Il Mare (2000) Chuyện Tình Kỳ Lạ

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Phim Xuất Sắc

Michel Eyquem de Montaigne, một trong những nhà văn có ảnh hưởng nhất của thời kỳ Phục Hưng Pháp đã nói: “Tình yêu không có thói quen hỏi xin ai, nó chỉ đến khi nó muốn, và ngự trị lên phận người một cách mạnh mẽ như một sức mạnh nguyên thủy“.

Tôi đã từng nghĩ thời gian là thực, cho đến khi xem Il Mare (2000).

Il Mare là một trong số ít những bộ phim mà tôi chỉ muốn xem một mình, vào những thời điểm nhạy cảm của thời gian như: Lễ giáng sinh hay giao thừa năm mới. Với Il Mare, tôi đã khám phá được phần nào vẻ đẹp bí ẩn của thời gian, đi cùng nó chính là sự chờ đợi tình yêu của mỗi đời người.

Câu chuyện bắt đầu với Eun Joo (Jun Ji Hyun) rời khỏi ngôi nhà bên bờ biển có tên là Il Mare, thời gian đó cũng là Giáng sinh năm 1999. Trước khi rời xa Il Mare, Eun Joo có để lại một tấm thiệp Noel vào hộp thư để nhắn gửi lại cho chủ nhân kế tiếp, nhờ họ chuyển cho cô bức thư nào nhận được, dĩ nhiên, đó là bức thư rất quan trọng với cô.

Il Mare

Nhưng một điều kỳ lạ, người chủ “kế tiếp” của Il Mare tại thời điểm Eun Joo đang sống là Han Sung Hyun (Lee Jung Jae). Sung Hyun là một kỹ sư công trường vừa mới chuyển về Il Mare, đây ngôi nhà này do người thân anh thiết kế. Sung Hyun lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy có một tấm thiệp trong hòm thư và để thời gian phía dưới là Noel 1999, trong khi anh đang sống vào năm 1997. Hẳn đây là một trò đùa, anh nghĩ vậy và nhanh chóng quên ngay chuyện này. Vài hôm sau, anh cũng nhận được một lá thư tương tự, người con gái đó lại một lần nữa hỏi anh về việc có nhận được lá thư nào của cô hay không, phía dưới ký tên 1999. Sung Hyun bèn viết thư hòng hi vọng đối phương hãy chấm dứt trò đùa này, và anh cũng đặt vào hòm thư phía trước nhà.

Sau lá thư hồi đáp ấy, Eun Joo và Sung Hyun đã bắt đầu hành trình trao đổi thư từ viết tay để chia sẻ những câu chuyện hằng ngày. Cả hai dần nhận ra, điều kỳ diệu nằm ở hòm thư phía trước ngôi nhà Il Mare, hòm thư ấy như một chiếc hộp cổ tích có khả năng bẻ gập thời gian, để năm 1999 và 1997 một cách nào đó giao thoa và tồn tại song song với nhau. Nhưng chắc chắn là cả hai sẽ không thể nào gặp nhau và cùng nói chuyện trong một chốn không gian ở một thời điểm nhất định. Mặt khác, thời gian trở nên vô nghĩa và tuyệt vọng hoàn toàn trong hòm thư ấy, thời gian vừa không là gì cả, nhưng vừa là tất cả.

