Monstrum: Săn Lùng Quái Thú

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
5

Trung Bình

Khi Hollywood đã khai thác đề tài quái vật từ những thập niên đầu tiên của thế kỷ trước thì điện ảnh Hàn Quốc mới chập chững khai thác đề tài này chừng một thập kỉ trở lại đây. Sau The Host (2006), Dragon Wars (2012) lấy bối cảnh hiện đại, năm nay Monstrum lần đầu tiên khai thác một con quái thú thời kỳ cổ trang. Đạo diễn Huh Jong-ho dựa vào ghi chép lịch sử, vào năm thứ 22 đời vua Jung Jong, vương triều Joseon xuất hiện quái thú dữ tợn khiến vua phải dời kinh đô.

Đây là thời kỳ xứ Kim Chi rơi vào loạn lạc không khác loạn 12 sứ quân của nước Việt xưa. Vua Jung Jong (Park Hee-soon) yếu thế, bị gian thần Sim Woon (Lee Geung-young) thao túng, quá nhiều phe cánh thèm khát ngai vàng cấu kết gây hoang mang dân chúng nhằm “thừa nước đục thả câu” phế vua. Cánh tay phải của vua là cựu thống quân Yun-kyum (Kim Myung-min) chán nản vào rừng ở ẩn cùng em trai kết nghĩa Sung-han (Kim In-kwon) và con gái nuôi Myung (Lee Hye-ri). Giữa bối cảnh rối ren đó, quái thú lù lù xuất hiện như đổ thêm dầu vào lửa.

Ban đầu con quái Monstrum chỉ là tin đồn từ trí tưởng tượng của kẻ phản loạn với sự dàn xếp đẫm máu những vụ giết người hàng loạt trong dân chúng. Tương tự như nạn bệnh dịch được gieo rắc có chủ đích nhiều năm trước đó. Nhưng thật không may, lần này Monstrum có thật, càn quét từ ngoài vực sâu đến cung điện khiến dân chúng cùng quan lại, binh lính vùng vẫy trong biển máu.

Với dòng phim này, quái vật trở thành trung tâm, nghĩa là kỹ xảo phải được đầu tư kỹ lưỡng. Tiếc rằng Monstrum lại trở thành trò cười trong mắt khán giả, nhẹ thì nói đây là con kỳ lân phiên bản lỗi, nặng thì nói quái thú mang thân hình chó Pug lở loét với cái mặt phóng đại của con chuột chũi luôn cố sức há miệng thật to để gầm gừ. Monstrum dễ làm tôi liên tưởng tới con quái vật lãng xẹt trong Tấm Cám: Chuyện chưa kể (2016). Tham quá nhiều thể loại trong một bộ phim chỉ làm người ta cảm thấy bội thực.

Cũng như The Great Battle (2018) gần đây của Hàn Quốc, người hùng của phim có những phẩm chất, tính cách quá quen mà khán giả có thể dễ dàng đoán được lời thoại trong cảnh kế tiếp. Đóng vai một nhân vật không được chăm chút về kịch bản, diễn xuất của ngôi sao Kim Myung-min có tệ cũng là dễ hiểu. Ngay ở cách giăng bẫy quái thú cùng kết cục bất ngờ của nhân vật chẳng khác gì The Host (2006). Có vẻ như thói quen kế thừa gần như nguyên xi các tác phẩmcùng đề tài trước đó đã trở thành tật xấu khỏ bỏ của một vài đạo diễn Hàn hiện nay. Trường hợp đạo diễn Huh Jong-ho của Monstrum “học tập” đạo diễn Bong Joon-ho của The host không khác mấy việc Kim Kwang-sik biến The Great Battle thành phiên bản trên cạn của Battle Myeongnyang (2014) – bom tấn từ đạo diễn tài ba Kim Han-min.

Diễn xuất đơn điệu còn trở thành bệnh chung của các diễn viên trong Monstrum. Lee Geung-young với dáng vẻ già lụ khụ, chậm chạp, thiếu minh mẫn cùng bộ râu giả không thể xấu hơn hóa thân vào gian thần Sim Woon khiến khán giả bật cười. Nhiều người hẳn sẽ nghĩ lão này mà lật vua thì không biết ngồi trên ngai vàng được mấy ngày trước khi chết bởi tuổi cao sức yếu. Tôi tự hỏi tại sao đạo diễn không chỉ định vai nặng ký này cho Park Sung-woong mà lại quá lãng phí anh cho một vai phụ với nhiệm vụ “cỗ máy giết chóc”. Thần thái và uy nghi của kẻ phản diện, hành động tàn bạo dứt khoát, cách nhấn nhá trong những câu nói man rợ, Park Sung-woong trở thành diễn viên duy nhất khiến khán giả ấn tượng nhưng trong một vai diễn không thể nào phụ hơn.

Park Hee-soon thể hiện một ông vua nhu nhược bằngcách duy nhất là lrưng rưng nước mắt trong đôi mắt đỏ ngầu đã được khâu hậu kỳ giúp sức quá đà. Cây hài Kim In-kwon cũng chỉ tung được vài chiêu hài hước cũ mèm. Nàng thơ của Reply 1988 (2015) là Lee Hye-ri chỉ cố gồng mình trong vài cao trào bi thương nhưng cũng không mang lại hiệu quả, rất giống Seolhyun vai Baek-ha trong The Great Battle. Vài cảnh tình tứ lãng mạn giữa hotgirl Lee Hye-ri và hotboy Kim Myung-min cũng chẳng cứu vãn được gì.

Tái hiện thời kỳ vương triều Joseon loạn lạc tất nhiên khán giả không thể nhìn thấy cảnh đất nước trù phú với khung cảnh dân chúng làm ăn tấp nập hay cung điện nguy nga, tráng lệ nhưng cũng không đến mức chốn kinh đô chỉ hiện ra qua vài góc máy lặp lại với bối cảnh nhạt nhòa, thiếu kỳ công như trong Monstrum. Đội thiết kế mỹ thuật làm ẩu và diễn viên quần chúng quá ít ỏi khiến cho sức hấp dẫn thị giác của bộ phim giảm sút nghiêm trọng.

Đặc biệt, yếu tố dân chúng, nhất là trong thời kỳ phiến loạn cần được phát huy tối đa vì triết lý “Dân là nước, vua là thuyền”. Dân đẩy thuyền đi nhưng cũng lật được thuyền” luôn đúng với mọi quốc gia, nhất là phương Đông. Monstrum đi theo vết xe đổ của The Great Battle khi những người dân chỉ xuất hiện với một nhúm người số lượng ít, yếu ớt không sức chống cự và không hề mang lại ấn tượng nào.

Việc xây dựng tuyến nhân vật phụ với những câu chuyện nhỏ đáng nhớ bị bỏ quên, trong khi đây là khâu thường mang lại những lợi ích lớn. Một bộ phim không quan tâm tới hình ảnh dân chúng mà lại có những người hùng luôn mở miệng nói bảo vệ dân chúng thì lời nói đó thật sáo rộng, thiếu tin cậy và không thể thuyết phục khán giả. Hình tượng ấy dễ gây phản ứng ngược, trở thành kẻ đạo đức giả.

Với tôi, Monstrum thể hiện góc nhìn quá đơn giản và cũ kĩ về đề tài quái thú trong bối cảnh cổ trang. Giống như góc nhìn ngây ngô của một đứa trẻ, hơn là đáng sợ hoặc gợi suy nghĩ của người lớn.

Tổng kết

Con quái thú gây hài trong một bộ phim làm ẩu.
5

Trung Bình

Viết là đi từ thế giới thực bước vào điện ảnh, rồi lại bước ra nhưng với một tâm thế khác.