Good Time (2017) Một Ngày Tồi Tệ

Phim Đương Đại Toàn Bộ Phim
7.5

Khá

9.2

Điểm bạn đọc

Giống như con người, mỗi thành phố đều có một tính cách riêng. Có lẽ kể từ Taxi Driver (Tài xế Taxi, 1968) của Martin Scorsese đến nay, mới có một phim khác khắc họa đậm nét tính cách của New York về đêm như Good Time (Thời gian tốt đẹp, 2017).  

Good Time mở đầu bằng cảnh đối thoại dài giữa Nick Nikas (Benny Safdie) và bác sĩ tâm lí. Nick là một thanh niên thiểu năng, không có khả năng kiềm chế cảm xúc, bị bắt vì vô tình làm tổn thương bà ngoại. Những câu hỏi lê thê của vị bác sĩ kết thúc khi Connie Nikas (Robert Pattinson) xuất hiện. Vừa chửi bới, Connie vừa kéo anh trai ra ngoài, kết thúc luôn những giây phút bình lặng duy nhất của phim.

Kể từ đó, Good Time trở thành một cuộc chạy đua theo thời gian thực. Anh em đạo diễn Benny và Josh Safdie để cảnh đối thoại đầu dài dòng hơn mức cần thiết là có lí do: Cuộc đua nào cũng cần thời gian khởi động. Sau giây phút ấy, người xem lập tức bị đẩy vào một ngày đầy biến động trong đời Connie. Chuyện phim là sự kết hợp giữa Dog Day Afternoon (Buổi chiều xui xẻo, 1975) và Run All Night (Tẩu thoát trong đêm, 2015). Hai anh em rủ nhau đi cướp ngân hàng, Nick bị bắt và đẩy vào bệnh viện, còn Connie tìm mọi cách để cứu anh trai ra.

Có nhiều yếu tố trong Good Time gợi ta nhớ đến các phim của anh em nhà Coens, như Fargo (Vụ án nơi vô định, 1996). Đây là bộ phim về cách con người xoay vần giữa các đợt sóng hoàn cảnh, các sự kiện xảy ra liên tục vượt ngoài tầm kiểm soát. Và cứ mỗi lần Connie cố gắng giải quyết một bất trắc nào đó, lại dẫn gã đến các bất trắc lớn hơn. Như khi đột nhập vào bệnh viện, thay vì cứu Nick, Connie lại cứu nhầm một gã ma cô tên Ray (Buddy Duress). Từ tên này dẫn đến một vụ đột nhập khác vào công viên trò chơi để tìm món tiền cất giấu. Phi vụ này lại liên quan đến cô bé da màu 16 tuổi Crystal (Taliah Webste)… Tất cả diễn ra vòng 24 giờ đồng hồ.

Good Time là một bộ phim giàu màu sắc thể nghiệm của anh em nhà Safdie, bộ đôi đạo diễn trẻ người Mỹ, gợi đến nhà Coens ở đầu sự nghiệp. Chủ đề xuyên suốt trong các tác phẩm của họ, giống như Good Time, đều là về lựa chọn của con người. Nhưng không phải là lựa chọn và trả giá như thông thường, mà là về tính sinh động của nó. Mỗi lựa chọn không dẫn đến kết quả, mà là vô vàn lựa chọn khác. Họ cố gắng miêu tả cái mạng lưới vô hình thường bị nhầm lẫn bằng cái tên “định mệnh”.

Hai phim trước đó, Go Get Some Rosemary (Lấy nhành Hương thảo, 2009) và Heaven Knows What (Điều thiên đường biết, 2014), mạng lưới này là một mớ lộn xộn, do thiếu hụt kĩ năng điện ảnh. Nhưng đến Good Time, Benny và Josh đã tìm thấy đủ chất liệu cũng như đạt được độ chín về kĩ thuật. Cuộc đua của Connie trong phim tràn đầy năng lượng, và dù thoạt trông cực kì hỗn loạn, lại vô cùng rõ ràng và nhất quán trong lối dẫn truyện và định hướng. Đó là sự hỗn loạn trong trật tự, được duy trì hiệu quả bằng các xảo thuật về màu sắc, ánh sáng, các góc cận cảnh, lối dùng máy quay cầm tay… sử dụng khá nhuần nhuyễn. Nhưng điều quan trọng nhất mà họ tìm được, chính là một cái xương sống để câu chuyện dựa vào vững chắc: Bối cảnh thành phố New York.

Những thành phố lớn như New York giống như một sinh vật. Nó có những nhịp điệu, sức sống và tính cách riêng. Đặc biệt là lúc đêm về, khi nó mang một bộ mặt hoàn toàn khác, được tạc nên bởi những con người và hành vi không thể xuất hiện dưới ánh mặt trời. Taxi Driver của Martin Scorsese từng khắc họa một New York về đêm nhớp nháp sinh động qua lăng kính tay tài xế Travis Bickle. Với Good Time, bộ đôi nhà Safdie một lần nữa đưa nó trở lại. New York trong phim như đang thở, đang sống, bằng các ánh đèn Neon từ cột đèn và từ màn hình vô tuyến qua các cửa sổ, từ không khí âu lo tỏa ra từ các con đường đầy rẫy ma cô và inh ỏi còi xe cảnh sát… và từ giai điệu điện tử như thể phát ra trong cơn phê thuốc, đầy hiệu quả, của Daniel Lopatin.

Nhiều người hẳn sẽ phàn nàn về sự đơn giản trong cốt truyện của Good Time. Sự thật, không có gì nhiều về tình tiết hay thông điệp, đến mức ai đó từng so sánh giống như một tập “Trong nhà ngoài phố”. Một cuộc trốn chạy với kết thúc dễ đoán trước, và không có những cú twist gây choáng như ở đoạn kết như Dog Day Afternoon. Nhưng dù muốn dù không, bạn sẽ phải thừa nhận rằng nó sẽ ở rất lâu trong tâm trí sau khi kết thúc. Good Time là tác phẩm hút ta vào như nam châm, mang đến một trải nghiệm điện ảnh có lẽ độc đáo hàng đầu trong năm 2017.

Một lí do khác để thưởng thức bộ phim là màn trình diễn của Robert Pattinson. Giống như Daniel Radcliffe với Harry Potter, Pattinson cũng là diễn viên bị chết vai bởi hình tượng ma ca rồng trong Twilight. Connie chính là kiểu vai lối thoát cho cái bóng ám ảnh ấy. Chúng ta không thể rời mắt khỏi gương mặt góc cạnh, và trên hết, sự hối hả của Connie ngay từ khi xuất hiện. Good Time là bộ phim về những lựa chọn trong tíc tắc, và Pattinsion mang đến chiều sâu cho chúng. Anh cung cấp cho chúng năng lượng, phủ lấy chúng bằng sự quyết đoán ám ảnh, tạo cho chúng sự thuyết phục bằng ngôn ngữ hình thể và ánh mắt. Từ đó, chỉ có Connie là tồn tại trên màn ảnh, không phải Pattinson hay Edward. Connie là vai diễn sẽ giúp Pattinson đoạn tuyệt với Twilight, đó là điều chắc chắn.

Ngược với tên gọi, Good Time không hẳn sẽ mang đến những khoảnh khắc thoải mái lắm, nhưng sẽ khiến chúng ta khó chịu một cách hài lòng. Có đôi chút chất hài đen, như khi Ray xuất hiện với phân đoạn hồi tưởng gợi nhớ đến The Trainspotting (1996) của Danny Boyle, mang đến vài tiếng cười. Nhưng phần còn lại của bộ phim là một cuộc đua không ngơi nghỉ, hành động nối tiếp hành động, nhanh mạnh đến khó thở. Đây là kiểu phim buộc người xem phải trở thành một với nhân vật, cảm nhận các lực đẩy vô hình đang va đập các số phận vào nhau trong một đêm New York. Nhưng đó không phải là trải nghiệm xa lạ. Đôi lúc, trong hành trình này, có thể ta sẽ nhớ lại chính mình vào một ngày xấu trời nào đó và mọi thứ xảy ra đúng như lời Connie đã nói: “Chỉ có thể tệ và tệ hơn.”

Tổng kết

Một cuộc trốn chạy khiến cả nhân vật chính và người xem nghẹt thở.
7.5

Khá

Quên mật khẩu

Đăng Ký