Hẹn Em Ở Montauk

Blog

Tôi thường tự hỏi vì sao mình lại yêu bộ phim “Eternal Sunshine” đến vậy? Một bộ phim tôi đã xem không dưới 50 lần, thuộc đến từng phân cảnh, từng đoạn hội thoại, từng chi tiết nhỏ, nhưng chưa bao giờ thấy nhàm chán. Cảm xúc không thể vẹn nguyên như lần đầu tiên, tất nhiên, nhưng cũng chưa bao giờ tôi phải dừng lại giữa chừng.

Lần đầu tiên là khi còn bé, cấp hai hay cấp ba và tình cờ bắt gặp ở chương trình “Phim truyện tối thứ ba”. Tôi đã rung động ngay từ cảnh đầu tiên, bản piano lãng đãng xuyến xao của Jon Brion và Joel thức giấc một buổi sáng mùa đông. Một thời gian đó là bản nhạc nền của chính tôi, khi lang thang trên xe bus hay đi đâu đó vô định, tôi thường để nó replay trong máy nghe nhạc, và thật lạ lùng, mọi thứ xung quanh trở thành một bộ phim. Bạn có thể thử và bạn sẽ thấy, cuộc sống chỉ là một bộ phim thiếu đi nhạc nền, không hơn.

Tôi yêu từng lời thoại của Joel và Clementine, và tôi nhận ra mình sử dụng nó khá nhiều trong những lần chuyện trò về tình yêu. “Mọi người cho rằng em có thể hoàn thiện họ, khiến họ tốt hơn. Nhưng không phải, em chỉ là một cô gái rắc rồi muốn tìm chút bình yên”. Là ảo tưởng khi con người trông chờ vào một ai đó để khiến mình tốt đẹp hơn. “Sao anh không bao giờ nói gì với em? Em thì lúc nào cũng nói tất cả với anh. Em giống như một quyển sách để ngỏ”. Clem hỏi Joel, và anh trả lời. “Đôi khi, nói thật nhiều đâu phải là đã truyền tải được điều gì”. Vì tôi luôn tự hỏi rằng, đâu là cách để những kẻ yêu nhau nối liền khoảng cách tâm hồn, lỡ như họ không thể hiểu, không thể cảm thông, không thể chạm vào nhau bằng chuyện trò. Nhưng từ đây, tôi biết rằng, đó là một con đường bất tận, dù yêu nhau, ở bên cạnh, cưới nhau, mỗi cặp tình nhân luôn phải cố gắng để hiểu người kia, lúc nào cũng thế, cố gắng cho đến cuối cuộc đời. Dù vậy, thấu hiểu không phải là điều quan trọng nhất, mà là tình nghĩa – như thứ con người thường gọi, thứ gắn kết những người đã quen với sự hiện diện của nhau, không thể rời xa nhau.

Chính vì thế, dù ký ức đã mất đi, người ta vẫn có xu hướng yêu lại những người họ đã từng yêu. Như cô thư ký Mary yêu trở lại bác sĩ Mierzwiak, như Joel và Clem khi gặp gỡ tại Montauk. Và một cách tự nhiên, tôi yêu Montauk. Nó không còn trở thành một địa điểm thông thường nữa, nó trở thành một cái tên đẹp đẽ, đại diện cho nơi những người yêu nhau gặp lại. Một sân ga trong mưa tuyết, một bãi biển lạnh cóng vắng người, một chiếc áo màu cam lạc tông và nổi bật, mọi thứ thật cô đơn, một thứ thật ấm áp.

Có lẽ “Eternal Sunshine” là bộ phim dành nhiều hơn cho kẻ cô đơn. Cách các nhân vật xuất hiện thật lẻ loi, rất đời, rất chân thực nhưng rất lẻ loi. Bạn có thể thấy tính cách của Joel và Clem ngay từ cách họ xuất hiện trong đám đông. Joel nhút nhát, nhỏ bé, tránh xa chỗ đông người, co ro với quyển nhật ký và những hình vẽ, chỉ là một cách để hòa tan với xung quanh. Clem nổi loạn từ màu tóc, từ chiếc áo khoác, đầy sức sống, nhưng giống như một ngọn lửa quá lớn, quá nóng và không ai có thể đến gần. Và cả những cảm nhận nhỏ bé đó, thật buồn, thật vụn vặt. “Lễ tình nhân là ngày những công ty thiệp bịa ra để khiến người ta thấy chán đời”, Joel nghĩ thế, và khi gặp Clem lần đầu “có thể nào yêu một người khi chỉ mới nhìn từ phía sau lưng”, tôi biết cảm giác đó, khi tôi thường nhìn ngắm phía sau lưng, mái tóc, bờ vai, của những người yêu mến, có lẽ vì thế tôi gắn chặt với cảm nhận của Joel.

Tôi thích cả cái cách mà thực tế và mộng mơ hòa quyện trong phim. Có lẽ nhiều người xem lần đầu sẽ thấy rối loạn bởi sự xen lẫn mơ thực này, nhưng nếu xem đến lần 2, lần 3, và biết được cách mọi thứ bắt đầu, thì chỉ còn lại hiện thực. Những thứ mà đôi yêu nhau nào cũng trải qua. Tranh cãi, sinh con, ghen tuông, xúc phạm và làm tổn thương nhau.

