Gaspar Nóe, Gã Phá Đám Của Điện Ảnh

Nhân Vật

“Cuộc sống thực tế còn bảo thủ hơn trong những tác phẩm của tôi nhiều”, đó là câu nói của đạo diễn Pháp sinh năm 1963 gốc Argentine, Gaspar Nóe. Ông là một quái kiệt của giới làm phim Châu Âu, với những đề tài táo bạo, không ngại đụng chạm đến những góc khuất tăm tối nhất của con người và xã hội. “Tôi muốn làm một phim được làm bằng máu, tinh trùng và nước mắt”, đó là tham vọng dấn thân vào nghề của Murphy, nhân vật nam chính trong phim Love (2015) của ông. Nhưng người xem dễ dàng hiểu, đó là điều mà Gaspar mong muốn. Do đó, các bộ phim của ông hầu như đều tách rìa khỏi mọi luật lệ của các Viện điện ảnh, rạp chiếu phim, và trong tòa án giáo điều của mỗi con người.

Với Gaspar, điều mà ông ghét nhất khi làm phim chính là sự mô phỏng – ông cũng là người đã chia sẻ ý kiến thất vọng với Giải Palme d’Or năm 2013 của  Blue is the Warmest Colour. Tình dục chỉ được thực hiện để mô phỏng, tại sao diễn viên không thực sự có quan hệ tình dục? Câu hỏi này đã gây ra làn sóng tranh cãi khá gay gắt bởi chính những đồng nghiệp cũng như khán giả hâm mộ ông. Việc bảo vệ sự nghiệp diễn viên hoàn toàn chỉ là một minh chứng cho sự nửa vời của điện ảnh. Sự cực đoan của Gaspar cũng như vài người ít ỏi đồng quan điểm với ông rõ ràng đã tự đẩy mình vào phân cực bên kia của điện ảnh. Gaspar không nghĩ rằng các bộ phim kể về tình dục hay có phân cảnh tình dục được thể hiện với một sự cuồng nhiệt thật sự, mà như thế thì bộ phim lại mất đi ít nhiều cảm xúc. Ông cho rằng những gì mà khán giả đang nhìn thấy chỉ là sự làm lại, bắt chước, mô phỏng, ngoại trừ những chi tiết quá ghê rợn và kinh khủng. Như trong phim Love, ông yêu cầu các nhân vật chính phải quan hệ tình dục thật, Murphy là trung tâm của những cắt cảnh quan trọng, và Gaspar khi dùng máy quay phim 3D chiếu thẳng dương vật của anh đang chỉa vào mặt khán giả, cương cứng và một cú sút tinh dịch chưa từng có trong các bộ phim trước đây. Chi tiết đó như một ẩn dụ mỉa mai vào thói đạo đức giả, và nực cười thay, tôi lại rất thích hình ảnh đó, nó buộc cho những nhà kiểm duyệt điện ảnh buộc phải nhớ đến và ghi nhớ đến cú đáp trả của những “người phá đám” điện ảnh như Gaspar.

love

Xem phim của Gaspar, cái mà tôi chờ đợi thường là xung đột và cách đối mặt với xung đột nhiều hơn, so với một câu chuyện đơn thuần. Bởi cách kể chuyện với ông mới chính là điều quan trọng với tôi. Đồng thời, Gaspar cũng cực kỳ xem trọng bí ẩn trong tác phẩm, là điều mà nhân vật sẽ thì thầm với từng người xem, và chẳng có ai biết được câu chuyện của người kia. Đó là cách mà Gaspar thâm nhập vào đời sống riêng tư của các nhân vật chính bằng góc quay, và hầu hết đều có sự tham gia của chất kích thích. Noe cho biết: Hầu hết các bộ phim, ông chính là người cầm máy quay, ông có máy quay cầm tay và ông sử dụng nó một cách tự do nhất. Gaspar có sử dụng cocaine và rượu mạnh để tự đưa mình lên thiên đường. Nhưng để làm một bộ phim, Gaspar cần có những cam kết tối thiểu để dù bộ phim mang dấu ấn của riêng phong cách của ông, thì vẫn không làm ảnh hưởng đến các thành viên khác.

