Somewhere In Time (1980) Tình Yêu, Vẻ Đẹp Vĩnh Cửu Của Thời Gian

Bình Luận Phim Phim Kinh Điển
7

Khá

9.9

Điểm bạn đọc

Nếu có điều gì thôi thúc con người ta buộc phải đi xa, học hỏi và chấp nhận đau thương, thì đó hẳn là tình yêu. Yêu là khi ai đó bắt đầu nhận thấy họ cần phải chạy theo bóng hình để nắm giữ, yêu là khi nhấm nháp, nếm trải từng ngụm, từng ngụm khổ đau và bất hạnh… Tình yêu là cuồng si, là điểm mù trên con đường mà con người đang mải miết theo đuổi, trên đó, sẽ có một đốm sáng nhỏ xuất hiện giữa sự hư vô, mờ ảo. Như cảnh kết của bộ phim Somewhere in time của đạo diễn người Pháp Jeannot Szwarc (Ông cũng chính là đạo diễn của bộ phim kinh dị nổi tiếng – Jaw 2)

Ra đời vào năm 1980, Somewhere in time mang đậm phong cách vintage, bình yên và dịu dàng, có thể được ví như một tách trà nhẹ buổi sáng dành cho những ai đam mê điện ảnh, là sự kết hợp giữa thể loại tình cảm và viễn tưởng, với chất liệu chính là du hành thời gian, ngược về quá khứ.

549344.1020.A

Vào khoảng tháng 5, mùa hè của năm 1972, Richard Collier (Christopher Reeve) – sinh viên trường sân khấu, một nhà viết kịch trẻ tương lai và đầy triển vọng vừa ra mắt tác phẩm của mình và được nhiều khán giả hưởng ứng nồng nhiệt. Xen lẫn giữa một nhóm đông những người đang bắt tay chúc mừng, thì ở phía cuối, có một cụ già vẫn âm thầm theo dõi và quan sát anh trong bóng tối. Đó chính là bà Elise McKenna, một diễn viên sân khấu vang bóng một thời, một nữ diễn viên nổi tiếng trong những năm đầu thế kỷ 20. Trong lúc Richard và mọi người vẫn đang trò chuyện, bà Elise đi lên chỗ của họ và chào Richard với một đôi mắt hoen ướt. Bà đã đưa cho anh một chiếc đồng hồ cổ và nói “Hãy về lại với em” giữa lúc mọi người còn đang bang hoàng và chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì bà đã ra đi, để lại Richard một câu hỏi khó hiểu. Bà ta là ai? Tại sao lại đưa cho mình chiếc đồng hồ này? Và một điều bất ngờ hơn, khi từ chỗ Richard về, bà Elise lẳng lặng về phòng và đã ra đi ngay trong đêm hôm ấy.

Còn Richard, anh đã vội quên cuộc gặp gỡ kỳ lạ vừa xảy ra đêm qua.

Tám năm sau, Richard đã trở thành một nhà viết kịch thành công tại Chicago. Tuy nhiên, vào thời điểm vinh quang của sự nghiệp, anh lại gặp một ít rắc rối trong cuộc sống và chuyện tình cảm, và cũng là để tìm thêm cảm hứng cho tác phẩm mới, nên anh đã quyết định rời khỏi thành phố ồn ào để đến Grand Hotel nghỉ ngơi thư giãn. Trong một lần tình cờ, khi đang tham quan phòng trưng bày (thư viện riêng) của khách sạn, Richard đã bị hấp dẫn bởi người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện trong bức ảnh treo ở một góc trong phòng. Nụ cười của nàng ấm áp và lung linh như những giọt nắng chiều, Richard ngay lập tức đã bị thu hút ngày bởi nụ cười đó trong suốt những ngày ở đây. Đó chính là Elise McKenna (Jane Seymour), nữ diễn viên sân khấu đã từng lưu diễn tại đây, và sau vai diễn đó, bà đột ngột biến mất và sống ẩn mình cho đến cuối đời.

Những ngày sau đó anh đều đến thăm lại căn phòng chỉ để nhìn lại nụ cười ấy. Không cần lý do, cũng không cần bất cứ điều kiện thông thường nào, chỉ bằng sự rung cảm đến từ vẻ đẹp thánh thiện của người phụ nữ trong bức hình, những choáng ngợp trong tâm hồn, cùng với nụ cười kiều diễm của nàng đã đánh thức tình yêu trong Richard, thôi thúc anh phải làm một điều gì đó vượt qua những ranh giới thông thường. Anh muốn vượt qua ranh giới cả không gian lẫn thời gian để được gặp người phụ nữ trong bức tranh đó.

Sau khi dò hỏi và tìm kiếm tất cả các thông tin về Elise, Richard mới nhận ra, đó chính là cụ bà đã đưa cho anh chiếc đồng hồ vào cái đêm kỳ quặc đó. Điều này có nghĩa rằng anh và Elise ắt hẳn đã từng gặp nhau, nhưng đó là thời điểm nào? Lúc đó anh đang làm gì? Và nàng đang ở đâu?

Tình yêu, hẳn luôn ẩn chứa những sức mạnh phi thường để khiến cho con người ta bất chấp hiện tại và từ bỏ mọi thứ mà mình đang có. Tình yêu vừa là đấng cứu thế, nhưng cũng là nguồn cơn dẫn đến những xung đột và những điều kỳ dị. Richard, bằng trực quan nhạy cảm của một nhà viết kịch, anh tin rằng trên đời này có phép giao thoa thời gian, nghĩa là ở các cột mốc thời gian đều có liên quan, và chính mối liên kết đó sẽ đưa đẩy con người tìm thấy định mệnh.

Thực tế, du hành xuyên thời gian hoàn toàn không phải là một khái niệm hoang đường. Chúng ta đều là những thực thể gắn với khái niệm này. Về cơ bản, thời gian được coi như một yếu tố cho thấy sự thay đổi của vũ trụ, và dù muốn hay không, chúng ta đều liên tục thay đổi. Trái đất quay quanh mặt trời, vạn vật luôn biến đổi và con người cũng không nằm ngoài cuộc chơi này. Các nhà làm phim vào cuối thế kỷ 20 đã bắt đầu nghiên cứu và cho ra những bộ phim với chủ đề du hành thời gian, vũ trụ và vạn vật. Tuy nhiên, Somewhere in time ở một góc độ nào đó, nhẹ nhàng và dễ thể hiện hơn, có thể chỉ là một tác phẩm tưởng tượng, đã cung cấp một khái quát để con người xâm nhập vào thời gian, là nút thắt chính của bộ phim, thuật thôi miên.

Sau khi tìm hiểu, Richard biết đến giáo sư Gerard Finney (George Voskovec), người đã đi du hành thời gian qua rất nhiều cột mốc bằng phép tự thôi miên. Để thực hiện được kỳ công này, Richard phải loại bỏ khỏi tầm nhìn của tất cả, của những thứ có liên quan đến thời gian hiện tại và phải nhập tâm chính mình đang ở trong thời điểm muốn đến, là năm 1912, nơi anh và Elise gặp nhau tại Grand Hotel, mọi thứ đều sống trong quá khứ và bản thân chính anh cũng phải thuộc về cái ngày 27/6/1912 đó. Cùng với đồng xu của năm 1912, Richard đã nằm đó và tự thôi miên chính mình để được gặp Elise, và anh đã thành công.

274608d4745af7e6e5b7eb18fc4a2c4d

Khi thức dậy, anh đã tìm thấy Elise một cách dễ dàng, nàng đang đi lưu diễn cùng đoàn nghệ sĩ của mình, nàng đang rơi vào vòng kiểm soát của ngài William Fawcett Robinson (Christopher Plummer), người đã đem lại cho cô sự vinh quang và danh tiếng trên sân khấu, người đầu tiên phát hiện ra vẻ đẹp và tài năng của nàng, đồng thời, ông cũng như bao người bất hạnh khác, muốn sở hữu một con người bằng vật chất và danh vọng. Ông say mê Elise, nhưng ông không có nhu cầu dục vọng tầm thường, mà ông muốn nàng phải trở thành một ngôi sao sân khấu và ngôi sao trong lòng mình. Cho đến khi Richard xuất hiện, mọi thứ buộc thay đổi, Elise đã nhanh chóng phải lòng Richard và chấp nhận đối đầu với ông để có được sự tự do từ lâu đã bị tước đoạt, nàng mau chóng chìm ngập trong tình yêu với Richard qua những lần trò chuyện về kịch, về cuộc sống và ước mơ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh nhưng hoàn toàn không hề bất ngờ, Richard và Elise quấn quit với nhau trong Grand Hotel như một cảnh quay hoàn hảo cho một bộ phim tình yêu, diễn ra chóng vánh và kết thúc đột ngột tại Grand Hotel. Đó là khi Richard nhận thấy đồng xu trong túi mình đang ở năm 1912, khi Elise đang cầm trong tay chiếc đồng hồ của anh và cười đùa. Chiếc đồng hồ mà mãi đến 60 năm sau, bà trao cho chàng.

