Me Before You (2016) Ngôn Tình Phương Tây Nhạt Nhẽo

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

Trong khi từng cảnh phim Me Before You (Trước ngày anh đến), chuyển thể từ quyển tiểu thuyết lãng mạn của Jojo Moyes, lướt qua trên màn ảnh, trong đầu tôi cũng có những hình ảnh khác lần lượt xuất hiện. Đó là gương mặt của rất nhiều nữ diễn viên, cả Anh và Mĩ: Keira Knightley, Felicity Jones, Rachel McAdams, Daisy Ridley… thậm chí cả Emma Stones. Bất kì ai trong số họ dường như cũng phù hợp với vai nữ chính hơn Emilia Clarke.

Đã lâu lắm rồi tôi mới chứng kiến một màn diễn xuất thảm họa như Clarke, trong vai Louisa “Lou”, một cô gái nghèo ở miền quê nước Anh. Có rất nhiều cách để cho ra chất “gái quê” bộc trực, vô duyên một cách có duyên, chân thành và nồng ấm đáng yêu, như hình tượng Lou yêu cầu. Nhưng cách nào cũng đòi hỏi khả năng diễn xuất. Emilia Clarke sử dụng tất cả những gì có thể để hỗ trợ, từ cặp lông mày sâu róm để tăng biểu cảm cơ mặt, từ các trang phục diêm dúa có chủ đích, tính toán từng ngôn ngữ cơ thể, nhưng thất bại vì một lí do đơn giản: Cô không đủ sức.

Chuyện phim của Me Before You đi theo mô típ Lọ Lem quen thuộc, đã dùng đến mòn giấy ở thể loại lãng mạn. Lou sống trong một gia đình lao động, và là người chịu gánh nặng nuôi cả nhà. Mất việc ở tiệm café, cô tình cờ xin được công việc chăm sóc cho người tàn tật. “Người tàn tật” ở đây là công tử nhà giàu điển trai Sam (Will Traynor), sống trong lâu đài, bị liệt toàn thân sau khi bị một chiếc môtô tông phải. Chuyện tiếp theo ai cũng dễ dàng đoán ra, là tình yêu nảy nở giữa hai người. Lou từng bước thay đổi Sam-chán-đời. Ngược lại, Sam-chán-đời cởi trói gia đình cho Lou-tiềm-năng, mang đến mục đích sống mới phù hợp với cô.

Nhưng có sự “thay đổi” nào thật sự diễn ra? Me Before You hấp dẫn khán giả đại chúng bằng hình thức lấp lánh, đã được nhiều người điểm mặt chỉ tên bằng khái niệm mới “phim ngôn tình phương Tây”: Nam nữ chính xinh đẹp, bối cảnh lãng mạn, chuyện phim hài hước, lời thoại hoa mĩ (Em là điều duy nhất khiến anh muốn thức dậy mỗi sáng?) … nhưng chỉ dừng lại ở đó. Chuyện phim là sự góp nhặt của hai tác phẩm tâm lí xuất sắc là The Sea Inside (Biển cả trong lòng, 2004) của Tây Ban Nha và Untouchables (Không chạm đến, 2011) của Pháp, có một chút chất liệu từ The Fault In Our Stars (Lỗi tại các vì sao, 2014), nhưng thiếu thốn chiều sâu của tất cả những bộ phim trên.

Me Before You thất bại ngay từ phần kịch bản, do chính tác giả quyển sách Jojo Moyes chắp bút, chứa đựng quá nhiều cliché mà không có hơi thở của sự chân thật. Dẫn đến mọi tình tiết đều phản tác dụng. Bộ phim muốn đề cao tình yêu, nhưng rốt cuộc lại hạ thấp nó. Tình yêu đẹp ở chỗ nào khi Lou dễ dàng chia tay anh người yêu 7 năm  Patrick (Matthew Lewis), để đến với một Sam đẹp trai hơn và giàu có hơn? Và gần như không thể hiện chút hối hận nào khi làm tổn thương người cũ? Tình yêu có sức mạnh đến đâu khi cuối cùng vẫn không thể thay đổi quyết định của Sam?