Trong phim Cloud Atlas, có một câu thoại thế này: “Chú tôi là một nhà khoa học, nhưng ông ấy tin vào tình yêu thực sự, ông ấy nói rằng nó cũng là một hiện tượng tự nhiên”. Tôi từng ngỡ rằng tình yêu là cảm xúc, hay xóa đi nỗi cô đơn, nhưng bây giờ tôi tin tình yêu ở một khái niệm khác, là sợi dây vô hình kết nối hai con người, được thắt nên bằng ngày tháng, bằng kỉ niệm, bằng sự quen thuộc, bằng sẻ chia, bằng cả giận hờn, khổ đau, những cảm xúc mãnh liệt cả tích cực và tiêu cực ấy hằn sâu vào trái tim con người. Đến nỗi nó vượt lên trên cả ký ức, vượt lên trên cả logic thông thường, và tạo nên một sự lãng mạn như hình ảnh Clem trong giấc mơ của Joel, làm sao họ có thể hẹn nhau ở Montauk nếu Clem chỉ là một phần của Joel, làm sao sự đau khổ khi cách xa có thể tồn tại khi mọi ký ức về nhau đã tan biến? Đó là tình yêu, và tình yêu có cách vượt qua không gian, vượt qua cả những giấc mơ, để từ trái tim thổn thức của Joel chạm đến Clem. Và Montauk không bao giờ là một nơi chốn bình thường được nữa.

Những lúc cô đơn quay quắt vì thiếu vắng tình yêu, tôi lại xem “Eternal Sunshine of spotless mind”. Và thế đấy, số lần xem tự nó cũng đã mang một ý nghĩa mất rồi, thật tệ. Bộ phim là sự hòa quyện của tất cả những gì tôi yêu, là những giấc mơ, những khung hình đẹp ngỡ ngàng, như cậu bé đứng dưới mái hiên và há miệng nếm từng hạt mưa rơi, tôi đã từng như thế, như chiếc giường bỗng nằm trên bãi biển tuyết trắng, là nỗi cô đơn và lạnh lẽo chạm thấu tâm hồn, là hiện thực trần trụi, cãi vã, xúc phạm, là cả sự lãng mạn đến từ những chi tiết nhỏ bé, có ai để ý đến cặp vợ chồng người bạn của Joel, họ chính là “những cặp vợ chồng buồn thảm cùng ăn tối” mà Joel nhắc đến, nhưng họ vẫn ở bên nhau.

Sao tôi lại yêu bộ phim này đến thế? Đến mức tôi nghĩ rằng tôi có thể yêu một cô gái nào đó cũng yêu nó như tôi. Tôi không xem “Eternal Sunshine” để xóa đi nỗi cô đơn, nỗi cô đơn là không thể xóa bỏ, tôi không xem để hướng về một mục tiêu hay ước mơ tình yêu nào. Tôi chỉ cảm thấy rằng, ngay từ lần đầu tiên, rằng đây chính là một phần tâm hồn mình, giống như đôi khi nghe được một giai điệu mà ngỡ như đã quen thuộc từ lâu, hay như một dự cảm dejavu, bắt gặp một điều gì đó giống như ta đã trải qua ở cuộc đời này rồi, biết rằng sẽ gắn bó với nó một lần nữa và thật sự gắn bó.

Và người yêu của anh, em có hiểu rằng, đó là tình yêu? “It’s ok” Joel và Clementine ở đó, và bắt đầu một lần nữa, họ chấp nhận nỗi đau, họ chấp nhận những gì sẽ đến vì nó đã đến trong quá khứ, chỉ để ở bên cạnh nhau. Còn gì nữa đâu nếu cuối cùng là xa cách? Anh và em không hoàn hảo, và nếu như chỉ 1% trong em nghĩ rằng, khi phát hiện ra anh là một kẻ đầy tật xấu và khuyết điểm, thì em sẽ ra đi, vậy xin em hãy quên anh đi. Nếu chỉ 1% trong em nghĩ rằng, nếu phát hiện anh không giống như em trông đợi, như em kì vọng, thì em sẽ ra đi, vậy xin em hãy quên anh đi. Em có hiểu lý do em yêu anh, như lý do anh yêu em, vì sao chúng ta quyết định ở bên nhau?

Nếu em trông mong rằng, anh sẽ luôn tốt đẹp, sẽ không bao giờ làm đau em, không bao giờ làm em khóc, không bao giờ làm em thất vọng, không bao giờ thất hứa, không bao giờ giận dữ, không bao giờ phạm lỗi lầm… thì anh sẽ phải xa em ngay bây giờ, ngay lúc này, vì anh không thể làm được. Anh nói sự thật, dù có đau lòng hay không quá lãng mạn, hoặc dù sự thật có thể chỉ tồn tại trong khoảnh khắc này của cuộc đời. Em hãy ở bên anh, nếu biết rằng, ngày nào đó anh có thể nói với em những lời đớn đau như thế, như trong cuộn băng mà cả Joel và Clem đã nói về nhau, em có đủ dũng cảm hay đủ sợ hãi để không rời xa anh, hay sẽ rời xa anh? Có đủ yêu anh để chiến thắng chúng, để nói với anh lời nói “it’s ok” tropng nước mắt, và cùng nhau cố gắng. Để sóng gió có lớn và đáng sợ đến mức nào, sẽ không có 1% đó xuất hiện, hôm nay và ngày mai.

Nhưng anh nói dối đấy, anh chấp nhận mọi thứ mà, dẫu cho em có thật sự xa anh ngày nào đó. Chỉ cần em đồng ý bây giờ, anh cũng sẽ mặc kệ tất cả những thứ triết lý kia.

Hãy đến và tìm anh tại Montauk, khi anh thức giấc.

Quên mật khẩu

Đăng Ký