Ice Age: Collision Course (2016) Không Mới, Nhưng Vui

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

Có bao nhiêu tựa phim hoạt hình kéo dài đến phần thứ 5? Và khi một bầy thú nguyên thủy vẫn sống khỏe từ năm 2002 cho đến 2016, hẳn là có lí do chính đáng. Bỏ qua cốt truyện ngớ ngẩn, cả hành trình giải cứu thế giới hay tình cảm gia đình, Ice Age: Collision Course (tựa tiếng Việt Kỷ băng hà: Trời sập) mang đến chính xác điều người xem chờ đợi, và chỉ cần như thế là đủ: Những nụ cười.

Tôi không nhận ra chất giọng của Neil deGrasse Tyson ngay ở đầu phim, dù đã đi cùng ông hết 13 tập loạt truyền hình khoa học Cosmos. Và đó là chi tiết mang đến một trận cười nữa, khi Neil deBuck Weasel, một nhân vật nhái Tyson xuất hiện trong đầu con chồn chột mắt Buck (Simon Pegg). Kèm theo đó là cả Pythagoras. Thật điên khùng hết chỗ nói! Nhái lại Cosmos, hay các hiện tượng văn hóa đại chúng, luôn là đặc sản của Ice Age.

Tiếp theo, chúng ta gặp lại nhân vật được yêu mến nhất loạt phim: Chú sóc Scrat và “người bạn” hạt dẻ quen thuộc của chú. Hành trình bắt lấy hạt dẻ của Scrat có thể sánh với cuộc rượt đuổi vĩ đại giữa Tom và Jerry. Chúng ta xem mãi mà không chán. Lần này, Scrat vô tình bước lên phi thuyền lạ và phóng ra ngoài vũ trụ. Sau khi quậy phá đủ thứ, trong một trường đoạn mơ màng có phần mang tính tôn giáo, Scrat ta mang đến thảm họa cho lũ thú dưới đất: Một thiên thạch bay đến có nguy cơ xóa sổ mọi sự sống.

Sau băng tan, tìm thấy khủng long, lục địa chia cách, giờ là đến thiên thạch. Không sao cả, chẳng ai ngạc nhiên. Đối với chú voi ma mút Manny (Ray Romano), vấn đề đau đầu tương đương tận thế là cô con gái Peaches (Keke Palmer). Cô voi nay đã lớn, chuẩn bị kết hôn và rời đi với chàng rể tưng tửng Julian (Adam DeVine). Ông bố lo sợ mất con gái, cay cú với chàng rể, gặp một mớ rắc rối với thế giới xung quanh, hoặc… khách sạn? Manny có thể hỏi kinh nghiệm của gã ma cà rồng quái đản, do Adam Sandler lồng tiếng trong Hotel Transylvania (2012).

Collision Course không có gì đặc biệt. Một bộ phim theo công thức gia đình cũ kĩ và cốt truyện đầy rẫy chi tiết vô lí ngớ ngẩn. Nhưng điều khiến bộ phim trở nên vui nhộn, là người ta đã đem chính sự ngớ ngẩn đó ra đùa cợt. Tâm điểm của phim không phải là cốt truyện, nhân vật, vốn chỉ ở mức trung bình dở, mà là các mánh hài hước đôi khi quá lố, nhưng vẫn hiệu quả. Trong một thế giới gần như mọi phim hoạt hình đều đi theo công thức, phim nào vui hơn phim đó thắng. Nếu so sánh với bộ phim mới nhất, cùng đề tài động vật The Secret Life Of Pets, Ice Age tỏ ra chăm chỉ hơn trong sáng tạo các đoạn hài. Có một cảnh hát Opera của Buck. Một đoạn nhạc Jazz khiến tôi tưởng sắp sửa có vua khỉ nhún nhảy. Một chú dê có vẻ lưu lạc từ Zootopia sang. Mọi thứ đều tạo cảm giác bắt gặp ở đâu đó, nhưng vẫn khiến ta bật cười.

Không ngạc nhiên nếu Collision Course bị đánh tan nát ở mặt trận bình luận. Nhưng với các khán giả gia đình, đây sẽ là một lựa chọn tốt. Chúng ta hiểu lí do vì sao loạt phim này vẫn sống khỏe sau 16 năm. Các nhà làm phim, bao gồm đạo diễn Mike Thurmeier và bộ đôi biên kịch Michael Berg, Yoni Brenner, đơn giản là những anh thợ lành nghề, và cố gắng thực hiện tốt theo khuôn có sẵn. Có thảm họa để làm nền cho hành động, có đủ nhân vật để tạo ra sự đa dạng thích mắt, và có một chú Scat thú vị để chữa cháy cho cốt truyện chính. Như vậy là đủ để cho ra một bộ phim “không nhàm chán.”

Vài tháng nữa, rất khó để nhớ lại Collision Course là phần mấy, và chuyện gì xảy ra với các con thú (có lẽ chỉ nhớ chuyện xảy ra với Scrat). Nhưng chúng ta sẽ nhớ đã có được trận cười đã đời trong rạp chiếu bóng. Theo thông tin từ hãng Fox, đây là phần phim cuối cùng của loạt phim. Nhưng đừng tin vội. Không thảm họa nào đủ sức kết thúc lũ thú tiền sử này, trừ thảm họa phòng vé. Chỉ cần doanh thu ổn thỏa, chúng ta sẽ gặp lại Scrat trong một tai nạn địa cầu khác, nhanh thôi.

 

Tổng kết

Chúng ta chờ gì ở loạt Ice Age, sẽ nhận được chính xác điều đó với Collision Course.
7

Khá

Quên mật khẩu

Đăng Ký