Kết quả này, phần nào nói lên sự mạo hiểm của Richard lẫn nhà khoa học Finney, khi họ đang đi ngược lại quy luật hoạt động của vũ trụ. Bởi lẽ theo thuyết tương đối của Einstein, với hành động ấn nút khởi động cỗ máy thời gian và quay trở về ngày hôm qua, nghĩa là chúng ta đã đi ngược lại thuyết nhân quả. Và rồi cứ thế chúng sẽ tiếp nối nhau, tạo nên một cuốn tiểu thuyết không có hồi kết.

Sau khi cơn thôi miên dẫn anh quay về quá khứ kết thúc, Richard kiệt sức trong tình trạng hôn mê sau nhiều ngày chỉ nằm trong phòng và chẳng ăn uống gì. Cho đến khi được quản lý khách sạn phát hiện, Richard vẫn chỉ thấy một đốm sáng duy nhất, là hình ảnh của Elise và nụ cười của nàng, nơi bắt đầu của tình yêu. Ánh sáng vĩnh cửu và là nỗi day dứt của Richard vì phải ra đi quá đột ngột, ngay khi Elise vừa tìm thấy nụ cười và tình yêu của đời mình.

Somewhere in time không hẳn là một bộ phim quá hay về tình yêu, vì những phân cảnh diễn tả sự vấn vương và lưu luyến giữa Richard và Elise quá ít ỏi và thiếu chiều sâu. Người xem có thể sẽ khó thấy được sự xúc động bởi màn chia lìa quá đỗi đột ngột và lơ lững. Những màn độc thoại nội tâm của Jane Seymour trong những lần nàng Elise đi dạo ngoài trời, buồn bã và nhìn vào Richard cũng chưa được thuyết phục và tạo dấu ấn trong lòng người xem. Còn Christopher Reeve, hình ảnh thư sinh của một nhà viết kịch, giàu lòng nhân ái và hóm hỉnh, nhưng vô cùng si tình thì lại quá mờ nhạt, khó để lại điều gì để nhớ trong sự nghiệp diễn xuất của anh, so với vai người hùng Superman đã mang lại đỉnh vinh quang cho anh trong cùng thời điểm đó (1980). Nhưng chính vai phụ của Christopher Plummer lại khiến tôi ấn tượng hơn cả, dù ông xuất hiện không nhiều, nhưng ánh mắt cương quyết của ông khi răn đe Elise, và liền sau đó là ánh mắt sợ hãi, thất vọng và cô đơn của ông khi nhìn nàng ra đi. Tôi cảm thấy, ông là người bất hạnh, vì cuối cùng, ánh hào quang và ngôi sao mà ông ngày đêm nuôi dưỡng, chăm sóc, thật ra chỉ là một vệt chấm nhỏ, vụt qua nhanh chóng trong cuộc đời ông.

968full-somewhere-in-time-photo

Đồng thời, điểm sáng của bộ phim chính màu sắc và phục trang, mang lại không khí những năm đầu thế kỷ 20 xuất hiện trong các bức họa đồng quê, phong cảnh thiên nhiên bình yên và con người của họa sĩ Claude Monet hoặc Carl Larsson. Khoảnh khắc khi Richard gặp Elise tại Grand Hotel, cả bộ phim như một bức tranh chuyển động, màu sắc hài hòa, tinh tế nhẹ nhàng và thỏa mãn thị giác của người xem.

Một điều khiến tôi thích nhất ở bộ phim, chính là bản nhạc Somewhere in time của John Barry, bản nhạc của Richard đồng hành cùng anh cả hai khoảng thời gian, bản nhạc bắt đầu cho một cuộc tình không tưởng, và kết thúc trong niềm tiếc nuối vô bờ. Bản nhạc xuất hiện duy nhất trong phim, nhưng mỗi lần là một cung bậc khác nhau, đã tạo thành từng đợt dư âm khó tả trong tôi. Sau này có rất nhiều bản phối của Somewhere in time của các nghệ sĩ hiện đại, trong đó tôi thích nhất bản phối của anh chàng Maksim Mrvica.

Cuối cùng, cuộc tình giữa Richard và Elise có thực sự tồn tại không? Hẳn là có nhiều bạn đặt ra câu hỏi đấy. Nhưng tôi nghĩ điều đó không hề quan trọng, nếu trong lòng Richard hay Elise hẵn đã sở hữu một tình yêu thuần khiết. Bởi tình yêu là một minh chứng không thể phủ định của một năng lực vô song, có thể vượt ra khỏi bản thể tồn tại của con người, tình yêu không hề có giới hạn nào, không có bắt đầu và kết thúc, tình yêu là vô cực, là mãi mãi.

 

Tổng kết

Tình yêu không hề có giới hạn nào, không có bắt đầu và kết thúc, tình yêu là vô cực, là mãi mãi.
7

Khá

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký