Nhiều Hơn Một Điều Kì Diệu

35mm Chọn Phim Xuất Sắc
9

Xuất sắc

7

Điểm bạn đọc

Wonder (Điều kì diệu) là một phim dễ thương và ấm áp. Nhiều lần trong lúc thưởng thức, tôi cũng muốn ôm những đứa trẻ và cả người lớn trong phim vào lòng. Đây không phải là phim kể về một cậu bé khiếm khuyết, mà kể về cả vũ trụ xoay quanh cậu. “Điều kì diệu” như tựa phim nói lên, không dùng để chỉ một mình cậu bé, được ví như mặt trời lúc nào cũng nóng hổi, mà cả những hành tinh quay xung quanh, những vệ tinh buộc phải quay quanh quĩ đạo của cậu.

Jacob Trembley, ngôi sao nhí sáng giá nhất Hollywood hiện tại, tiếp tục có một vai sáng giá là cậu bé 10 tuổi Auggie. Cậu sở hữu một gương mặt đầy sẹo méo mó, kết quả của hàng chục cuộc phẫu thuật kể từ khi lọt lòng. “Khi gien nào đó của bố và của mẹ giống nhau, rồi chúng kết hợp với nhau…” người chị Via (Izabela Vidovic, một phiên bản nhí của Drew Barrymore) giải thích. Với gương mặt kì dị như Freddy Krueger, Auggie thường giấu mình sau chiếc mũ phi hành gia, và được mẹ dạy dỗ tại nhà.

Nhưng thế giới của Auggie buộc phải mở rộng ra ở năm học mới. Bởi mẹ cậu Isabel (Julia Roberts) quyết định cậu phải đến trường. Đó là quyết định trọng đại, và mang đến sợ hãi, không chỉ cho bản thân Auggie. Ông bố Nate (Owen Wilson), có vẻ giống bạn chơi của con hơn là bố, tỏ ra không chắc chắn. Tuy nhiên, ta có thể thấy trong ánh mắt mẹ cậu sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Quyết định của Isabel không đến từ kiến thức hay kinh nghiệm, mà là bản năng người mẹ.

Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên ăn khách của nhà văn R.J. Palacio, Wonder là hành trình hòa nhập của một cậu bé khác biệt giữa môi trường học đường “bình thường”. Và đúng như bình thường, có đủ loại trẻ em ở đó, như Auggie đã nhận biết trước bằng việc quan sát giày của chúng. Có đứa nhà giàu hợm hĩnh như Miles (Kyle Breitkopf), có đứa tốt bụng tự nhiên như Jack (hay JackWills, một hãng thời trang nổi tiếng?), lại có những đứa chẳng quan tâm gì ngoài bản thân mình như Charlotte… Dù là ai, chúng là những điều mới mẻ, và đầy đe dọa, với cậu bé.

Chúng ta dễ dàng thấy rằng, Auggie rất thông minh, kiểu thông minh của những đứa trẻ phải tìm kiếm gì đó để tập trung trong một thời gian dài, vì chẳng còn gì khác. Cậu lựa chọn khoa học. Có lẽ vì trong khoa học có nghề phi hành gia, ước mơ của cậu, được thể hiện bằng đủ hình trang trí khắp căn phòng. Một cách tự nhiên, Auggie sẽ cảm thấy mình như một người ngoài hành tinh, hay phi hành gia lẻ loi ngoài vũ trụ. Phi hành đoàn của cậu là bố, mẹ và chị. Nhưng từ trong sâu thẳm, như bất kì đứa trẻ nào khác hay phi hành gia nào khác, cậu cũng mong muốn khám phá được một thế giới mới. Hay chờ đợi thế giới mới ấy khám phá mình, như dòng chữ “Welcome” treo ngoài cửa.

Wonder được kể theo một lối quen thuộc, là từ góc nhìn lần lượt của các nhân vật. Lần lượt là Auggie, Via, đến Jack, đến Miranda – cô bạn gái thân thiết của Mia… Chúng ta sẽ không thấy bố Nate và mẹ Isabel, vì đây vẫn là thế giới trẻ con, nhưng họ luôn hiện diện. Lối kể hoàn hảo để khai thác suy nghĩ và cảm xúc của từng nhân vật một, để cuối cùng, ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một vũ trụ nhỏ hoàn chỉnh của Auggie.

Đạo diễn kiêm biên kịch Stephen Chbosky, từng chấp bút cho The Perks of Being a Wallflower (2012), cho thấy sự thấu hiểu về chủ đề mình khai thác. Ông đặt chúng ta vào vị trí từng nhân vật, hiểu được vấn đề và cảm xúc của họ. Như khi bố mẹ Auggie tiễn cậu ở cổng trường lần đầu tiên, nhìn hình hài nhỏ bé đã tự mình bao bọc bấy lâu nay chuẩn bị đón nhận những tổn thương. Họ biết điều đó, rõ ràng. Chúng ta cảm thấy nỗi đau ấy. Hay tâm sự của người chị Via, đứa trẻ bị bỏ quên, một mặt trăng vừa quay quanh trái đất, vừa quay quanh mặt trời. Hay cả Miranda, một đứa trẻ khác gặp phải tình cảnh bất hạnh do cha mẹ li dị, như một vệ tinh lạc khỏi quĩ đạo… Một kịch bản tốt không chỉ nêu lên vấn đề, mà cho ta thấy được lí do, ở một mức độ đủ sâu sắc. Wonder sở hữu một kịch bản như thế.

Jacob Trembley tiếp tục cho thấy tiềm năng diễn xuất tuyệt vời của mình, và vẫn chưa phải đã phát triển hết. Không có nhiều diễn viên nhí truyền tải được mọi thứ chỉ bằng ánh mắt, như cậu bé thể hiện trong phim. Không một giây nào, kể từ khi nhìn thấy gương mặt Auggie, tôi cảm thấy khác lạ hay kì dị, nhờ vào đôi mắt ấy. Đôi lúc, tôi quên mất cả lí do vì sao có những đứa trẻ bắt nạt cậu bé, vì hoàn toàn bị thuyết phục bởi tính cách, sự đáng yêu của Auggie. Những đứa trẻ khác trong phim cũng khiến ta phải xuýt xoa, đặc biệt là Jack Will của Noah Jupe, mỗi khi cậu nở nụ cười. Sự tự nhiên và chân thành của chúng lấp đầy tim ta niềm vui của việc được chứng kiến một sự thuần khiết tuyệt đối, không vẩn đục, và tràn đầy hi vọng. Có lẽ là niềm vui như khi ta nhìn thấy đứa con của chính mình chào đời.

Nhưng Auggie không phải là trung tâm của bộ phim, dù cậu là mặt trời. Hai diễn viên kì cựu Julia Roberts và Owen Wilson trở lại, và nhắc nhở ta đến những vai diễn hay nhất của họ. Robert trở lại là một người mẹ với tình yêu vô điều kiện và kiên cường như Erin Brokovich (2000), trong khi Wilson là một ông bố gần gũi và là một “dog lover” như trong Marley & Me (2008). Dù rằng Roberts và Wilson tạo cảm giác đàn chị đàn em hơn là vợ chồng khi đứng cạnh nhau, nhưng họ thuyết phục được ta trong vai trò phụ huynh. Và còn đó ông hiệu trưởng Tushman (Mandy Patinkin), với bộ râu và ánh mắt hiền từ, mà nhiều người hẳn không thể không nhớ đến Robin Williams trong Good Will Hunting (1993).

Thông điệp của Wonder không chỉ về sự dũng cảm và tình yêu thương. Cũng không hẳn là hành trình vượt lên số phận của một cậu bé dị tật. Tôi nghĩ rằng, bài học sâu xa hơn, là về tầm quan trọng của một xã hội nhân ái và tác động tốt đẹp của người lớn, đến sự phát triển của những đứa trẻ. Mỗi đứa trẻ trong phim đều là ảnh phản chiếu của cha mẹ chúng. Auggie và Via là những đứa trẻ tình cảm, biết quan tâm và hi sinh. Jack Will nghèo khó nhưng tốt bụng – hãy nhìn vào mẹ cậu khi thuyết phục cậu dẫn Auggie tham quan trường. Và chúng ta biết sự khó chịu, hợm hĩnh và phân biệt của Miles ảnh hưởng từ ai, trong cảnh họp phụ huynh… Không phải giàu nghèo, mà là tình yêu thương từ gia đình mới quyết định tốt xấu trong mỗi đứa trẻ. Tình yêu thương cũng cứu vớt một số phận khác là Miranda. Cô bé bất hạnh tránh được việc sa ngã, nhờ có điểm tựa là gia đình Auggie – mà cô xem như gia đình thứ hai của mình.

Điều tuyệt vời nhất của Wonder có lẽ là mang đến niềm tin và hi vọng. Sở dĩ Auggie tìm thấy hạnh phúc, và khám phá thế giới bên ngoài thành công, là nhờ sống trong một môi trường mà người tốt nhiều hơn kẻ xấu. Một môi trường được tạo nên bởi những người lớn biết yêu thương và cảm thông, dẫn đến những đứa trẻ nhân ái và biết quan tâm. Một môi trường sẵn sàng mất đi tiền bạc, như ông hiệu trưởng từ chối gia đình Miles, chứ không mất đi sự tử tế. Đó là môi trường mà không hành tinh nào có thể lạc khỏi quĩ đạo của mình.

Wonder là một phim cảm động và dễ chịu. Kiểu cảm động ngọt ngào như những viên kẹo Halloween, và kiểu dễ chịu dịu êm như những bộ phim Giáng Sinh hay nhất. Auggie và Jack có tranh cãi về điều này trong phim, xem kì nghì nào tuyệt hơn, còn khán giả chúng ta cảm nhận được cả hai. Có những khoảnh khắc khiến ta bật cười, những khoảnh khắc khác khiến ta rơi lệ. Với tôi, những bộ phim nào làm được như thế, cũng là một điều kì diệu.

 

Tổng kết

Một điều kì diệu của điện ảnh 2017.
9

Xuất sắc

Tốt nghiệp khoa Báo chí và Truyền thông trường ĐH KHXH và NV TP. HCM. Bắt đầu viết bình luận phim từ năm 2011 cho các báo, tạp chí, trang mạng điện ảnh.