Eun Joo và Sung Hyun, ở thời điểm 1999 hay 1997, thì cả hai đều sống một mình, đều là những cá thể cô đơn và lạc loài với nhịp sống ồn ào của thành thị. Cả hai đều sở hữu những ẩn ức sâu lắng từ quá khứ, tình yêu và gia đình. Ai cũng có bí mật riêng, và khi biết rằng cả hai sẽ không thể nào gặp nhau theo một cách thông thường, nên họ đã thoải mái trút hết mọi suy nghĩ để chia sẻ cho nhau. Những lá thư đã trở thành người bạn vô hình của cả hai. Nhờ vào sự kỳ diệu của hòm thư, Eun Joo đã nhắc nhở Sung Hyun giữ gìn sức khỏe trong đêm tuyết rơi dày đặc vào 1997, hoặc Sung Hyun đã tìm được cuộn băng mà Eun Joo đã mất cách đây 2 năm. Đặc biệt, Sung Hyun cũng đã hiểu cho người cha của mình, nhờ vào cuốn sách hồi ký của ông mà Eun Joo tìm thấy sau 2 năm ông mất giúp cho anh. Điều này đã giúp tình cảm cha con được hàn gắn lại sau khi anh chuyển đến Il Mare. Mọi thứ có chiều hướng phát triển tốt đẹp, Sung Hyun đã thử để lại chai rượu vang cho Eun Joo vào năm 1998, còn Eun Joo thì đã có một ngày vui trọn vẹn ở công viên trò chơi theo hướng dẫn của Sung Hyun. Vượt xa hơn, Sung Hyun và Eun Joo quyết định sẽ đánh cược với quy luật thời gian, trong lá thư trao đổi giữa 1998 và 2000, họ sẽ tạo ra một cuộc gặp gỡ tại trạm tàu điện ngầm nhờ vào sự báo trước của Eun Joo. Sự kiện đó sẽ diễn ra vào năm 1998, Sung Hyun khi đó biết rằng mình sắp sửa sẽ gặp Eun Joo, còn cô thì hẳn nhiên, lúc đó sẽ không hề biết gì cả.

Il Mare

Có một điều mà Eun Joo có lẽ cô đã không nhận ra, Sung Hyun đã thích cô, và có lẽ là ngay cả trước khi anh thấy Eun Joo. Trong khi Eun Joo, cô vẫn còn rất yêu vị hôn phu của mình. Sung Hyun, sau một thời gian cô độc trong Il Mare cùng chú cún Cola, anh đã bắt gặp được sự đồng điệu từ chủ nhân của những lá thư kỳ lạ cứ gửi vào hòm thư trước nhà. Điều này lại khiến tôi nhớ đến cuốn sách Cưỡng cơn gió bấc của Daniel Glattauer, một mối tình ảo, một mối quan hệ không xác định, không thể gọi thành tên nhưng đủ để ai đó cảm thấy được quan tâm, được đồng cảm, được tràn đầy năng lượng để hòa vào đời thực.

Michel Eyquem de Montaigne, một trong những nhà văn có ảnh hưởng nhất của thời kỳ Phục Hưng Pháp đã nói: “Tình yêu không có thói quen hỏi xin ai, nó chỉ đến khi nó muốn, và ngự trị lên phận người một cách mạnh mẽ như một sức mạnh nguyên thủy“. Và khi tình yêu đến, Sung Hyun đã phải chịu đựng một niềm đau đớn khôn nguôi trong tâm hồn, vì anh biết rằng sẽ không thể nào đến với Eun Joo theo một cách thông thường. Vì tình yêu, cả Eun Joo và Sung Hyun đã rơi vào mê cung tìm kiếm nhau, đuổi bắt không ngừng để được hạnh ngộ với người mà mình nghĩ đó là định mệnh của cuộc đời.

Vì yêu, Sung Hyun đã chấp nhận lời đề nghị của Eun Joo. Vì nghĩ rằng nếu lật ngược lại quá khứ thì cô và vị hôn phu sẽ không phải xa nhau. Vào năm 2000, cô đã biết trước ngày mà người ấy sẽ nói lời chia tay và rời xa mình, vì thế, cô đã viết thư cho Sung Hyun để nhờ anh đến quán và ngăn cản người đàn ông ấy rời xa mình vào năm 1998. Và Sung Hyun đã đau khổ chôn chặt tình cảm của mình vào trong lòng vĩnh viễn, để tác hợp hạnh phúc cho người con gái anh yêu.

Nhưng vào hôm đấy, Eun Joo chợt nhớ ra về tai nạn ở phía bên kia đường của quán cafe, cô đã chứng kiến một người đàn ông cứ nhìn cô qua khung cửa sổ của quán, trong lúc anh vội vã bước qua đường, anh đã bị một chiếc xe tải tông mạnh và ngã xuống. Lúc đó, Eun Joo kịp nhớ lại ánh mắt của người đàn ông đang cố gắng nhìn mình, một niềm lưu luyến rất lạ. Người đàn ông đó chính là Sung Hyun. Sực tỉnh trước tai nạn thảm khốc đó, và quan trọng hơn cả, Eun Joo của năm 2000 chợt nhận ra tình cảm của mình dành Sung Hyun, cô liền tức tốc chạy đến hòm thư để gửi cho Sung Hyun để cảnh báo về tai nạn đó trước khi anh đến quán gặp cô. Và mọi chuyện diễn ra như lá thư đó mách bảo.

Vào ngày Eun Joo dọn đồ chuyển ra khỏi Il Mare vào năm 1999, có một người đàn ông lạ mặt đến gặp cô và đưa lá thư cuối cùng mà anh tìm thấy trong hòm thư. Anh là chủ nhân đầu tiên của Il Mare và chú cún Cola, anh đã chờ cô 2 năm và đang sẵn sàng để kể cho cô nghe một câu chuyện cổ tích, về một cuộc gặp gỡ kỳ lạ và chiếc hòm thư bí ẩn đã xảy ra vào năm 1997 và 1999.

Sau khi ra mắt vào năm 2000, Il Mare đã nhanh chóng tạo ra tiếng vang lớn, và đã được Hollywood lấy bản quyền kịch bản làm thành bộ phim The Lake House (2006), với sự tham gia của hai ngôi sao hàng đầu: Keanu Reeves và Sandra Bullock. Il Mare cũng là bộ phim đem lại cho tôi cảm giác bình yên gần như tuyệt đối, khiến cho tôi hiểu ra ý nghĩa của việc chờ đợi. Bộ phim là một minh chứng về tài năng diễn xuất tuyệt vời của Lee Jung Jae, Sung Hyun điềm tĩnh, khoan dung và cô độc. Xuyên suốt bộ phim, anh sống trong Il Mare, ngôi nhà trơ trọi trên mặt biển, cũng như anh, một người đàn ông cô độc nhưng hài lòng với những khoảnh khắc một mình. Lee Jung Jae sở hữu một nụ cười rất điện ảnh, khi buồn, nụ cười của anh dễ khiến người khác thổn thức, và khi vui, nụ cười của anh tỏa ra hơi ấm êm dịu cho xung quanh.

Lee Jung Jae - il mare

 

Trong phim, tôi thích cảnh Eun Joo đốt pháo đông một mình trong đêm giao thừa, đón chào năm 2000, một thiên niên kỷ mới, tôi thích cách cô chạy nhảy vô tư trước ngôi nhà. Trong khi cả nước tưng bừng đón chào thời khắc quan trọng, thì cô tự mình tạo niềm vui theo cách riêng và rất đơn độc, nhưng cũng rất tự do. Jun Ji Hyun là một trong số ít diễn viên nữ vẫn giữ vững phong độ diễn xuất suốt hai thập kỷ qua. Khuôn mặt dễ thương và tài diễn xuất tự nhiên của Jun Ji Hyun đã tạo nên sự thành công không nhỏ cho Il Mare

Với Il Mare,thời gian như tách biệt khỏi những khái niệm thông thường, thời gian đứng yên lại, để mặc cho tình yêu và sự chờ đợi cứ trêu đùa nhau như số phận của hai chủ nhân của ngôi nhà bên bờ biển.

 

Tổng kết

Cảm động, sâu sắc, và khó quên. Il Mare sẽ là một lựa chọn lý tưởng khi bạn cần ở một mình vào lễ Giáng sinh hoặc Giao thừa năm mới. Hơn hết, một bộ phim thích hợp cho những ai còn nghi ngờ về vẻ đẹp kỳ diệu của thời gian và sự chờ đợi
9

Xuất sắc

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký