Spirited Away (2003) Chuyến Tàu Về Vùng Đất Tuổi Thơ

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Phim Xuất Sắc

Spirited Away bắt đầu trên con đường chuyển đến nhà mới của cô bé 10 tuổi Chihiro. Điều này khiến Chihiro khó chịu và buồn phiền, vì phải xa bạn bè và trường lớp cũ. Trên đường đi, cha của Chihiro rẽ nhầm vào lối đi tắt, dẫn đến một chiếc cổng lớn bám đầy rêu phong.

Có linh tính không hay về nơi này, Chihiro khuyên cha mẹ nhanh rời khỏi. Nhưng vốn tò mò, cha Chihiro quyết định dẫn mọi người tham quan phong cảnh một lúc. Đường hầm đưa họ qua một nơi trông như nhà ga bỏ hoang, và đến một cánh đồng xanh ngắt tuyệt đẹp. Băng qua cánh đồng, cả gia đình tìm thấy một ngôi làng nhỏ không một bóng người.

Mọi chuyện khủng khiếp bắt đầu khi cha mẹ cô bé tìm thấy một cửa hàng chất đầu những món ăn ngon. Bỏ qua lời khuyên can của Chihiro, họ ăn ngấu nghiến những món ăn hấp dẫn ấy. Trong lúc chờ đợi, cô bé đi dạo xung quanh. Đến chiếc cầu nhỏ bắc ngang qua nhà tắm nước nóng, bất ngờ một cậu bé chạy đến và cảnh báo Chihiro cùng cha mẹ phải rời khỏi ngay lập tức. Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn. Màn đêm đã ập đến.

Chihiro kinh hoàng phát hiện ra cha mẹ cô bé đã bị biến thành những con heo. Ngôi làng trở nên sống động với những hồn ma đi lại. Một chiếc thuyền cập bến, hành khách là các thần thánh, ma quỉ. Và bản thân Chihiro cũng trở nên trong suốt, sắp tan biến vào hư vô.

Một lần nữa, cậu bé bí ẩn đã giúp đỡ Chihiro thoát khỏi khó khăn ban đầu, và chỉ cách để cô bé có thể tồn tại được trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. Chihiro bước vào cuộc hành trình đầy chông gai để đưa cả gia đình mình trở lại với thế giới loài người. Một cuộc hành trình có sự đau khổ, những giọt nước mắt, nhưng cũng có những nụ cười, niềm hạnh phúc và một nỗi tiếc nuối khôn nguôi…

Bộ phim vừa mang sắc màu cổ tích, lại vừa giống một câu chuyện ngụ ngôn sâu sắc. Trong đó, một câu chuyện lớn được kết hợp từ nhiều câu chuyện nhỏ hơn, được khắc họa qua mỗi tình tiết, mỗi nhân vật. Tưởng như không có giá trị hiện thực, nhưng khi ghép lại rồi, ta bất ngờ nhận ra câu chuyện cổ tích ấy lại mang đậm chất “đời”, và không chỉ dành riêng cho trẻ em. Ngay từ chi tiết mở đầu, việc bố mẹ Chihiro tham ăn dẫn đến việc bị biến thành heo, đã là một mẫu “La-phông-ten” nho nhỏ rồi.

Điểm đặc sắc của phim là không nhắc đến con người, nhưng lại phản ánh bản chất con người một cách sâu xa. Vùng đất thần linh không cho phép sự tồn tại loài người. Nhà tắm của bà Phù thủy Yubaba bao gồm các nhân viên là các chú ếch và chị sên. Lui tới cũng chỉ có những vị thần như thần Củ cải, hay thần Sông. Nhưng ta vẫn có thể nhận thấy bản chất “người” ở mọi nơi. Từ tốt bụng, hiền hậu, nhân ái, quan tâm, cho đến tham lam, độc ác, hung dữ, khinh miệt, ghen tỵ…

Xem phim, có thể ta sẽ bị cuốn đi, sẽ vô tình không để ý đến, nhưng khi lắng nghe khúc nhạc dịu êm của nữ ca sĩ Yumi Kimura vang lên ở cuối phim. Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy được mình đã học được rất nhiều bài học quí giá.

Đó là bài học về hình dáng và nhân cách từ ông “Nhện” đốt lò Kamaji. Không bao giờ đánh giá người khác qua vẻ ngoài của họ. Tuy ngoại hình kì quái (8 chân), nhưng ông lão vô cùng tốt bụng và nhân hậu. Lần đầu gặp Chihiro, ông đã từ chối yêu cầu của cô bé với vẻ khó chịu, nhưng khi cô bé có nguy cơ bại lộ, Kamaji ngay lập tức che chở. Hay chị Sên Lin, bề ngoài đanh đá và cộc cằn, thực sự lại là một người chị tình cảm, và hết lòng với người khác.

Đó còn là bài học về những tính xấu của con người. Mà điển hình là nhân vật Vô-Diện – một con quái vật sống bằng lòng tham của kẻ khác. Lòng tham ấy khiến hắn trở nên to lớn, để nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Trong cuộc sống, nếu để những tính toán nhỏ nhặt, lợi ích vật chất, lòng tham không đáy chiếm hữu, chính chúng ta sẽ trở thành những con quái vật nuốt chửng dần tâm hồn mình.

Trên tất cả, là bài học về ước mơ và sự trưởng thành của mỗi cá nhân. Mỗi nhân vật trong phim đều có những ước mơ riêng, và đó chính là ý nghĩa tồn tại của họ. Ông Kamaji, chị Lin đều muốn rời khỏi nhà hàng của Yubaba. Ông Nhện thậm chí còn giữ những chiếc vé tàu đến hơn 40 năm cho một ngày khởi hành nào đó. Chính những ước mơ ấy đã giúp cả hai tìm được sự lạc quan trong cuộc sống, và niềm vui trong công việc.

Nhưng, đâu phải ai cũng có đủ dũng cảm để làm được việc tối thiểu nhất, sống với ước mơ của mình. Như cậu bé Boh, con của Yubaba, mãi sợ hãi về thế giới ngoài kia nên thậm chỉ còn không thể đi được. Ngay cả Chihiro, vốn là một cô bé nhút nhát, qua bao thử thách, cô bé đã có thể vững tin vào chính mình, dám nói lên những điều mình nghĩ, và chấp nhận khó khăn. Ở đầu phim, là một Chihiro lo sợ trước những thay đổi khi chuyển nhà, thì cuối phim, đã có một Chihiro khác, mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn.

Chỉ có chấp nhận chông gai và thử thách, con người mới có thể trưởng thành hơn, mới có thể vượt qua được giới hạn to lớn nhất, chính bản thân mình.

Như những bộ phim trước đó của đạo diễn Miyazaki, ẩn chứa trong nội dung tác phẩm là những thông điệp thiết thực về bảo vệ mội trường và hệ sinh thái tự nhiên. Nhắc nhở mọi người hãy quan tâm hơn đến trái đất mà chúng ta đang sống.

Thành công của bộ phim trong việc truyền tải những giá trị nhân văn đến cho người xem nằm ở chỗ những giá trị ấy không bị lồng ghép một cách gượng ép, khô cứng, qui phạm, mà thật nhẹ nhàng, tự nhiên. Như những giai điệu đẹp thỉnh thoảng vẫn làm ta xao xuyến mà không cần phải cố công giải nghĩa, hay tìm cách hấp thụ. Chỉ đơn giản là vang mãi trong hồn ta.

Đã quen xem những phim hoạt hình ứng dụng nhiều công nghệ của Disney hay Pixas, nên những khung hình của Spirited Away cùng nét vẽ mộc mạc gây cho tôi ấn tượng khá mạnh. Tất cả các cảnh phim đều được vẽ bằng tay truyền thống, chỉ áp dụng công nghệ một cách chọn lọc trong việc nâng cao chất lượng màu sắc. Chính điều này tạo nên cảm giác thân quen hơn.

Xem phim, tôi như được sống lại những giấc mơ ngày thơ ấu. Được trở về với những ký ức tuổi thơ xa xôi nhất.

Tôi thấy lại được hình ảnh của một cô bé mơ ước. Trong sáng, hồn nhiên, giúp đỡ mọi người vô điều kiện, vẻ đẹp lộng lẫy xuất phát từ tấm lòng. Một chuyện tình cảm thật đẹp giữa Chihiro và Karu – cậu bé rồng. Cảm động nhất là cảnh Chihiro khóc òa khi nhận từ Karu miếng cơm nắm, hay khi hai người bay giữa bầu trời đêm. Không quá dài cho mỗi đoạn, nhưng đủ lãng mạn để người xem nhớ mãi.

Ngày còn bé, tôi từng mơ thấy những ngôi nhà nằm trên biển, giống như những ngôi nhà bên ngoài cửa sổ con tàu Chihiro đi. Và ngay cả chuyến tàu hỏa lướt ngang qua đại dương, cũng thật quen thuộc. Cảm giác như chính mình cũng từng đi trên con tàu ấy trong quá khứ, cũng ngồi vào khoang ấy, và nhìn ra phía xa. Những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời, con đường làng bình yên trong đêm, mọi thứ, đều mang lại rung động sâu sắc.

Nhân vật trong phim hơi xa lạ, do khác biệt về nền văn hóa. Nhưng vẫn để lại nhiều ấn tượng. Điều tôi thích nhất ở bộ phim là không hề có một nhân vật nào xấu xa hoàn toàn. Ngay cả mụ Phù thủy Yubaba vẫn là một bà mẹ tốt thương yêu con hết mực. Vô-Diện cũng chỉ là một tâm hồn cô đơn tìm kiếm hơi ấm tình người. Bà chị sinh đôi của Yubaba là Zaneba chính là một bà tiên tốt bụng.

Chưa từng chờ đợi bộ phim sẽ mang đến cho mình quá nhiều điều như thế, nhưng nó đã làm. Cuộc sống hằng ngày, học tập, làm việc, va chạm với mọi người, suy tư, tính toán… khiến tôi kiệt sức và chán nản. Còn mong chờ gì hơn được ngồi trên một chuyến tàu đưa mình trẻ lại, và tinh khôi như thưở ban đầu? Đó là cảm giác của hạnh phúc.

Sẽ là thiếu sót nếu không nhắc đến Soundtrack của phim, do nhạc sĩ Joe Hisaishi đảm nhiệm rất xuất sắc. Nổi bật là các bản như: One Summer’s day, Reprise, House at Swamp Bottom, hay bản Always with me do nữ ca sĩ Yumi Kimura trình bày khi kết thúc.

Những giai điệu trong trẻo, du dương như tiếng mưa ban sáng, cuốn trôi đi mọi muộn phiền. Một OST tuyệt vời, có thể dỗ giấc ngủ trong đêm hay để bắt đầu một ngày mới với niềm tình yêu cuộc sống ngập tràn. Mỗi người sẽ có cảm nhận khác nhau, riêng với mình, có lẽ không thể có một OST hoạt hình nào có thể tuyệt vời hơn nữa.

2h30’ sáng rồi. Tôi sẽ đi ngủ. Tôi mơ ước đến được thế giới đó, và tin rằng mình có thể. Bạn biết đấy, đôi khi con đường dẫn ta đến những điều kì diệu chỉ cách một cách cổng nhỏ mà thôi. Cánh cổng của niềm tin. Và luôn có một chuyến tàu đang chờ ta, để băng qua những đại dương xanh lấp lánh.

Tổng kết

Có rất nhiều phim hay hoặc xuất sắc, nhưng chỉ rất ít bộ phim đáng gọi là "kỳ diệu". Spirited Away là một trong số đó.
10

Hoàn Hảo

Quên mật khẩu

Đăng Ký