Ở bất kì thể loại nào, sức cuốn hút chính đều nằm ở nhân vật. Trong tình cảm lãng mạn lại càng quan trọng hơn. Cách xây dựng nhân vật của Me Before You rất có vấn đề. Phần kịch bản giống như một đứa trẻ cố gắng viết một câu chuyện về người lớn, nhưng chẳng hiểu gì về thế giới người lớn, về sự nghèo khó, về tự tử y học, và về tình cảm con người. Do đó, nó biến Lou thành một cô gái không đáng yêu, không đáng tôn trọng, chưa tính đến diễn xuất kém cỏi của Clarke. Cô không có chính kiến (tất cả hành động đều nhờ người khác nhắc nhở, thuyết phục), thoải mái sử dụng tiền của Sam để vui chơi, và tệ nhất, là chấp nhận ân huệ cuối cùng của anh. Nó đi ngược lại thông điệp về việc sống mạnh mẽ và kiên cường. Lou trở thành một kẻ lợi dụng không hơn không kém, hoặc một cô nàng gặp may đổi đời.

Về Sam, được vào vai ở mức chấp nhận được bởi Will Traynor ở mặt hài hước, và vài biểu cảm thú vị ở nụ cười, ánh mắt. Nhưng anh không có chiều sâu nội tâm của một người đau đớn đến mức muốn từ bỏ cuộc sống. Cần đến thời lượng hai giờ đồng hồ và diễn xuất cỡ Javier Bardem mới mang đến một lí do đủ thuyết phục. Có chi tiết nào cho thấy Sam đang vật lộn với tàn tật của anh, ngoài vài câu thoại và một đoạn clip ngắn ngủi? Chỉ có hai trường hợp chúng ta có thể thông cảm: Anh phải bị cuộc sống hành hạ đến mức chạm đáy, hoặc quá yêu cuộc sống đến mức không thể chịu đựng việc ở ngoài lề. Không có trường hợp nào xảy ra ở trong phim. Sam, trong mắt tôi, chỉ là một cậu công tử yếu đuối, được nuông chiều, và giơ tay đầu hàng ngay khi bi kịch ập đến. Trong anh không có ngọn lửa lòng dũng cảm, dù để chết hay để sống, vì thế không thể sưởi ấm trái tim ta. Sức nặng của bi kịch cũng khó nâng đỡ cho sự thiếu vắng này.

Dàn diễn viên phụ không khá gì hơn, từ gia đình Lou đến Sam. Họ chỉ xuất hiện như những cái cớ, mờ nhạt, thiếu trọng lượng. Chỉ có một người ấn tượng là Matthew Lewis, chàng Neville Longbottom trong Harry Potter ngày nào, trong vai Patrick đúng chất hài Anh. Cảnh thoải mái nhất là khi Lou thông báo sẽ đi nghỉ với Sam, anh ta tá hỏa “Em đi hẹn hò với hắn à?”, Lou nói có thêm anh chàng y tá nữa, “Vậy là hai thằng!” Nhưng một bộ phim phải đến mức nào để một vai hài trở thành ấn tượng nhất? Âm nhạc trong phim khá quen thuộc, với các ca khúc thời thượng của Ed Sheeran, Imagine Dragons, The 1975… Có điều, một đạo diễn thông minh sẽ không lựa chọn các ca khúc quá nổi tiếng trên thị trường, rất dễ hiểu, vì nó mang đến không khí của một phim thị trường.

Cuối cùng, vẫn phải nhắc lại về Emila Clarke. Sau vai diễn Sara trong Terminator 4 (Kẻ hủy diệt 4), có thể khẳng định cô nên trở về với thế giới phù hợp với mình, là truyền hình. Điện ảnh không phải nơi dành cho cô.

 

Tổng kết

Rất khó để duy trì mắt nhìn vào Emilia Clarke trong bộ phim này, bởi diễn xuất kém cỏi đến khó chịu của cô.
5

Trung Bình

Quên mật khẩu

Đăng Ký