Lady Bird (2017) Vì Ta Luôn Có Gia Đình Ở Phía Sau

Góc Nhìn Điện Ảnh Thế Giới Điện Ảnh

Tôi cho rằng, một trong những điểm hay nhất của Lady Bird là cách bộ phim trở thành một lăng kính, giúp chúng ta soi chiếu chính những năm tháng nổi loạn của bản thân mình.

Phim lấy bối cảnh Sacramento, thành phố nhỏ hiền hòa của tiểu bang California, khác xa những đô thị đông đúc và náo nhiệt như Los Angeles hay San Francisco. Đó là nơi Christine “Lady Bird” McPherson (Saoirse Ronan) trải qua tuổi trẻ của mình. Sự yên ả của thành phố này có thể dễ khiến chúng ta, những người xem, mê đắm. Lady Bird thì khác. Với ngọn lửa bốc đồng tuổi thiếu niên, nơi đây với cô chỉ là một thành phố buồn tẻ. Trong căn nhà nhỏ thuộc khu phố nghèo, gia đình Lady Bird chật vật nuôi nấng Lady Bird và cậu con nuôi Miguel.

Đầu nnhững năm 2000, xã hội Mỹ đang chuyển mình mạnh mẽ. Không chỉ riêng Lady Bird những người bạn của cô cũng đều muốn tung cánh bay thật cao, thật xa, thoát ly khỏi vùng đất êm ả nhưng quá đỗi nhàm chán này. Cô muốn được yêu, trải nghiệm những việc làm của người lớn. Vào ngày tròn 18 tuổi, cô mua một bao thuốc và tờ tạp chí Playboy, vừa dựa lưng vào tường hút thuốc vừa đọc tạp chí. Cô làm tình cùng người bạn trai mới quen vài ngày – Kyle. Đi chơi cùng đám bạn sành điệu của Jenna. Nói dối với bạn bè rằng mình sống trong khu nhà đẹp nhất phố, “căn nhà ba tầng, màu xanh, cửa chớp màu trắng và có Quốc kì ngay trước cửa”… Trên tất cả, cô muốn đến New York học đại học, nơi trong mắt cô tràn ngập sự văn minh và ánh sáng đô thị.

Tuổi trẻ của Lady Bird là những giây phút bốc đồng, ích kỉ, những cơn tức giận không kiểm soát, sự tự ti và đôi lúc là xấu hổ. Cô quên đi việc chăm sóc người thân, vô tâm trước việc “công ty của bố đang cắt giảm rất nhiều nhân công”, vô tâm trước sự mệt mỏi và lo toan của mẹ khi phải gánh vác trên vai cả công việc và việc nhà.

Mười bảy tuổi, chúng ta không thể biết mình muốn gì, thích gì. Ta như dò dẫm đi trong sương mù, đón nhận mọi thứ trong sự hồi hộp lo âu. Mười bảy tuổi, chúng ta  có quá nhiều rắc rồi phải giải quyết, điểm số phải thật hoàn hảo, phải thật lung linh trong mắt người mình thích, phải quan tâm chăm sóc những người thân trong gia đình, phải kết bạn với những đứa thật nổi bật, phải cố thấu hiểu những cảm xúc riêng tư của mình… Mười bảy tuổi, chúng ta và cả Lady Bird phải gồng mình gánh vác tất cả những điều đó trên vai, một cách khổ sở và mệt mỏi, những chẳng thể nói cho ai biết. Tuổi mười bảy, ta nổi loạn, ẩm ương, điên rồ biết bao!

Nhưng tuổi mười bảy cũng vô cùng đẹp đẽ.

Chỉ duy nhất ở tuổi mười bảy, Lady Bird mới thực sự thổ lộ lòng mình với mẹ khi cùng mẹ chọn mua chiếc váy dạ hội cuối năm:

“Con ước gì mẹ có thể thích con.”

“Tất nhiên là mẹ yêu con.”

“Nhưng mẹ có thích con không?”

“Mẹ mong con trở thành phiên bản tốt nhất của mình.”

“Sẽ thế nào khi đây chính là phiên bản tốt nhất của con?”

Chúng ta đôi khi vẫn lầm tưởng và đồng nhất tình yêu và sự thấu hiểu. Cha mẹ yêu con và cha mẹ sẽ luôn yêu con. Nhưng cha mẹ có thực sự thích con hay không? Cha mẹ có thích con khi con là chính mình, thích con người thật sự của con, thích những điều con đang làm và muốn làm? Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, sẽ phải lớn lên, sẽ tạm biệt những năm tháng nổi loạn, ẩm ương, điên rồ nhưng đẹp đẽ của mình. Nhưng cha mẹ có thích con trong những ngày tháng ẩm ương và điên rồ ấy, trong những ngày tháng con là chính con hay không? Điều ấy mới thực sự ý nghĩa và theo con suốt cả cuộc đời này.

Suốt những năm tháng trung học, được bao bọc bởi tình yêu thương nhưng đôi khi quá mức cần thiết của cha mẹ, đôi khi khiến chúng ta ngạt thở. Luôn luôn là vậy. Mhững người trẻ như Lady Bird, những người đã và đang trải qua tuổi nổi loạn ẩm ương, điên rồ, đều khao khát được công nhận và sải cánh bay thật xa. Để thỏa mãn cái tôi của chính bản thân, thỏa mãn những mong ước, được công nhận và được “thích” con người thật sự của mình. Để được bước tới những chân trời mới, gặp những con người mới, được sống trong những trải nghiệm mới. Tuổi trẻ là vậy.

Tôi từng đọc ở đâu đó rằng, cha mẹ có thể không hiểu nhưng sẽ không bao giờ ngừng yêu thương chúng ta vô điều kiện. Bay thật cao, thật xa mà chẳng có chút sợ hãi nào nhưng đến lúc nào đó, khi chúng ta vấp ngã và quay về, cha mẹ vẫn luôn ở đó, chào đón ta. Và rồi khi ta trở thành cha mẹ mới thấu hiểu được tình yêu của cha mẹ dành cho mình,  đôi khi ngột ngạt, đôi khi là bao bọc và bảo vệ quá mức nhưng cũng rất đỗi dịu dàng và ấm áp.

Vì đó là tình yêu thương mà những người trong gia đình dành cho nhau.

“Two years he walks the earth. No phone, no pool, no pets, no cigarettes. Ultimate freedom. An extremist. An aesthetic voyager whose home is the road. Escaped from Atlanta. Thou shalt not return, 'cause "the West is the best." And now after two rambling years comes the final and greatest adventure. The climactic battle to kill the false being within and victoriously conclude the spiritual pilgrimage. Ten days and nights of freight trains and hitchhiking bring him to the Great White North. No longer to be poisoned by civilization he flees, and walks alone upon the land to become lost in the wild. --Alexander Supertramp, May 1992” ― Christopher McCandless