Seeking A Friend For The End Of The World (2012) Tri Kỷ Ngày Tận Thế

Bình Luận Phim Phim Đương Đại

Tôi nhớ mình đã xúc động đến thế nào khi xem bộ phim Seeking A Friend For The End Of The World vào cuối tháng 12 năm ngoái. Chính xác là chỉ còn vài ngày là đến 21/12, thời điểm Khải huyền của người Maya. Đó là những ngày tháng tồi tệ nhất, tôi ngập trong đau buồn và chán nản. Những cơn ác mộng xuất hiện dồn dập, càng lúc càng thật hơn. Nhưng chúng xuất hiện bất kỳ lúc nào hiếm hoi tôi có thể ngủ, phần còn lại của đêm, tôi thức.

Tôi không phải là kẻ điên cuồng tin tưởng vào tận thế. Nhưng với tôi, nó có mang một ý nghĩa. Những giấc mơ, phần lớn là cảnh thiên thạch rơi vào trái đất, đôi khi là khung cảnh hoang tàn sau khi bị phá hủy, không đáng sợ bằng cảm giác chúng mang lại. Cảm giác cận tử là kinh khủng nhất. Cảm giác biết được rằng chỉ vài giây phút nữa thôi là tôi sẽ chết, khi những luồng hơi nóng đang phả đến, khi những khối cầu khổng lồ rơi xuống thật chậm. Tôi sắp chết, là thật rồi, sắp chết. Thật đáng sợ.

Nhưng đáng sợ hơn cả, là một giấc mơ về đoàn người. Khi khu phố tôi ở bị thiên thạch tàn phá, nhà cửa nát vụn còn con đường phủ đầy dung nham. Những người sống sót vô vọng nối đuôi nhau bước đi, không biết về đâu. Tôi chắc rằng, thời gian cũng không còn nhiều nữa, khoảng một ngày như trong clip khoa học tôi xem được, trước khi dung nham bao phủ cả trái đất. Tôi nhìn quanh, và không thấy ai quen thuộc. Tôi khóc. Tôi quay trở về nhà, cố gắng tìm một cái điện thoại để gọi. Ngôi nhà của tôi ở đâu? Khu phố quen của tôi ở đâu? Chỉ là những mảnh xác xơ. Sao mọi thứ lại trở nên như thế này?

Tôi không tìm thấy cái điện thoại nào, tôi cũng chỉ vừa nhận ra có tìm được cũng không có sóng mà gọi. Bạn bè, người thân, gia đình, mọi người đâu hết rồi. Tôi cô đơn quá. Tôi nhìn vào những gương mặt xung quanh, toàn là những người xa lạ. Tôi gào thét, nhưng không ai quan tâm. Tôi không hề nghĩ đó là một giấc mơ cho đến khi tỉnh giấc.

“Seeking a friend…”, một cái tên khá dài tạm dịch thành “Tìm một người bạn cho ngày tận thế”. Tôi chọn nó là một trong những phim hay nhất năm 2012, dù thật sự nó không phải quá xuất sắc, hay đủ chuẩn cho một phim hay. Keira Knightley đóng tệ, lối diễn hơi sến súa như mọi khi. Steve Carell vẫn vào vai một người đàn ông trung niên buồn thảm và bất hạnh. Kịch bản đơn giản, không lắt léo, phức tạp, cao trào, không đại cảnh, phù hợp với một phim kinh phí thấp. Nếu công bằng, thì đây là một bộ phim trung bình. Cảm tình lớn nhất tôi dành cho những bản nhạc rất hay được sử dụng, cả phần ca khúc được chọn và phần nhạc nền được soạn bởi Rob Simonsen và Jonathan Sadoff.

Nhưng nếu thật sự có ngày tận thế xảy ra, tôi sẽ chọn đây là bộ phim cuối cùng tôi xem.

Một bộ phim hài, nhưng mọi tình tiết hài hước của nó đều buồn thảm, và chân thật. Tôi đánh giá cao sự chân thật về tâm lý con người, những điều xảy ra khi một buổi tối nọ, Radio thông báo rằng cả thế giới chỉ còn 2 tuần để sống. Người vợ của Dodge, nhân vật chính, lập tức bỏ anh ta để đến với tình nhân, không còn phải dấu diếm. Cứ như thể tận thế là chưa đủ tệ hại với anh ta. Những dịch vụ hợp thời xuất hiện trên giấy rao tường dán khắp nơi, có hai dịch vụ đặt cạnh nhau “Hire a assasin”: thuê một ai đó giết bạn nếu không đủ dũng cảm tự tử, và “Fuck a virgin” kèm theo số điện thoại: chẳng cần phải giải thích.

Tôi cười, điều đáng giá trong phim hài của Steve Carell, là sự buồn thảm trong phim khiến người ta bật cười, dù lại thấy lòng nặng trĩu ngay sau đó. Một gã nào đó vẫn say mê tập Gym để giữ vóc dáng. Giám đốc họp nhân viên lại, để đề bạt bất kỳ ai mong muốn vị trí nào trong công ty, điều mà ngày thường họ khao khát. Giờ thì ai quan tâm? Một anh cảnh vẫn tích cực bắt xe, vì vỡ kính chiếu hậu và chạy quá tốc độ, trong khi bà giúp việc chăm chỉ lao động và hẹn gặp Dogde vào tuần sau… Họ chỉ đang hoang mang, mất phương hướng, cố níu lấy thực tại trước một biến cố khổng lồ vượt khỏi nhận thức của họ. Tận thế, hay cái chết, là giống nhau.

Tất nhiên, người ta cũng sẽ điên cuồng đập phá, dẫn đến bạo động. Hay thoải mái thử hít thuốc phiện, tiệc tùng thâu đêm và tình dục bừa bãi. Đó chính xác là điều người ta sẽ làm.

Steve là diễn viên của sự cô đơn. Phim nào cũng thế, có lẽ vì gương mặt và kiểu cách của anh hợp với loại vai diễn này. Nhưng tôi không nghĩ sẽ có bộ phim nào Steve có thể cô đơn hơn nữa. Dodge, nhân vật của anh, phát hiện bị vợ cắm sừng bấy lâu nay, chán nản bước ra đường và dắt về một chú chó làm bạn. Dodge cũng không nghĩ đến chuyện nối lại quan hệ với bố, người thân duy nhất. Nếu không gặp Penny, và bị cuốn vào hành trình tìm lại tình yêu đầu, Dodge sẽ chết mà không có ai bên cạnh. Chết cùng với một con chó hoang, còn không phải là con chó cưng tự tay nuôi nấng. Còn điều gì cô đơn hơn nữa?

Với những bộ phim hành trình kiểu này, chẳng cần phải quá thông minh để đoán ra rằng cuối cùng Dodge và Penny sẽ yêu nhau. Cái cớ tìm kiếm mối tình đầu, là thế, một cái cớ không hơn. Họ đi một quãng dài, và nhận ra họ cần ở bên nhau đón nhận cái chết sắp tới. Họ nằm trong căn phòng của Dodge, tay nắm tay và nhìn vào mắt nhau. Penny sợ hãi, còn Dodge bình thản hơn. Họ nói về tuổi thơ, những điều vụn vặt nhất, như lẽ ra họ nên gặp nhau sớm hơn, khi họ còn bé hay ít nhất lúc nào đó trong 3 năm láng giềng vừa qua. Trong khi cả thế giới ngoài kia sụp đổ.

Lẽ ra Dodge không nên phí thời gian vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Lẽ ra Penny không nên chạy theo những gã đàn ông đối xử với cô không ra gì. Tại sao người ta luôn chờ đến những phút cuối cùng để nhận ra điều gì là quan trọng, và để sống thật với chính mình?

Đó là những ngày tồi tệ, và lý do khiến tôi khóc khi xem đến những cảnh cuối, bên cạnh bản nhạc nền ám ảnh “The beach”, bên cạnh cảm giác cận tử tôi có thể cảm thấy rất rõ từ hai nhân vật, là sự lạc lõng này. Chỉ vài ngày nữa, tôi có thể sống tiếp, tôi có thể chết, và sự thật rằng ngày tận thế đã qua đi bình yên, không hề là điều chính yếu. Tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Nếu tôi chết, tất cả những niềm nuối tiếc khôn nguôi về những gì chưa làm và chưa thể làm, về những tháng năm sống hoài sống phí, về nỗi sợ hãi những điều quen thuộc đã bị thay đổi, thế giới quan thay đổi, tôi đã hứng chịu từ những giấc mơ. Nhưng nếu tôi sống tiếp, tôi cũng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.

Đôi khi, tôi thấy sợ hơn nếu ngày tận thế không xảy ra. Và một năm tiếp theo lại đến. Nếu đó lại là một năm thất bại và chán chường đến mức này. Để tôi lại chìm vào nỗi đau khổ triền miên. Tôi không rõ tôi cần gì ở nó.

Tôi nhìn Dodge, vì sao anh ta lại bình thản đến thế trước lúc chết. Đơn giản như lời Penny nói, họ cứu vớt lẫn nhau. Họ chết cả cuộc đời, để sống được một vài ngày tháng thật sự. Dodge không còn cô đơn. Bất cứ kẻ nào có một người khác sẵn lòng ở bên cạnh một cách vô điều kiện, khi họ chết đi hay chết đi cùng họ, đều không là kẻ cô đơn. Tận thế không phải là điều khủng khiếp chấm dứt cuộc đời Dodge. Tận thế chính xác là thứ cứu rỗi anh, mở ra cuộc sống cho anh.

