Let The Right One In (2008) Trong Thế Giới Những Đứa Trẻ Cô Đơn

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Phim Xuất Sắc
10

Hoàn Hảo

8.4

Điểm bạn đọc

Phim thuyết phục người xem bằng nhiều tầng ý nghĩa, là sự kết hợp giữa đời sống huyền bí của một chủng loài đã đi vào huyền thoại, với một chuyện tình lãng mạn giữa hai đứa trẻ, phần nào đánh vào sự cô độc trong mối liên hệ giữa người với người, về bức tường ngăn cách trong thế giới hiện đại.

Let The Right One In (Hãy để đúng người vào ) ngụ ý đến một “tập quán” của ma cà rồng, chỉ có thể vào nhà người khác khi được chủ nhân cho phép.

Right One In là bộ phim do Thụy Điển sản xuất năm 2008, dựa trên quyển tiểu thuyết cùng tên của tác giả John Ajvide Lindqvis. Điểm thú vị ở chỗ, 2008 còn là năm bắt đầu của một phim ma cà rồng đình đám khác là Twilight, cũng dựa trên một bộ tiểu thuyết bán chạy. Twilight đã làm tốn biết bao giấy mực và sự quan tâm của đông đảo công chúng ngay từ thời điểm bấm máy, còn Right One In hầu như không được biết đến. Nhưng sự thật, bộ phim châu Âu này đã biến Twilight thành một thứ đồ chơi trẻ con không hơn không kém.

Bối cảnh của phim diễn ra tại thành phố Stockholm, Thụy Điển khoảng đầu thập niên 80, nơi mùa đông băng giá ngập tràn, và mọi cảnh phim đều chìm trong tuyết trắng. Cậu bé Oskar sống trong một gia đình tan vỡ, bố mẹ ly dị và không quan tâm đến cậu. Ở trường, Oskar bị những đứa trẻ trong lớp bắt nạt. Cậu cô độc và luôn nuôi ý nghĩ chém giết, trả thù. Tình cờ, Oskar gặp Eli, cô bé mới chuyển đến gần nhà. Cô bé thường ăn mặc phong phanh trong trời lạnh, và mang một nét gì đó bí ẩn. Từ khi cô bé chuyển đến, hàng loạt vụ án mạng liên tiếp xảy ra trong thành phố, nạn nhân thường bị treo ngược lên và cắt tiết.

Càng thân thiết với Eli hơn, Oskar nhận ra tình cảm cậu dành cho cô còn lớn hơn tình bạn. Nhưng rồi, cậu phát hiện rằng, Eli là một con ma cà rồng đã sống hơn 200 tuổi, và người “cha” đi theo Eli chính là thủ phạm giết người để đem máu về cho cô.

Let The Right One In mang đầy đủ tính chất của một phim ma cà rồng kinh điển. Những con ma cà rồng bốc cháy dưới ánh sáng mặt trời, không thể ăn được gì khác ngoài máu, không thể vào nhà khi chưa được mời, cắn cổ và vặn đầu người khác một cách dễ dàng… Nhưng không hề gây cho người xem ảo tưởng về sức mạnh của ma cà rồng, mà ngược lại, tạo cảm giác rất thật, rất thuyết phục về sự tồn tại của chúng. Phim được xếp loại R vì có những cảnh bạo lực và đầy máu me, nhưng hoàn toàn không phải là một phim kinh dị, mà là một bộ phim nhân văn sâu sắc, mang đến những ấn tượng khó quên.

Phim thuyết phục người xem bằng nhiều tầng ý nghĩa, là sự kết hợp giữa đời sống huyền bí của một chủng loài đã đi vào huyền thoại, với một chuyện tình lãng mạn giữa hai đứa trẻ, phần nào đánh vào sự cô độc trong mối liên hệ giữa người với người, về bức tường ngăn cách trong thế giới hiện đại. Phông nền của phim là màu trắng, sự lạnh lẽo, cô đơn mà Oskar hay Eli phải chịu đựng. Với cậu bé, đó là màu của sự trống rỗng, với người mẹ không biết quan tâm, người bố mải mê phương xa, là sự sợ hãi, chịu đựng trước những trò tra tấn của lũ bạn.

Oskar luôn mang theo một con dao, sưu tầm những bài báo về các vụ giết người, khao khát có được sức mạnh trả thù. Nhờ vậy đã tìm được mối đồng cảm nơi Eli. Nét lạ của Let the Right one in là khắc sâu vào cuộc sống nội tâm của ma cà rồng. Eli không phải là loại ma cà rồng chỉ biết hút máu thỏa mãn, mà còn là một cô bé 12 tuổi ngây thơ, biết rung động trước bạn khác phái (khi nghe Oskar nói: “Cậu có mùi gì ấy”, hôm sau đã ăn mặc đẹp hơn và hỏi lại: “Tớ đã thơm hơn chưa?”). Cô bé đau khổ khi vướng phải lời nguyền bất tử, và có ánh mắt đượm buồn khi phải hút máu để tồn tại.

