Hùng Ali (2015) Chỉn Chu Và Lỗi Thời

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
5.5

Trung Bình

10

Điểm bạn đọc

Có lẽ đã đến lúc người ta phải cân nhắc khi muốn làm phim võ thuật kiểu Hồng Kông ở Việt Nam. Những phim kể về tình nghĩa, ân oán giang hồ, kết hợp các màn thanh trừng băng đảng, đánh đấm kiêu hùng, từng thịnh hành trên màn ảnh Việt những năm 90. Lỗi thời chỉ là một lý do nhỏ, còn lý do lớn hơn mà Hùng Ali, bộ phim đầu tay do Ưng Hoàng Phúc sản xuất và đóng vai chính, cho thấy: có quá nhiều giới hạn để có thể ra được một phim hay thể loại này.

Điều duy nhất đáng khen của Hùng Ali là sự nghiêm túc và chỉn chu. Chúng ta thấy được nỗ lực của Phúc ở tất cả các khâu, từ kịch bản đến các màn hành động. Nếu so với hai bộ phim cùng thể loại gần đây là Lật MặtBụi Đời Chợ Lớn, nội dung của Hùng Ali có chiều sâu hơn, xuyên suốt hơn, chịu khó xây dựng nhiều tuyến nhân vật, lớp nền và đòi hỏi diễn xuất thực sự. Phúc vào vai Hùng Ali, một chàng trai trẻ giỏi võ tình cờ vướng vào cuộc chiến tranh địa bàn của hai gã trùm. Anh nảy sinh tình cảm với Kathy, cô gái giang hồ với bề ngoài gai góc nhưng tâm hồn thánh thiện. Đó là chuyện ở ngoài đường, còn trong nhà, Hùng phải đau đầu với ông bố nghiện bài bạc Sáu Lóc Cóc (Chí Tài) suốt ngày bị đám chủ nợ truy đuổi. Sống chung với hai bố con là dì Bông (Long Nhật), một người “đàn bà trong thân xác đàn ông” và yêu đơn phương Sáu Lóc Cóc nhiều năm. Ở một tuyến truyện khác, là âm mưu lật đổ của bộ đôi Tâm Báo (Mai Sơn Lâm) và Tuấn “điên” (Long Điền) với gã trùm, cùng các mối thù hận trong quá khứ dẫn được hé mở.

Tất nhiên không có nhiều thứ mới mẻ ở đây, nhưng ít nhất, câu chuyện này không phải sinh ra để làm nền cho đánh đấm. Sự dũng cảm là ở việc Phúc, cũng như đạo diễn Lâm Lê Dũng không để chất hài nhảm lấn át và làm mất chất phim. Khác với ấn tượng ban đầu với sự góp mặt của Chí Tài và Long Nhật, Hùng Ali không có nhiều cảnh hài hước. Phần lớn thời lượng dùng để xây dựng câu chuyện. Cũng phải nói rằng ở các cảnh muốn hài, như với hai nhân vật phụ chuyên đòi nợ, thì lại không thể chọc cười được ai vì thiếu duyên. Đây sẽ là yếu tố ảnh hưởng lớn đến doanh thu.

Việc dẫn dắt cốt truyện trong phim giống như đi trên một con đường gập ghềnh, với rất nhiều thứ bấp bênh. Ưng Hoàng Phúc và Kim Cương có rất nhiều hạn chế về diễn xuất, thiếu cả biểu cảm lẫn sức hút ở vai trò nhân vật chính dẫn dắt. Phần lời thoại chưa đến mức thảm họa như Con Ma Nhà Họ Vương, nhưng vẫn thiếu tự nhiên và đôi lúc khá buồn cười. Điều hơi đáng tiếc là kịch bản này không khai thác mối quan hệ giữa Tâm Báo và Hùng Ali, rõ ràng nếu đặt nó làm mâu thuẫn chính ngay từ đầu thì phim sẽ hay và dễ đẩy cao trào hơn. May mắn chuyện phim vẫn có thể về đích gọi là an toàn. Điểm cộng nằm ở tạo hình các nhân vật, ra được chất giang hồ riêng biệt, có kiểu ngáo đá liều mạng như Tuấn “điên”, có cả kiểu đại ca lãng tử như nhân vật anh hai của Kathy.

Khi không có được sự hài hước làm trọng tâm, và thiếu vắng cả gương mặt chủ bài (như Trường Giang với Lật Mặt) để hút khách, thì thành bại nằm cả vào chất hành động. Hùng Ali có sự đầu tư về mặt sáng tạo, nghĩa là không chỉ đánh đấm đơn thuần, mà còn sử dụng các chi tiết bối cảnh. Như tấm ván trượt ở quán bida, và đôi cảnh gợi đến các màn hành động của Thành Long. Nhưng vẫn thiếu quá nhiều thứ để đạt tiêu chuẩn hấp dẫn. Tôi có cảm giác rằng nhiều người vẫn có niềm tin về lối hành động đánh đấm băng đảng, mà Hùng Ali và Lật Mặt là những ví dụ, vẫn còn sức hút như khi nó được sử dụng trong các clip nhạc nhiều năm trước. Sự thật là nó đã lỗi thời. Trừ khi có được sự tươi mới và năng lượng, cũng như khả năng chỉ đạo tốt, mà các đoàn phim Việt hiện tại không thể đáp ứng nổi (có lẽ chỉ có Charlie Nguyễn, nhưng vẫn chưa thấy quay lại sau cú sốc Bụi Đời Chợ Lớn), tất cả chỉ là những màn lặp lại nhàm chán. Vì sao khán giả phải bỏ tiền xem những thứ lặp lại nhàm chán, mà họ đã xem cả ngàn lần trên truyền hình hoặc các đĩa DVD ở nhà?

Hạn chế lớn hơn khi làm phim về giang hồ ở Việt Nam, như đoạn kết của phim chứng tỏ, là sẽ phải đưa công an cảnh sát vào để giải quyết. Kiểu luật bất thành văn nếu không muốn đi bụi như Chợ Lớn. Không phải là điều bất khả, nhưng sẽ cần nhiều trình độ hơn để tạo ra một kịch bản mượt mà cho việc này. Nhân vật cảnh sát ngầm trong phim, cùng cảnh đột kích bằng dây hoàn toàn lạc lõng với cốt truyện. Chưa kể đến những hạn chế về các cảnh bạo lực và ngôn ngữ (giang hồ mà nói chuyện rất sạch sẽ), tôi nghĩ gần như là không thể để có được một phim xã hội đen thuyết phục và chân thực, chưa nói đến hay ho, ở thời điểm này.

Hùng Ali có được vài cảnh cảm xúc, đến từ diễn xuất của Long Nhật và Mai Sơn Lâm, có lẽ là hai người có khả năng diễn xuất nhất trong cả phim. Cứu cho Hùng Ali trở thành một phim dở tệ, thảm họa hay nhạt nhẽo. Nhưng dù rất trân trọng những nỗ lực của Ưng Hoàng Phúc trong việc làm một phim đàng hoàng, thì rất khó để cứu Hùng Ali thoát khỏi số phận sẽ bị quên lãng ngay khi rời khỏi rạp chiếu bóng.

5.5

Trung Bình

Quên mật khẩu

Đăng Ký