Tâm hồn con người là điều kì lạ với tôi, ngay cả với bản thân mình. Càng lớn lên, tôi càng thấy xa lạ với những mối liên hệ, chúng phức tạp đến vô cùng, kể cả cách chúng kết nối với nhau, cách mỗi người tác động và đóng một vai trò nào đó đến người khác. Chúng ta cần gì ở những tia lửa đó, những tia lửa ấm áp hiếm hoi khi chúng ta ở gần bên nhau? Tình bạn, tình yêu, tình cảm con người, dù biết rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được nhau đến tận cùng và chạm vào nhau đến tận cùng, tin tưởng nhau đến tận cùng, và thoát ra khỏi tư duy rằng cuộc sống này là mãi mãi.

Chưa bao giờ tôi nghi ngờ rằng mình sẽ chết. Nhưng giữa việc biết được điều gì tất yếu, và cảm nhận được nỗi lo sợ khi sẽ đến lúc mình trải qua cảm giác đó, là một điều khó khăn. Để sống mà biết được sẽ chết là khó khăn, nhưng đó là điều may mắn của con người. Nếu mỗi ngày trôi qua họ luôn phải nghĩ đến ngày họ chết đi, cuộc sống này đúng là địa ngục. Nhưng những lo lắng, ngại ngần, phí phạm, sai lầm, sợ hãi… làm sao để vượt qua được chúng, làm sao để sống không hối tiếc nếu không biết đến sự hối tiếc khi không còn được sống?

Tôi nhớ lại giấc mơ về đoàn người, và tôi biết điều gì đáng sợ hơn cả cái chết, tận thế, như nhau cả thôi. Là nỗi cô đơn. Sống trong cô độc còn tệ hơn là chết. Tiếc rằng thường thì người ta không nhận ra họ cô độc đến thế nào, tôi cô độc đến thế nào. Sinh ra một mình và chết đi một mình, tôi đọc được ở đâu đó, ai đó đã viết, con người vốn là một sinh vật cô đơn, tìm kiếm trên đời chẳng gì hơn những mối liên hệ gắn bó và sự công nhận từ những tâm hồn cô đơn khác. Ngày đó, tôi khóc trong những cảnh cuối, có lẽ phần nhiều vì nhận ra rằng, ngay lúc đó tôi cũng chỉ có một mình. Không có ai sẵn sàng chết cùng tôi, nhưng tệ hơn cả, là tôi cũng không sẵn sàng chết cùng một ai đó khác.

Tôi không rõ đến ngày cái chết thực sự xảy đến, nếu có may mắn để được suy nghĩ và cảm nhận thêm một vài giây phút cận tử, tôi sẽ nhớ về những ngày tháng đó như thế nào. Tôi chỉ chắc chắn rằng bộ phim Seeking A Friend cũng như ngày tận thế 21/12 đã đóng một cột dấu lớn trong đời mình. Bây giờ, mọi thứ đã tươi sáng hơn, tôi không nói rằng mình đã tốt hơn, nhưng ít nhất tôi đã không còn hối hận nhiều vì những lựa chọn hay quyết định, hay suy nghĩ quá nhiều, dù thỉnh thoảng tôi vẫn giữ cách nhìn có được từ lần ấy, nhìn những người tôi gặp với cặp mắt rằng họ sẽ chết, họ đang chết, tôi sẽ phải làm gì với họ trước khi họ chết? Tôi phải làm gì với tôi trước khi họ chết? Trước ngày tận thế, của tôi và của họ? Tôi nghĩ đó là điều ai cũng phải tự tìm lấy, từ những tháng năm còn sống trên đời.

Riêng bộ phim Seeking A Friend, giữa vô vàn những bộ phim tận thế trong năm, tôi sẽ chọn để xem trong ngày cuối cùng trên trái đất. Vì đơn giản, tôi sẽ khó có thể đi tìm con tàu ngầm khổng lồ, leo lên tàu vũ trụ để ra ngoài trái đất, hay nhờ vả người ngoài hành tinh để sống sót. Tôi cũng không muốn điều đó, tôi còn nhớ cảm giác đứng giữa đoàn người xa lạ trong hoang tàn, khi những người tôi yêu thương không còn nữa. Điều tôi muốn làm cũng là điều Dodge làm. Có lẽ là một bữa tiệc bên những người bạn thân, hòa giải và dành thời gian bên gia đình, tận hưởng bữa tối thật vui vẻ.

Rồi sau đó, tôi sẽ bật bản nhạc “The air that i breathe”, có câu hát rất hay “đôi khi, tất cả những gì anh cần là không khí để thở và được yêu em”. Đắp chăn cho cô gái tôi yêu, nằm xuống cạnh bên và nắm lấy tay cô ấy, và cùng nói về những điều vụn vặn từ những ngày bé thơ.

Tổng kết

Bộ phim tôi sẽ chọn xem vào buổi tối cuối cùng trước ngày tận thế. Với người tôi yêu.
8.5

Hay

Quên mật khẩu

Đăng Ký