New World (2013) Một Tay Lấp Trời

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Toàn Bộ Phim
6.5

Tạm

8.7

Điểm bạn đọc

Vốn là fan của bộ phim kinh điển The Godfather (1972), đạo diễn Park Hoon-Jung đã xây dựng một thế giới ngầm của Hàn Quốc với sự tàn bạo, lạnh lùng, những mưu mô xảo quyệt đấu đá lẫn nhau của các phe cánh nhằm leo lên vị trí Ông trùm của tập đoàn tội phạm Gold Moon. 

Tôi nhớ mãi cảnh cuối phim The Godfather (1972) khi Michael Corleone ra tay thanh trừng toàn bộ Ngũ Đại Gia và các tay đao phủ máu mặt nhất của New York. Một cái kết lạnh lùng, tàn bạo của bộ phim đã cho người xem thấy được sự khốc liệt của thế giới ngầm. Một thế giới mà ở đó không có sự thương xót và khoan nhượng. Để đảm bảo sự an toàn cho gia đình, khẳng định vị thế của bản thân trong thế giới ngầm, Michael đã ra tay thành trừng tất cả các bang phái đối địch với mình chỉ trong một buổi chiều, mở ra một tân thế giới mới trong thế giới ngầm New York và nước Mỹ vào thời điểm bấy giờ. Vốn là một fan hâm mộ của bộ phim The Godfather, năm 2013 đạo diễn Park Hoon- Jung đã tạo ra bộ phim New World, một bộ phim được đánh giá là một phiên bản của Godfather Hàn Quốc, một thế giới đầy rẫy sự nguy hiểm và phản trắc mà ở đó, chỉ cần đi sai một nước cờ thôi cũng phải trả giá bằng cả mạng sống của mình.

Có một điều tôi rất thích trong New World đó là thế lực cảnh sát trong phim không phải trở thành những nhân vật nền, những con rối ngu ngốc cho đám xã hội đen điều khiển như những bộ phim hình sự khác như The Chaser (2008). Trong New World, sự lừa lọc, phản trắc, lạnh lùng và nhẫn tâm không chỉ tồn tại trong giới mafia mà còn cả trong giới cảnh sát, những người gìn giữ sự yên ổn cho người dân. Đám mafia máu mặt lạnh lùng và khôn ngoan thì cảnh sát cũng chẳng kém cạnh. Ở đó, họ xuất hiện với tính người hơn, gia đình và hoài bão, nỗi đau và lý tưởng, chiều sâu cảm xúc. Họ không phải những vật thể vô tri chỉ biết dọn dẹp tàn tích của đám giang hồ để lại sau mỗi cuộc thanh trừng, không phải cái bao cát ngu dốt đến độ không kiểm soát nổi những tay anh chị máu mặt của đất nước. Sự đấu trí căng thẳng diễn ra dồn dập, giữa những băng đảng với nhau và giữa những băng đảng cùng cảnh sát.

Hyung Chul, trưởng phòng thanh tra, một tay cảnh sát trầm ngâm đầy toan tính, một con sói già với nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu cùng đám xã hội đen, đã gom góp tất cả những kinh nghiệm cùng trí tuệ của cả cuộc đời mình vào một canh bạc lớn nhất trong sự nghiệp, tiêu diệt tân gốc băng đảng Gold Moon. Dưới danh nghĩa là một tập đoàn lớn của Hàn Quốc, Gold Moon dưới sự dẫn dắt của Ông Trùm tối cao, đã thâu tóm hầu hết các hoạt động tài chính toàn Hàn Quốc vào thời điểm bấy giờ. Nhưng sau tai nạn giao thông bất ngờ, vị trí Ông Trùm bị bỏ trống đã dẫn tới cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa hai ứng cử viên lớn nhất trong băng đảng. Một bên là Lee Joong Goo, một kẻ nổi tiếng lạnh lùng tàn bạo, một con sói điên đầy khôn ngoan và toan tính trong thế giới ngầm. Một bên là Jung Chung, một tay anh chị gốc Hoa Kiều có quan hệ mật thiết cùng Hội Tam Hoàng tại Thượng Hải. Theo phò tá Jung Chung suốt 8 năm trời, kể từ khi Jung Chung chỉ là một kẻ chưa có tiếng tăm và đưa anh lên trở thành một trong những kẻ nguy hiểm nhất trong giới mafia Hàn Quốc là Ja Sung, một cảnh sát ngầm được thanh tra Hyung Chul cài vào. Như một con sói già đầy kinh nghiệm, lạnh lùng và đầy thủ đoạn, thanh tra Hyung Chul đã toan tính việc để hai băng đảng của Joong Goo thanh trừng lẫn nhau để giảm bớt sức mạnh của tập đoàn Gold Moon. Nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn khi những cảnh sát ngầm của ông cài vào trong tổ chức bị lần lượt phát hiện và bị thủ tiêu. Tuy rất đau lòng nhưng luôn tỏ ra lạnh lùng và tàn nhẫn, thanh tra Hyung Chul đã thể hiện một bộ mặt rất trái của những người thực thi công lý. Để rồi sau này khi Ja Sung chứng kiến cảnh đó, anh đã hiểu ra rằng, thực chất cảnh sát và đám xã hội đen cũng tồi tệ như nhau mà thôi.

Mất niềm tin vào cấp trên, hoang mang trước con đường càng ngày càng dấn thân sâu vào thế giới ngầm, Ja Sung tự hỏi mình có còn là một cảnh sát thực thụ hay không khi tình cảm của anh dành cho đại ca mình là Jung Chung ngày càng sâu đậm. Tình cảm ấy càng được anh khắc cốt ghi tâm khi trong cuộc điều tra thanh lọc những cảnh sát ngầm trong băng đảng của mình, Jung Chung đã chừa anh ra và vẫn gọi anh hai chữ “huynh đệ”. Sự bất mãn của anh lên đỉnh điểm khi anh biết thanh tra Hyung Chul đã lợi dụng hai băng đảng của Jung Chung và Joong Goo thanh trừng lẫn nhau để đưa một ứng cử viên mới lên chức Ông Trùm của tập đoàn Gold Moon. Vậy là suốt 8 năm phụng sự đất nước ngăn chặn tội ác của Ja Sung đã thanh công cốc. Tập đoàn Gold Moon cũng giống như con rắn Hydra không thể nào chặt đứt đầu và khi đó, số phận của anh cùng gia đình sẽ bị đe dọa bởi những kẻ mới lên nắm quyền. Cùng với đó là sự ra đi của Jung Chung trong cuộc thanh trừng chạy đua vị trí Ông Trùm đã khiến Ja Sung có một ý định hoàn toàn mới, vượt xa cả những toan tính của con sói già Hyung Chul và cả những kẻ sắp lên nắm quyền. Ja Sung, một cảnh sát ngầm đã rũ bỏ quá khứ của chính mình để ngồi vào ngai vàng cai trị một tân thế giới hoàn toàn mới của thế giới ngầm Hàn Quốc. Và cũng giống như trong phân cảnh cuối cùng của phim The Godfather, một cuộc thanh trừng đẫm máu đã diễn ra đối với các vây cánh và mối nguy hiểm tiềm tàng tới vị trí Ông Trùm. Ja Sung đã sử dụng những tay đao phủ của mình tiêu diệt tất cả những kẻ có ý định nhắm tới chiếc ghế Chủ Tịch tập đoàn Gold Moon, bao gồm cả Joong Goo, một kẻ cao ngạo và tự tôn và cả thanh tra Hyung Chul, người đã đẩy anh vào đường cùng, khiến anh mất niềm tin vào pháp luật. Bộ phim kết thúc trong cảnh Ja Sung đốt tập hồ sơ lưu trữ cuối cùng minh chứng anh là một cảnh sát. Anh ngồi vào ghế, chầm chậm nhả khói thuốc và đưa mắt nhìn ngắm tân thế giới của riêng mình anh, đắm chìm trong ký ức những ngày đầu cùng Jung Chung xây dựng cơ nghiệp để trở thành một Ông Trùm như hôm nay.

Những người đàn ông và phụ nữ xuất hiện trong phim bình thản tới kỳ lạ, ngay cả khi đối mặt với cái chết liền kề. Đó là một Jung Chung nằm hấp hối trên giường bệnh nhưng vẫn nói với Ja Sung rằng sống trong giới này cần phải nhẫn tâm một chút mới sống được. Là một Joong Goo khi biết mình bị kết án tử vẫn bĩnh thản uống rượu, hút thuốc và nói trước khi chết cũng nên được hút một điếu cuối cùng. Đó là một Hyung Chul vẫn bình thản ngồi câu cá bên cạnh một bể bơi cũ nát và ngửa mặt lên nói, thế này thì tất cả hỏng bét cả rồi. Là những cảnh sát ngầm khi bị pháp hiện vẫn bình thản hủy toàn bộ tài liệu và gọi điện cho Hyung Chul nói lời từ biệt và khuyên ông bỏ thuốc. Là một Ja Sung rất lạnh lùng và bình thản ngắm nhìn những kẻ đối đầu của mình bị thanh trừng. Tất cả những cái chết đó đều can đảm và bình thản đến kỳ lạ.

Sống trong giới này là vậy, khi cầm dao đâm người khác rồi cũng có lúc con dao đó quay ngược trở lại đâm mình. Vì thế giới này vốn đầy rẫy những kẻ hèn nhát sẵn sàng bán rẻ anh em và sử dụng người khác cho mục đích riêng của mình. Nhưng rồi mũi dao ấy cũng sẽ quay ngược trở lại và đâm chính họ. New World của đạo diễn Park Hoon- Jung đã cho ta thấy một thế giới đầy sự tàn nhẫn và lạnh lùng, khôn ngoan và đầy rẫy lừa lọc phản trắc nhẫn tâm nhưng vô cùng nghĩa khí.

Tuy kịch bản của New World rất hoàn hảo nhưng diễn xuất của những diễn viên lại có phần hơi đuối. Như nhân vật thanh tra Hyung Chul đáng ra sẽ là một người rất nổi bật trong phim vì sự khôn ngoan, lạnh lùng và tàn nhẫn của mình nhưng đôi khi lại tỏ ra đuối thế trong một số phân cảnh quan trọng. Hay như nhân vật Ja Sung lại có phần nhạt nhòa hơn so với Jung Chung. Cùng với đó là những đoạn nhạc phim chưa thật sự ấn tượng đã khiến bộ phim đáng lẽ ra sẽ trở nên vô cùng xuất sắc nhưng lại trở thành có phần non tay. Nhưng về tổng thể, New World vẫn là một trong những phim chất lượng nhất của điện ảnh Hàn Quốc và người Hàn Quốc có thể tự hào rằng, họ đã có một The Godfather cho riêng mình.

Tổng kết

Một Godfather phiên bản Hàn Quốc với mức độ tàn nhẫn và lạnh lùng chưa thực sự gây phấn khích.
6.5

Tạm

“Two years he walks the earth. No phone, no pool, no pets, no cigarettes. Ultimate freedom. An extremist. An aesthetic voyager whose home is the road. Escaped from Atlanta. Thou shalt not return, 'cause "the West is the best." And now after two rambling years comes the final and greatest adventure. The climactic battle to kill the false being within and victoriously conclude the spiritual pilgrimage. Ten days and nights of freight trains and hitchhiking bring him to the Great White North. No longer to be poisoned by civilization he flees, and walks alone upon the land to become lost in the wild. --Alexander Supertramp, May 1992” ― Christopher McCandless

Quên mật khẩu

Đăng Ký