Trong bộ phim có cảnh hiếp dâm sốc nhất lịch sử Irreversible (2009) của Gaspar, phân cảnh đó vốn có sử dụng kỹ thuật, bởi không thể bắt một diễn viên nữ bị hiếp dâm thật khi quay phim. Nhưng Monica vẫn bị ảnh hưởng tâm lý rất nhiều, người xem thấy rõ cú hích vào hậu môn của Monica, bạo lực, hoang dã, và cực kỳ tổn thương. Trong bộ phim này, các cảnh tình dục xuất hiện với tần suất không nhiều như Love, nhưng lần này, tình dục có tiếng nói riêng, thô ráp, sần sùi, tàn nhẫn và rất ám ảnh. Rõ ràng đây là một bộ phim quá sức nguy hiểm với cặp đôi Monica và Vincent, họ sẽ buộc phải bị tra tấn rất rất nhiều, thậm chí dù nhà sản xuất trả họ nhiều tiền như thế nào đi nữa. Mặc dù thời điểm đó, người cần tiền hơn cả lại chính là Gaspar Noe, ông cần trả tiền thuê nhà, cần tiền để chuẩn bị cho một dự án điện ảnh đầy ấp ủ khác. Nhưng họ vẫn đồng ý, vì Gaspar Noe là một đạo diễn chẳng giống với bất cứ ai. Với 5 tuần để viết kịch bản, rõ ràng Irreversible như một ván bài quá liều lĩnh, bộ phim đã có sẵn ngôi sao, một câu chuyện để kể, sẽ có máu và nước mắt, và tất cả chỉ là chờ không biết Gaspar sẽ hành hạ họ như thế nào trong phim này mà thôi. Chúng ta có thể thấy, phong độ cầm tay máy của Gaspar rất chông chênh, khi rung, lắc, xoay ngược, lộn vòng… như thế là một gã say xỉn đang quay phim. Nhưng đó là một sự sắp đặt để người xem thấy ngay câu chuyện sau đây chắc chắn sẽ có đợt va chạm lớn. Và quả thực, các góc máy của ông trong phim này sẽ khiến cho người xem dễ có cảm giác muốn nổ tung, điên loạn, cảnh hiếp dâm dưới đường hầm, cú đánh trả nát mặt hung thủ bằng bình chữa cháy khiến cho khán giả cảm thấy như họ đã nốc phải một chai rượu mạnh liên tục.

irreversible

Âm nhạc cũng là một “kẻ đồng lõa” của Gaspar để lại cho người xem trong cơn mê lộ cảm xúc. Chẳng hạn như trong Love, Gaspar sử dụng các đoạn slow rock làm nhạc nền các cảnh quan hệ tình dục thường xuyên, điều này khơi gợi nên cảm giác hoang hoải và bất lực của khán giả. Họ theo đuổi màu đỏ trong bóng tối, trên giường, trong câu lạc bộ tình dục, trong phòng tắm, giữa các bậc cầu thang khi nhân vật làm tình. Điều đó sẽ hút hết sức lực của người xem rất nhanh chóng. Bởi vì trong điện ảnh, màu đỏ là gam màu khó sử dụng nhất. Máu từ âm đạo của người phụ nữ là những gì chúng ta thấy, màu nồng nhiệt của mối tình nồng cháy là những gì chúng ta cảm nhận, và tôi còn nghĩ, màu đỏ chính là gam màu không an toàn nhất, luôn có vẻ dự báo những gì sẽ diễn ra không suôn sẻ, mất thăng bằng và rất nóng bức. Gaspar và các bộ phim của ông đã tạo nên các trò chơi cảm giác này với người xem rất giỏi.

Bất kỳ ai khi chọn xem bất kỳ một tác phẩm nào của Gaspar, nghĩa là họ đã tự nguyện tham gia trò chơi của ông. Kích thức, sợ hãi, mệt mỏi, chán ghét… tất cả những gì mà Gaspar để lại cho chúng ta, thực sự nó chỉ đơn giản là một cuộc sống ở đâu đó mà thôi. Và Gaspar, một gã cực đoan đến khó tin của làng điện ảnh đã ngán ngẩm cho rằng: Tất cả các chính phủ dường như đều muốn kiểm soát tình dục của người dân. Và vì thế, ông muốn phá tung mọi thứ.

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký