sức đáng yêu. Làm sao mà một người có thể có hết mọi thứ trên đời này chứ?

Chỉ là chúng ta học cách đánh đổi và chấp nhận với sự lựa chọn của mình mà thôi.

Tổng kết

Nhẹ nhàng, bình yên nhưng cũng không kém phần xúc động. Bộ phim phần nào lột tả được nổi cô đơn của một ngôi sao ca nhạc và những góc khuất trong tâm hồn của họ. Nhưng hơn hết, gia đình chính là bến đỗ để họ quay về và tìm thấy sự cân bằng
7.5

Khá

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký