Power Rangers (2017) Những Người Canh Giữ Ký Ức

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

Với dàn diễn viên trẻ mới vào nghề nhưng tài năng, Power Rangers là một trong những bộ phim được quan tâm nhất đầu năm 2017.

Tôi nghĩ nếu dịch cụm từ “Power Rangers” thành “Cảnh vệ quyền năng” thì nghe xa lạ quá. Có lẽ nên giữ nguyên cách gọi “siêu nhân” như vốn có trong ký ức chúng ta.

Phim lấy bối cảnh 65 triệu năm sau cuộc chiến bảo vệ Trái Đất của nhóm siêu nhân đầu tiên, trước kẻ phản bội Rita Repulsa. Một nhóm học sinh cá biệt ở Angel Grove tình cờ khám phá ra sức mạnh cổ đại giúp họ chống lại thế lực tà ác đang dần thức tỉnh.

Năm nhân vật chính trong phim bao gồm: Jason Scott (Dacre Montgomery), ngôi sao một thời của đội bóng bầu dục thành phố, nay trở thành tội phạm vị thành niên bị quản chế; Billy Cranston (RJ Cyler), hình tượng điển hình của thiên tài nhút nhát, nạn nhân của những vụ bắt nạt; Kimberly Hart (Naomi Scott), cô nàng cá tính trong giây phút bộc trực bôi nhọ danh dự của một người bạn thân; Trini Kwan (Becky G.), kẻ khác biệt muốn xóa bỏ các khuôn mẫu và cuối cùng là Zack Taylor (Ludi Lin), anh chàng châu Á sống đời phiêu bạt cùng mẹ. Họ được hướng dẫn bởi siêu nhân Đỏ đầu tiên Zordon, người đã chết trong trận chiến trước đó, nay hồi sinh trên con tàu nằm sâu trong lòng đất.

Không thể phủ nhận Power Rangers nguyên bản là một series hướng tới đối tượng trẻ em. Ý tưởng về một nhóm người có khả năng biến hình, mặc những bộ trang phục sặc sỡ khác nhau tiêu diệt yêu quái, không thể tránh khỏi sự “lố lăng”, khó để coi là nghiêm túc. Lần đầu tiên biết được dự án sẽ chuyển thể thành phim điện ảnh, tôi đã phân vân người ta định xào nấu nó ra sao để phù hợp với thị hiếu của khán giả đương đại. Và đạo diễn Dean Israelite đã hoàn thành khá tròn trịa công việc của mình, không thực sự xuất sắc nhưng ông thổi một làn gió mới vào những chiến binh năm xưa.

Power Rangers giống như một nồi lẩu thập cẩm đa vị phục vụ những khách hàng có sở thích khác biệt. Nửa đầu tác phẩm mang âm hưởng của một bộ phim tâm lý xã hội về tuổi trẻ, một chút từ The Perks of Being a Wallflower, và một chút từ Chronicle. Năm cá nhân đều vấp phải khủng hoảng tuổi đôi mươi, họ là những kẻ lập dị trong mắt mọi người, bị gạt bỏ, lạc lối trong việc tìm kiếm bước đi tiếp theo trong đời. sự đồng cảm như một chất xúc tác định mệnh, đưa những con người này tập hợp và gắn kết. “Không ai trong chúng ta từng quen nhau, nhưng bằng một cách nào đó tất cả đang đứng chung một chỗ…”

Có lẽ phim sẽ trọn vẹn hơn nếu đạo diễn có đủ thời gian để triển khai câu chuyện và phát triển tính cách nhân vật. Các tình tiết đôi khi gượng ép và rời rạc, điều dễ hiểu khi mục tiêu chính của Power Rangers vẫn là bộ phim giải trí về năng lực siêu nhiên. Một trong những thay đổi thú vị là những “siêu nhân” của chúng ta không thể biến hình một cách tùy tiện, họ phải trải qua quá trình luyện tập, bỏ qua cái tôi và thực sự thấu hiểu lẫn nhau để đạt được bộ giáp. Phân cảnh cả nhóm đốt lửa trại, cùng ngồi và chia sẻ tâm sự của bản thân để lại trong tôi ấn tượng rất riêng biệt. Ngay cả siêu nhân Đen. đôi lúc diễn xuất khá khó chịu, vẫn có thể mang lại một câu chuyện chạm tới cảm xúc của người xem, nhờ lớp nền được xây dựng tốt. Và tôi tin rằng nếu như bản nhạc Stand By Me khi Billy được đưa về căn cứ là bản nhạc gốc của Ben E.King thì có lẽ cảm động hơn rất nhiều, dù bản cover của Bootstraps tông màu tươi trẻ khá phù hợp.

Tất cả thành viên bắt đầu thay đổi khi phim chuyển dần về giai đoạn cuối. Với nguồn kinh phí hạn chế, không thể đòi hỏi Power Rangers có chất lượng kĩ xảo như các bom tấn siêu anh hùng khác, nhưng thực sự đây là điểm mà Dean Israelite cần cải thiện nếu phim có phần sau. Thời lượng xuất hiện của các “siêu nhân” rất ngắn, chủ yếu họ chiến đấu trong những con thú khổng lồ và chạy nhảy quanh thành phố. Không có một cảnh  phim nào thực sự “choáng ngợp”, không có màn giới thiệu vũ khí và trận chiến cuối cùng chóng vánh đến tẻ nhạt. Nếu bước ra rạp với sự trông đợi điều gì đó tựa như Transformers của Michael Bay, chắc chắn khán giả sẽ thất vọng. Chính sự mất cân bằng đó là điểm trừ lớn nhất của Power Rangers. Một nửa khá tốt, một nửa khá tệ, một nửa hướng tới đối tượng này, một nửa hướng tới đối tượng khác. Bộ phim đem lại cho người xem cảm xúc thực sự lẫn lộn, nhưng nếu đặt một tiêu chuẩn không quá cao thì nó xứng đáng để trải nghiệm trên màn ảnh rộng.

Tôi biết Power Rangers đang vấp phải sự đánh giá khắt khe từ dưới phê bình. Nhưng ngày từ đầu, đây không phải là một bộ phim dành cho người đang tìm kiếm sự tinh túy của điện ảnh. Nó được làm cho chính chúng ta, những khán giả khao khát được quay trở lại với tuổi thơ , vẽ chiếc đồng hồ lên tay để trở thành người bảo vệ công lý.

Tổng kết

Hành trình dở dang.
7

Khá

Quên mật khẩu

Đăng Ký