Everest (2015) Không Bao Giờ Từ Bỏ

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp

Nằm ở biên giới Nepal và Tây Tạng, núi Everest tuyết phủ quanh năm là một cảnh quan kỳ vĩ của nhân loại, là một nơi chốn khác biệt trên trái đất. Kể từ khi Sir Edmund Hillary và Tenzing Norgay lần đầu tiên chinh phục đỉnh Everest, số người cố gắng chinh phục nóc nhà của thế giới đang không ngừng tăng lên mỗi năm. Mặc cho những nguy hiểm về thời tiết và tai nạn mà các nhà leo núi phải đối mặt, ngọn núi vẫn thu hút rất nhiều người từ khắp các quốc gia trên thế giới.

Và khi nhiều người để ý đến Everest nhiều hơn, những chuyên gia leo núi kỳ cựu đã lập ra dịch vụ dẫn đoàn leo núi theo từng trạm. Cụ thể ở đây là Rob Hall (Jason Clarke) trưởng nhóm leo núi Adventure Consultants đến từ New Zealand và Scott Fischer (Jake Gyllenhaal), trưởng nhóm leo núi Mountain Madness. Ngoài ra trong đoàn họ còn có một số thành viên chăm sóc người leo núi như: Điều phối viên các trại Helen (Emily Watson), bác sĩ Sandy (Vanessa Kirby), anh chàng trợ lý Guy (Sam Worthington), bạn thân của Rob.

Sau nhiều ngày vất vả leo qua các chặng núi nguy hiểm, vào sáng ngày 10/05/1996, Rob và Scott quyết định nhập hai đoàn của họ lại với nhau và thành viên sẽ cùng vượt qua chặng cuối cùng để leo lên đỉnh núi Everest. Trong đoàn của họ gồm có anh chàng đưa thư Doug Hansen (John Hawkes), người đã từng leo đến gần Everest, được các em nhỏ ở trường quyên góp tiền để anh đóng cho tổ chức của Rob, năm nay anh quyết tâm phải chạm đến đỉnh núi để đáp lại niềm mong mỏi của các em, là Yasuko Namba (Naoko Mori), người phụ nữ duy nhất đã chinh phục 6 đỉnh núi cao nhất, và bây giờ cô quyết tâm phải chinh phục Everest, con “quái vật” khó nhằn nhất của thế giới, là doanh nhân thành đạt đến từ Texas – Beck Weathers (Josh Brolin), nhà báo nổi tiếng Jon Krakauer (Michael Kelly) cùng một số các thành viên khác. Họ đã kiên trì vượt qua từng trạm để mong được đến đỉnh núi cao nhất thế giới này. Tuy nhiên cho đến khi tận tay chạm đến ước mơ của mình, con người vẫn chỉ là một sinh vật nhỏ bé trước mẹ thiên nhiên hùng vĩ. Dưới đây là một số lý do mà bạn có thể tham khảo trước khi thưởng thức bộ phim này.

Chiêm ngưỡng kỳ quan thế giới 

Đỉnh núi Everest vốn được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới” với độ cao 8848 mét, nằm giữa vùng núi Himalaya ở Nepal và vùng Tây Tạng, biên giới Trung Quốc. Đỉnh núi này luôn là một điều thách thức thú vị cho các nhà leo núi và thám hiểm. Trên đỉnh Everest, áp suất không khí chỉ bằng khoảng 30% so với áp suất không khí ở mực nước biển, điều đó có nghĩa là những nhà leo núi chỉ lấy vào cơ thể 30% lượng oxy so với trên mặt đất. Tuy nhiên, điều gì đã khiên Everest thu hút nhiều người mê mẩn như vậy? Câu trả lời hẳn nằm ở cảnh quang kỳ diệu và bao la của nó, cảm giác khi chỉ cần với tay ra là có thể chạm đến bầu trời, đó là khi chúng ta được cả vũ trụ ôm trọn, là một con người đang sở hữu tất cả mọi điều đẹp đẽ nhất trần gian. Hình ảnh của những ngọn núi cao sừng sững khi chiếc thang được bắc qua làm cầu nối, người xem có thể thấy vực sâu từ tầm cao của chúng: choáng ngợp nhưng hãi hùng. Và trước khi Scott nhắm mắt, hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy chính là sắc cam của ánh hoàng hôn tỏa từ mặt trời, hòa dần màu trắng xóa của dãy núi tuyết, vẻ đẹp hòa quyện của trời và đất không gì có thể sánh được.

Ngoài ra, người xem cũng sẽ thấy được vẻ đẹp mộc mạc và bình dị của đất nước Nepal, con người, trẻ nhỏ với nụ cười thân thiện và những mái nhà nhiều màu sắc. Một vùng đất của đạo Phật mang những nét thần thánh và huyền bí của tôn giáo đã xuất hiện trong Everest, có thể khiến những ai thích du lịch đều muốn đến đây một lần trong đời.

Bản hùng ca về đỉnh cao và không bao giờ bỏ cuộc

Không phải ai tham gia vào đoàn của Robb hay Scott đều có thể lên được đến đỉnh, nhưng chúng ta có thể thấy vẻ mặt vui sướng, thỏa mãn, tự hào và xúc động của từng thành viên khi họ đặt được lá cờ quốc gia của mình lên đây như Yasuko, nghẹn ngào để lại hình vẽ của các em nhỏ về ước mơ của chúng như Doug… Everest như một biểu tượng của “đỉnh cao” mà ai cũng đang cố gắng từng ngày để đạt chúng, ý nghĩa đó cũng song song tồn tại với hạnh phúc khi cuối cùng cũng có điều gì đó đạt được thực sự cao lớn và vĩ đại. Trong Everest, khi Rob khuyên Beck nên quay về vì thấy anh không còn sức theo đoàn, Beck vẫn kiên quyết không bỏ cuộc, anh nói: “Tôi muốn leo đến đỉnh”. Chữ “đỉnh” hay “đỉnh núi” được lặp lại nhiều lần trong tư thế sẵn sàng, mạnh mẽ để thể hiện niềm mong mỏi khôn nguôi của các nhà leo núi, họ đã cố gắng không ngừng nghỉ trong từng chặng đường. Và cho đến khi đã đạt được, họ quay về và bị cơn bão tuyết làm cho kiệt sức, có vài người đã bỏ mạng như Yasuko, Doug, Andy Harold… Họ không quản ngại đến tính mạng, để đổi lấy một khoảnh khắc duy nhất trong đời được đạt đến “đỉnh cao”, và khoảnh khắc đó là vô cùng, là mãi mãi khi họ giơ tay giữa mênh mông núi tuyết và hét vang. Trên poster/ trailer của bộ phim có dòng chữ “Never let go”, tạm dịch: Không bao giờ buông tay từ bỏ. Rob đã không từ bỏ Doug, Harold đã không bỏ mặc Rob trên núi một mình, quay trở lại để tiếp tế oxy cho anh. Beck cũng không bao giờ buông tay khỏi ký ức với gia đình để gượng dậy đi tiếp…  Có thể thấy ý nghĩa chủ đạo bao trùm của bộ phim chính là từ câu nói này, xuyên suốt hành trình vượt qua bản thân và sự nghiệt ngã, khắc nghiệt của thiên nhiên.

Tồn tại trong hành trình leo núi chính là bản chất về mối quan hệ giữa người với người

Trong phim, chúng ta dễ dàng thấy nhân vật trung tâm là Rob, anh là người dẫn đường tốt bụng và luôn quan tâm đến người khác. Chính Rob chứ không ai khác, là người muốn Scott đừng bỏ cuộc, anh cũng liên tục động viên mọi người phải cố gắng đi tiếp trước khi trời tối. Hành trình leo núi luôn có những mốc giờ cố định, và nếu như thời gian bị lệch thì không ai có thể tưởng tượng chuyện quái gỡ gì sẽ xảy ra phía trước. Trong Everest, chi tiết khi Rob quay lại đưa Doug leo lên đỉnh sau khi những người còn lại đã bắt đầu xuống núi, là một minh chứng về lòng tốt của anh, bên cạnh trách nhiệm trong công việc của mình. Trong phút giây nào đó, Helen và những người trong đoàn muốn Rob phải xuống một mình vì thời tiết quá nguy hiểm và anh không còn nhiều ô-xy (nghĩa là để lại Doug trên đó). Nhưng Rob không thể. Anh đã nói “Chúng ta đang bàn về mạng người đấy”, bản chất về sự tồn tại mối quan hệ giữa người và người đối với anh đó là giúp đỡ nhau cùng đạt được ước mơ và vượt qua hoạn nạn. Đoạn khi Doug bị rơi xuống vực sâu, và Rob cùng bỏ mạng trên Everest vì thiếu oxy, bị đóng băng mà không có ai giúp đỡ đã khiến cho người xem không khỏi nghẹn ngào. Cũng trong hoàn cảnh đó, khi Guy yêu cầu Ang Dorjee (một người leo núi địa phương) leo lên đỉnh để mang oxy cho Rob và giúp anh về. Nhưng vì bão khá mạnh, Ang báo với Guy là anh sẽ bỏ cuộc. Guy không thể bắt Ang liều mình để cứu Rob, bởi lý do lại một lần nữa nằm ở sự lựa chọn giữa các mối quan hệ nhập nhằng về bản chất gắn kết giữa con người với nhau. Mike (Mark Ruffalo), một thành viên của đoàn leo núi cũng không thể lựa chọn cách như Rob, anh ta không thể đem theo Beck về cùng vì phải giữ sức cho chính mình. Khi họ chỉ chọn một giữa sinh tồn và cứu giúp đồng đội, đó là quyết định mà chỉ có người trong cuộc hiểu rõ nhất. Với Mike hay Ang, chúng ta không thể trách họ vì đã bỏ lại bạn đường, điều này nằm ở sự nhận thức về vấn đề bản chất giữa người và người, với Rob là như thế này, với họ là như thế khác. Và như Guy đã nói “Tùy anh vậy” khi nghe Ang báo lại. Guy bất lực và chỉ còn biết trông chờ vào sức mạnh ý chí và sự may mắn của Rob.

Cuộc sống cũng giống như leo núi, có người theo đuổi chủ nghĩa cá nhân, có người thì tôn thờ chủ nghĩa đồng đội, ở đó không có sự ngu ngốc hay khôn ngoan, tôi nghĩ vấn đề nằm ở sự lựa chọn cách hướng theo bản chất nào của mối quan hệ giữa con người với nhau mà thôi.

Gia đình chính là nơi để trở về

Đề cập đến vấn đề này không mới. Trong phim, nhờ có gia đình mà Beck đã gượng dậy để đi tiếp và được an toàn. Sức mạnh của gia đình là ở chỗ: luôn có ai đó để chờ chúng ta trở về. Những người vợ của Rob hay Beck luôn lo sợ trước mỗi chuyến đi, Jan (Keira Knightley), vợ của Rob đã nói: “Chính vì em ở nhà nên em mới lo”, nỗi lo của người vợ chờ chồng không gì có thể diễn tả được, mọi thứ ám ảnh và kinh khủng đều có thể xảy đến trong giấc ngủ chập chờn. Và nếu không có gia đình để trở về, thì có thể chúng ta sẽ chẳng biết mình muốn đi xa. Vì đó là một hành trình tự thân của sự sống, có nơi bắt đầu và có nơi kết thúc, có nơi để ra đi và có nơi để trở về.

Cuối cùng, vì sao người ta lại tự nguyện hành xác hay bỏ mạng trên Everest? Trong phim, có một đoạn nhà báo Jon hỏi mọi người trong đoàn rằng: Điều gì khiến cho anh, chị muốn chinh phục Everest? Liệu có phải chỉ dừng lại khi thỏa mãn cảm giác chinh phục đỉnh cao nhất của thế giới? Câu trả lời có thể thuộc về sự giải thoát, là mưu cầu được giải phóng khỏi những điều quen thuộc, là mưu cầu được đặt mình vào điều gì đó nguy hiểm hơn, thử thách hơn để vượt qua. Như Beck tâm sự: “Khi ở nhà (hay thành phố), tôi luôn cảm thấy như có mây đen ở phía trên, kiểu như dấu hiệu của bệnh trầm cảm tới nơi, chỉ khi đi như thế này, nó giống như một liều thuốc giúp tôi trấn an và mong muốn trở về nhà”. Dù vậy, bộ phim cũng không cổ vũ việc chúng ta chinh phục Everest bằng mọi giá hay theo xu hướng của những nhà leo núi trên thế giới

Ngoài các điểm trên, âm nhạc cũng góp phần mạnh mẽ góp phần thành công cho Everest, mỗi phân đoạn đều được hòa mình vào chất nhạc riêng tư được sáng tác bởi Dario Marianelli, khi thì nhẹ nhàng uyển chuyển ở những đoạn miêu tả cảnh đẹp hùng vĩ của núi non, khi dữ dội quyết liệt của bão tuyết kèm với tiếng xoáy của gió, khi thì dồn dập bất an những đoạn đoàn người leo núi gặp nguy hiểm, khi thì da diết trầm buồn ở các con số thống kê nói về những nạn nhân đã bỏ mạng trên Everest…

Dù có những ý kiến trái chiều và nhiều người tỏ ra thất vọng về bộ phim khi so sánh với cuốn sách Into Thin Air của Jon Krakauer (tác giả của Into The Wild), thì Everest vẫn là một bộ phim đáng xem nhất trong rạp khoàng thời gian giữa tháng 9/2015 này.

Tổng kết

Có rất nhiều lý do để giải thích vì sao sao người ta lại tự nguyện hành xác hay bỏ mạng trên Everest, nhưng chỉ có một sự tồn tại duy nhất: đó là tiếp tục hoặc từ bỏ.
7.5

Khá

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký