Nghe Nhạc Và Tưởng Tượng

Blog

Đó là sở thích, là niềm an ủi, nói đúng hơn là nguồn vui của tôi. Là một trong một vài điều ít ỏi, hiếm hoi mà tôi có thể làm cho chính mình, không bạc đãi với con người thật, cảm xúc thật mà mỗi đêm, tôi bắt đầu trôi về…

Những đêm dạo này, tôi lại hay nghe Joe Hisaishi, ai cũng biết ông là bậc thầy của nền âm nhạc Nhật Bản, là tác giả của những album nhạc phim hoạt hình Ghibli nổi tiếng, một thế giới không có người xấu, chỉ có người tốt lầm lạc, và những bản nhạc của Joe Hisaishi như trôi miên man vào miền cổ tích của các phép thần thiên, của vũ trụ mênh mông ôm trọn con người nhỏ bé. Thế nhưng hôm nay, tôi nghe những album khác của ông, không gắn với hình ảnh nhân vật hay câu chuyện nào đã được kể trước đó. Các bản nhạc về mưa, về khoảng không gian vắng lặng, trầm tư và yên tĩnh của đêm.  Bản nhạc của ông như thể gợi lên sự thánh thiện trong tôi, hòa vào mênh mang của đất trời. Sự sống hóa thành dải cầu vồng, lấp lánh, gọi mời trong các bản nhạc của Joe Hisaishi như One Sommer’s Day, The wind forest, Legend, The Rain, View of Silence, Nostalgia,…

joe hisaishi

Hồi năm tôi 16, 17 gì ấy, tôi hay nghe Jim Brickman – thậm chí so sánh nhạc của ông nên nghe khi đọc tiểu thuyết của Nicholas Sparks và các bộ phim của ông, vì tôi tìm thấy được vài điểm tương đồng giữa hai người. Trong suy tưởng, các hình ảnh bắt đầu chạy dần dần ra, chúng lia qua mắt tôi với tốc độ vừa phải, vừa kịp để níu giữ khoảnh khắc ngọt ngào. Một làng quê yên bình thức dậy vào một buổi sáng cuối thu, mọi người mỉm cười chào nhau thân thương và không khí vui vẻ, nhẹ nhàng bao trùm cả khu làng ấy. Điểm nhấn của bản nhạc, lúc lên cao trào đoạn điệp khúc thì tôi cho rằng có 1 thiếu nữ cá tính xuất hiện, nụ cười tinh nghịch, những trò nàng làm cốt để pha thêm gia vị cho sự thanh bình của ngôi làng… Đó là hình ảnh khi nghe bản Serenade của Jim Brickman, một bản nhạc tiêu biểu thôi! Tựu trung là tôi thích vừa nghe nhạc, vừa suy nghĩ và vừa viết ra những suy nghĩ ấy, hoặc là vừa chống cằm, vừa nghe nhạc và tưởng tượng.

 jim-brickman

Khi nghe bản Elegie của Secret Garden (hình như là 1 bản nhạc không quen thuộc và phổ biến lắm của SG), tôi lại như được ai đó dắt tay mình vào hàng ghế khán giả của một sân khấu đang chuẩn bị cho vở múa đương đại với xung quanh sân khấu là nến và nến. Ánh nến tỏa sáng khắp sân khấu, màn đêm tối tăm dưới hàng ghế khán giả đã kịp che chắn cho sự xúc động đang quẫy đạp trong mớ hỗn độn cảm xúc của thưa thớt người nghe bên dưới. Màn đối thoại vô ngôn giữa người nghệ sĩ và người thưởng thức chưa bao giờ ấm áp đến thế. Đoạn điệp khúc là sự xoay mình, là sự cao trào của vở diễn, là khi ánh nến rực sáng hơn cả… sự sống cũng vì thế mà cũng mãnh liệt hơn bao giờ.

 Secret garden

Hoặc khi nghe bản Divenire của Ludovico Einaudi, tôi nhìn vào đấy là cả một màn đêm cô đơn, có vài đốm sáng li ti rất mỏng manh, màn đêm ấy hút con người ta vào những giấc mơ không thực, thiết tha và lãng đãng, nhưng việc được ngụy trang bằng vỏ bọc thanh thản bên ngoài vẫn không thể che giấu được cơn sóng ngầm của đôi lần dằn xé, mãnh liệt và có thể vỡ tan khi chực trào. Cảm xúc lẫn lộn và rất khó diễn tả hết bằng lời, nhưng tôi vẫn cứ trôi, trôi hoài, trôi miên man đến tận cùng của bản nhạc ấy, đến khi nó tắt, tôi lại bật lạim vì khi đó tôi thấy mình đang khát khao nhiều hơn, muốn và muốn được nghe nhiều lần hơn nữa, đi vào sâu trong cái thế giới mê man và khó nhọc biểu lộ ấy.

ludovico einaudi

Và sự tưởng tượng lại tiếp tục trôi…

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký