Palm Trees In The Snow (2015) Một Tuyệt Phẩm Tình Yêu Tây Ban Nha

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

“Những con rùa đực một khi đã xuống biển thì sẽ không bao giờ quay trở lại bờ, cho đến khi rùa cái đẻ trứng”

Palm Trees In The Snow (tên phim tiếng Việt: Đảo tình yêu) là một tuyệt phẩm nói về tình yêu thuộc địa, dù phản ảnh hoàn cảnh của một vài cá nhân nhưng câu chuyện lại đạt được tầm mức phổ quát, những chi tiết rất nhỏ để nói lên tính muôn thuở nguồn cội của tình yêu tuyệt đối, những đổ vỡ, đứt liền trong những tâm hồn La Tinh, khi rơi vào cảnh kẻ ở người đi. Được đầu tư ngân sách lớn, với những cảnh quay công phu tại Nam Phi và Tây Ban Nha, và được sản xuất như một siêu phẩm lãng mạn từ các tiểu thuyết kinh điển… nhưng Palm Trees In The Snow vẫn sở hữu một sự tinh giản cần thiết trong từng cảnh quay, tập trung vào diễn tiến nội tâm và cảm xúc nhân vật nhiều hơn là những đại cảnh về thời thuộc địa gần 200 năm bị cai trị bởi Tây Ban Nha. Hơn 160 phút là một tập hợp những bức tranh ước lệ, quyết liệt với mối tình âm ỉ trong những năm tháng biến động của lịch sử, cái lạnh lẽo của băng tuyết phảng phất cùng những cây cọ lắc lư trong miền nắng gió nhiệt đới. Sự xuất hiện của bộ phim nay một lần nữa nhắc nhở những gì mà chiến tranh để lại, chứ không phải là những điều mà chúng ta thấy khi chiến tranh đang diễn ra. Ra mắt tại Tây Ban Nha trong các tuần liên quan đến các vụ nổ sung ở Colombia, Huesca và quần đảo Canary,… hoặc khi cuộc sống này đang chạm đến ngưỡng đứt rìa của niềm tin, những gãy đổ trong các mối quan hệ nhân sinh, Palm Trees In The Snow khẳng định sự tồn tại của tình yêu đích thực, có thể xuyên qua không – thời gian và trỗi dậy sau đống hoang tàn đổ nát của thời cuộc.

Xuất hiện tại rạp phim Việt Nam trong mùa phim bom tấn bắt đầu quay trở lại, nhưng Palm Trees In The Snow lặng lẽ và âm thầm chiếm lĩnh cảm xúc của vài người xem ít ỏi, nhắc nhớ về một thời kỳ lịch sử đau thương cùng bao mối tình ngang trái, nhưng khi dứt tiếng súng, thì chính là lúc nỗi đau bị chia cắt lại bắt đầu và trở thương mạnh mẽ hơn nữa. Câu chuyện diễn ra song song với hai thế hệ của một gia đình. Cô cháu Clarence (Adriana Ugarte) vô tình phát hiện ra một lá thư và tấm ảnh bí mật của người chú Killian đang mắc bệnh Alzheimer. Bí mật dẫn dắt cô tìm đến hòn đảo Fernando Poo (bây giờ gọi là Bioko) của đất nước Guinea Xích Đạo sau khi giành độc lập hơn 40 năm. Ngược dòng tìm về quá khứ, khi Guineva năm 1954 vẫn còn là thuộc địa của Tây Ban Nha, Kilian và anh trai Jacobo (Alain Hernández) đến đảo để theo cha quản lý những người dân lao động trong các đồn điền ca cao. Tuổi trẻ và sự trưởng thành của họ được soi bóng dưới những tán cọ nhiệt đới. Tại đây, Kilian đã gặp và đem lòng yêu mến nữ y tá có giọng hát quyến rũ, Bisila (Berta Vázquez). Cô là con gái của một tộc trưởng trong làng, đã có chồng và một cậu con trai Iniko. Sự ngang trái trong mối tình của họ xuất phát từ bức tranh lịch sử đẫm thương đau giữa “thực dân”, người da trắng và người bản địa. Killian sống chan hòa và gần gũi với những người dân nơi đây, dù ban đầu họ vẫn chỉ xem anh như bao người da trắng khác. Killian thuộc về nơi này do lịch sử đã sắp đặt, lịch sử để anh sinh ra tại đây bởi người cha đôn hậu, một người da trắng hiếm hoi được tộc làng yêu mến. Khác với người anh trai Jacobo phân biệt chủng tộc và không bao giờ thể hiện cảm xúc của mình. Killian gặp Bisila đang hát thầm thì bên một nước, khoảnh khắc đó đã thức tỉnh trong anh ta một chút của niềm đam mê nhiệt đới, những tán cọ vươn mình trong nắng. Vài năm sau, khi Killian ra đi rồi trở về, khi Bisila có gia đình, họ đến với nhau, say mê và quấn quít mà lòng trĩu nặng bí mật. Ở đây phụ nữ sẽ bị treo trên cây hoặc ném đá cho đến chết nếu họ phát hiện họ ngoại tình, không có cô gái nào mất trinh được chấp nhận ở Bubis.

Tuy nhiên, với dụng ý khắc họa một mối tình đậm sâu, Monila đã hơi quá tay khi để cho một vài sự trùng hợp ở khoảng giữa và gần cuối bộ phim, lấn át đi khoảnh khắc miêu tả sự đổ vỡ. Đây có thể là dụng ý của đạo diễn để ông tích lũy cảm xúc của khán giả, để họ vỡ òa cho các phân cảnh cuối. Nhưng đáng tiếc, gần ba giờ dường như vừa thừa vừa thiếu cho tất cả. Jacobo của Alain Hernández là một vai diễn thú vị, một ông chủ da trắng không ngại dùng roi để tra tấn người khác, cũng như chẳng bao giờ để lộ cảm xúc tình cảm của mình trước cô bạn của gia đình, Julia. “Tôi đã dành cả cuộc đời để theo đuổi anh, Jacobo ạ. Nhưng phải đợi cho đến khi Manuel xuất hiện thì anh mới nhìn thấy tôi?”. Ánh mắt và cả cái nhếch mép của Jacobo khi anh còn kiểm soát được niềm kiêu hãnh trước Julia là một trong những điều mà nam diễn viên này lột tả rất hay. Jacobo có phải là người tàn bạo không? Anh là một câu hỏi thú vị của phim, vừa đối lập vừa đồng minh với Killian và bác sĩ Manuel. Chủ nghĩa thực dân phản ánh trong Jacobo là một người đàn ông lạnh lùng, biết che giấu cảm xúc hoàn hảo. Nhưng cũng đồng thời là một cá nhân đáng thương, yếu đuối ở một nơi không dành cho anh, khác với Killian. Ở Jacobo là một thế giới đã chìm nghỉm trong những năm tháng ở thuộc địa, ở cái thế anh hơn người khác nhưng cô đơn hơn người khác. Jacobo là một hình ảnh điển hình cho rất nhiều người lính phải từ bỏ tuổi trẻ và niềm đam mê của mình để đến với vùng đất không nhiều thiện cảm. Không có cảm xúc, chỉ có dục vọng, rượu chè, gái nhảy, quán bar, và những quyền lực cơ bản mà màu da và sắc tộc anh có được. Trường đoạn khi Jacobo chạy vào rừng cọ và bật khóc, tiếng đàn piano đuổi theo anh, tiếng gió hòa với khúc ca buồn bả thấm vào anh, Jacobo rơi nước mắt khi nhìn người cha mất đi, và khi biết rằng Julia đã đính hôn với người khác, tâm hồn của anh đã rút lui, chỉ còn lại nỗi mất mát và khoảng trống ráo hoảnh trước ngày mai.

Palm Trees In The Snow đồng thời cũng cắt bỏ những hoài nghi về nạn phân biệt chủng tộc đầy định kiến, như bố của Killian và Jacobo, ông hiểu những người ở đây vì ông đã thực sự sống như họ, hoặc vẻ nhí nhảnh hồn nhiên của Julia khi cùng hòa vào hội tộc người Bubis để nhảy nhót dưới ánh lửa, còn và đặc biệt là mối tình sâu đậm giữa Killian và Bisila. Mối tình của họ mang theo niềm hi vọng, là thứ ánh sáng đẩy lùi hận thù, cao hơn cả thế giới hiện thực ngoài kia. Sự khác biệt về màu da, sắc tộc, địa vị giữa hai người đều bị mờ dần theo những năm tháng Killian làm việc tại đây, trên hòn đảo Fernando. Số phận của họ đã thực sự tan ra và hòa vào làm một. Đạo diễn Molina đã đặt để khéo léo những chi tiết để làm bật vẻ đẹp chung tình của Killian, khi anh tạm rời xa, rồi có biến động lớn xảy ra với Bisila, câu chuyện liên tiếp bị khuấy động, nhưng chưa mạnh mẽ, chưa tạo được đòn bẩy thôi thúc kết nối vĩnh hằng của tình yêu giữa hai người. Sự dàn trải trong các mối tình ở từng tuyến nhân vật, cụ thể là Killian và Bisila, Jacobo và Julia, cùng Clarence và Iniko chưa tạo được mối liên kết tổng thể, để người xem thấy được một hình ảnh tiềm tàng, nhưng bao quát và rộng lớn hơn: đó là những cành cọ nhiệt đới mạnh mẽ trong tuyết trắng.

“Có những cuộc hôn nhân dùng để lấy đi trinh tiết, nhưng cũng có những cuộc hôn nhân được xây dựng bằng tình yêu” – Khi Killian từ chối quay về quê hương để chờ đợi Bisila, anh chấp nhận trở thành một dạng tù binh mới của Guineva khi đã giành được độc lập. Hơn 20 năm sống tại đây, từ một nam thanh niên hiền lành có phần nhút nhát, giờ đây Killian đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn để bảo vệ tình yêu của mình ở một nơi tôn thờ thần thánh và những phép tắc cổ hữu. Trong một số các bộ phim có đề tài tình yêu thời thuộc địa, như L’amant hay Indochine (Đông Dương), khoảnh khắc buồn bã và mệt mỏi nhất chính là lúc cuộc tình của các đôi tình nhân rơi vào tình cảnh khi thuộc địa vừa giành độc lập. Nhìn lại các bộ phim trên, và cả Palm Trees In The Snow, sự hoang hoải của người buộc phải rời đi nhưng trái tim trót trao cho người ở lại, phía ngoài mọi người hốt hoảng tìm con đường trở về quê hương, và đâu đó vẫn còn kẻ lưỡng lự chưa thể rời đi. Chiến tranh lấy đi tuổi thanh xuân ở quê nhà, đặt tình yêu vào tay họ ở một nơi mới lạ, và sau hàng chục năm thì tước đoạt đi tất cả.

Dưới bàn tay sắp đặt của nhà quay phim Xavi Gimenez, Palm Trees In The Snow sở hữu nhiều khung cảnh bóng bẩy, chất nóng tỏa ra từ gam màu nhiệt đới gây cảm giác nhớp nhúa, nóng bức, những eo biển lãng mạn đầy chất thơ, hay các đồn điền ca cao thẳng thắp, Khung cảnh hùng vĩ của hòn đảo từ góc máy trên cao, xa tăm tắp từng hàng cọ trù phú xanh mướt. Ngoài ra, điểm thú vị ở bộ phim này chính là nằm ở phần âm nhạc được thực hiện bởi nhà soạn nhạc trẻ tuổi người Tây Ban Nha, Lucas Vidal. Từ nhạc nền cho đến những ca khúc trong phim, đã độc chiếm cảm xúc của tôi một cách êm ái, phím đàn piano lướt nhẹ trong gió xuyên qua từng tán cây, các ca khúc latinh đủng đỉnh say sưa trong các quán bar địa phương… Âm nhạc đã dẫn đường để Killian tìm thấy Bisila, âm nhạc chạy trốn cùng cảm xúc của Jacobo khi anh không còn cơ hội tỏ tình với Julia, âm nhạc theo chân Clarence tìm về bí mật của cha và chú mình năm xưa, âm nhạc ru êm cảm giác được ở gần người mình yêu, và cô quạnh trong tuyệt vọng khi họ sắp sửa chia xa.

Palm Trees In The Snow sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời nếu bạn muốn thu trọn cảm xúc nội tâm của chính mình trong rạp phim. Bộ phim khơi gợi lại hành trình đi tìm kỷ niệm, dù mất mát hay hạnh phúc, thì chính kỷ niệm đã cung cấp nhựa sống và dung dưỡng cho niềm hi vọng để họ tiếp tục cuộc đời. Những giọt nước mắt của bạn sẽ rơi xem phim này, có thể lắm, nhưng tôi tin là nó xứng đáng.

Tổng kết

Một tuyệt phẩm điện ảnh của Tây Ban Nha, như bản tình ca latinh bất hủ Historia de un Amor.
9

Xuất sắc

“Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học” (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký