Một cảnh phim xúc động

Blog

Đó là khi Charley đang dẫn chú ngựa Pete băng qua sa mạc để tìm người dì. Môi khô khốc vì khát, cậu vừa đi vừa trò chuyện, về những kỉ niệm ngày trước ở nhà một người bạn. Không có gì nhiều nhặn, chỉ là một người mẹ cùng vài đứa con, bữa ăn có bánh pancake thơm phức. Điều giản dị mà cậu bé mồ côi như Charley không thể có được. “Tao không muốn gọi cho họ,” Charley nhìn chú ngựa, “tao không muốn cầu xin ai cả.”

Khoảnh khắc đó là đẹp đẽ nhất với tôi trong bộ phim Lean on Pete (2017). Khi trải qua một khoảnh khắc như thế, gần đây nhất là đoạn kết của Running On Empty (1988) với River Phoenix, cơ thể tôi có cùng một trạng thái. Lồng ngực tôi rung lên, có gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng, và nước mắt chảy ra. Tôi không khóc, chỉ là xúc động.

Charley có nét gì đó rất giống với nhân vật Danny Pope của Phoenix, và cả Gilbert Grapes của Johnny Depp trong What’s Eating Gilbert Grapes. Tất cả đều là những cậu bé nghèo khổ, cam chịu, nhưng mạnh mẽ và nhất là, chính trực. Yêu thương là gánh nặng lớn nhất của họ, nhưng không có lời oán trách nào thốt ra, không có sự ích kỉ nào. Tất cả đều lựa chọn chịu đựng một mình và ngay cả những hoàn cảnh khốn cùng nhất, họ không hề đánh mất phẩm giá. Những nhân vật ấy luôn khiến tôi xúc động. Những người tốt.

Trong phim ảnh, tôi chỉ trải qua cảm xúc đẹp đẽ ấy ở những người tốt. Không phải sự tốt đẹp được tô vẽ hoặc làm quá, mà lòng tốt chân thành tạo nên từ trải nghiệm, kĩ năng, kĩ thuật và nhiều yếu tố khác của những nhà làm phim. Luôn có ranh giới rõ ràng giữa chúng, và xem càng nhiều phim, bạn tự nhiên sẽ hình thành phản xạ để phân biệt. Những khoảnh khắc nhỏ bé kì diệu, nếu tôi phải gọi tên, luôn rất khó để tìm thấy. Nhưng khi xuất hiện, chúng luôn khiến một ngày của tôi tươi sáng hơn, hay ít nhất, dễ chịu hơn.

Với Running on Empty, là khi Danny nói với bố rằng “Con muốn đi với bố”. Không phải vì cậu được hạnh phúc, ngược lại mới đúng, mà vì “ông ấy cần anh để tiếp tục” như lời Danny nói với cô bạn gái trước đó. Bố cậu cũng đưa ra một lựa chọn cho con trai mình. Điều quan trọng nhất là họ đều lựa chọn, và chọn tình yêu. Sẽ chẳng ý nghĩa gì nếu chúng ta làm một điều, chỉ vì không còn cách nào khác. Những bộ phim tồi hiếm khi, hay gần như không có tình huống nào để các nhân vật lựa chọn.

Lean on Pete không quá xuất sắc, nhưng có được khoảnh khắc ấy. Một tác phẩm ngồn ngộn cuộc sống và con người, nói như Brian Tallerico, “dường như đã sống trước khi bước vào khung hình, và sẽ tiếp tục sống khi đã rời khỏi đó.” Không dễ dàng để có được trải nghiệm ấy.