Tình cảm của hai đứa trẻ chính là ngọn lửa sưởi ấm trái tim người xem suốt những cảnh phim lạnh lẽo. Lời thoại không cầu kỳ, cắt giảm tối thiểu, nhưng vẫn tạo cảm giác thấu hiểu nhau giữa hai tâm hồn cô độc. Eli vừa là bạn thân, người yêu, vừa là người bảo vệ và động viên tinh thần cho Oskar. Cô bé khuyên Oskar đánh lại đám bạn ở trường và hứa sẽ giúp cậu. “Nhưng bọn họ đến ba đứa” “Vậy thì cậu cần phải đánh mạnh vào”. Ngày từ lần gặp đầu, Eli đã nói “Tôi không làm bạn với cậu được”, nhưng cứ thế, hai đứa trẻ càng lại gần nhau hơn, một cách tự nhiên. Ngược lại, Oskar là sự khỏa lấp cho những ngày tháng địa ngục vô tận của Eli. Cậu dạy Eli mã Morse để liên lạc qua bức vách tường ngăn cách, dẫn cô đi chơi, cho cô bé cảm giác là một con người bình thường. Và Eli đã cười.

Nhịp phim lúc nhanh, lúc chậm, hơi lê thê ở những phút đầu, nhưng đều có dụng ý. Càng hòa nhịp vào bộ phim, người xem sẽ càng bị hút hồn và chẳng thể rời mắt khỏi câu chuyện. Những góc quay tuyệt đẹp vừa đặc tả được sự lạnh lẽo, đen tối, vừa đậm tính nghệ thuật. Các góc ngang, và lia máy từ sau lưng, tạo cảm giác lạ lẫm, chơi vơi. Ví dụ như cảnh Eli gặp Oska và nhảy nhẹ nhàng từ trên những thanh xà xuống. Không cần nhiều kỹ xảo, chỉ với một cú đưa máy, mà cảm tưởng như Eli đang bay. Các cảnh kinh dị đều miêu tả từ xa, không hề “giật gân” một chút nào mà đậm chất nghệ thuật. Kỹ thuật tương phản được sử dụng điêu luyện, màu đỏ của máu trên tuyết trắng, những mảng màu tối u ám được phân vùng trên những khoảng trắng xóa rất ấn tượng. Phần nhạc nền rất ít, nhưng được sắp xếp hợp lý, mang hơi hướng các câu chuyện cổ Đông Âu tạo nên xúc cảm rất lớn.

Có những chi tiết không thể giải thích được, như người đàn ông ở cùng Eli, ông ta là ai? Không thể là người thân vì Eli đã 200 tuổi, vậy đó là… người yêu? Một Oskar lớn? Hay là một người chịu ơn Eli? Một ai đó mà cô đã cứu giúp? Một đoạn kết không rõ ràng, nhưng có thể hiểu là Oskar đã bỏ trốn cùng Eli. Không rõ ràng nhưng đầy dụng ý. Lần đầu trong cả bộ phim, không còn tuyết rơi, mà ánh nắng rực rỡ đã trở về, một khoang tàu ấm áp. Rồi họ sẽ về đâu? Sẽ sống ra sao? Liệu Oskar có trở thành ma cà rồng như Eli đã khẩn nài? Ngay cả chi tiết về “cánh cửa” vô hình ngăn cách con người với ma cà rồng như Oskar đã đùa cợt, đó có phải là cánh cửa ngăn cách giữa tâm hồn con người, và chỉ có “The Right One” (người thích hợp) mới có thể mở ra, với tình yêu và sự cảm thông? Mỗi người sẽ giữ lấy một câu trả lời, và một cảm xúc riêng.

Điều bất ngờ là hai diễn viên chính trong phim, Kare HedeBrant (Oskar) và Lina Lindersson (Eli) lần đầu tham gia diễn xuất, nhưng đã hoàn thành xuất sắc vai diễn. Đặc biệt là Lina, cô bé thể hiện rất tốt vai Eli phức tạp. Có lúc dễ thương, đáng yêu, lúc thì bí ẩn và dễ sợ, đặc biệt là đôi mắt rất có hồn, truyền tải được nhiều thông điệp (đoạn cuối đôi mắt Eli cười với Oskar ở hồ bơi). Đạo diễn Tomas Alfredson cho biết ông phải lựa chọn hàng trăm bạn trẻ để có thể tìm được cặp đôi diễn ăn ý đến vậy.

Let The Right One In đã đoạt nhiều giải thưởng điện ảnh danh giá, nhận được lời nhận xét tích cực từ giới bình luận và khán giả. Một trong những bộ phim về ma cà rồng đáng xem nhất trong năm 2008 và mọi thời đại. Một kiệt tác điện ảnh nước ngoài (không phải Hollywood) kết hợp hài hòa giữa kinh dị, huyền bí, tính nhân văn sâu sắc, có thể so sánh với The Pan’s Labyrinth (2006) – một bộ phim giả tưởng–kinh dị xuất sắc khác của Tây Ban Nha.

Tổng kết

Phim mang đến cả nỗi cô đơn lạnh giá và hơi ấm sẻ chia cùng một lúc. Chất kinh dị hòa quyện mượt mà với tình cảm và huyền bí, trong thế giới tách biệt của hai đứa trẻ bị bỏ rơi, tạo ra trải nghiệm điện ảnh khác lạ và khó quên từ Thụy Điển.
10

Hoàn Hảo

Quên mật khẩu

Đăng Ký