Thành Phố Của Những Tâm Hồn Cô Đơn

Góc Nhìn Điện Ảnh

Nobody – Wonder girls

Nàng là Bội Như, một cô gái ngoài 30 đến từ Hong Kong. Trông nàng đang rất vui vẻ khi hát bài Nobody giữa một quán Karaoke nhộn nhịp, nằm lọt thỏm trong thành phố Bắc Kinh nhấp nháy ánh đèn. Nàng uống rượu như uống nước, miệng luôn cười rộng ngoác và nhảy điệu nhí nhố giữa một đám đàn ông cũng ngà ngật say, họ chẳng biết làm gì ngoài thay phiên nhau chuốc rượu nàng và các bạn gái khác. Nàng chấp hết! Nàng uống hết! Một hợp đồng mua bán nhà đất được ký và nàng đi loạng choạng ra ngoài hành lang.

Ở phòng bên cạnh, chàng, Phương Chấn Đông cũng đang lọt thỏm giữa một buổi tiệc độc thân của nhóm bạn trai lâu năm. Chàng là người cuối cùng chưa chịu cưới. Từ đầu buổi tiệc đến giờ, chàng vẫn thui thủi ngồi im giữa những lời than phiền, chờ tới lượt bài hát  đã chọn chỉ để cầm micro lên cho có việc động tay động chân. Đó là một bài hát cô đơn xưa lắc, bạn bè chọc quê nên chàng nói đã chọn nhầm bài. Chàng đứng lên đi ra khỏi đám bạn đang vui vẻ.

Chàng và nàng gặp nhau trong nhà vệ sinh nam. Nàng ói tất cả rượu đã uống lên lưng chàng, sà vào lòng chàng và gọi chàng là – Tiểu Bạch Bạch. Thế là họ gặp nhau, Nàng còn thấy ngoài trời có tuyết rơi. Đêm đó nàng đã cưỡng hôn và cắn vào tay trái chàng. Nàng kéo chàng ở lại. Tất cả đã dọn sẵn để chờ cho một đêm ấm áp của hai tâm hồn cô đơn trong thành phố này.

Thế nhưng chàng đã trở về và để lại mảnh giấy – “Say rượu là có hại, đã trả 27 tệ tiền xe.”

Anh biết em vẫn còn yêu anh
Và sẽ chẳng bao giờ thay đổi

Em chẳng muốn một ai, một ai khác ngoài anh
Em chẳng muốn một ai, một ai khác ngoài anh
Em chẳng thích một ai khác

A beautiful life 1

Người tôi yêu thương nhất tổn thương tôi sâu sắc nhất – Trương Huệ Muội

Sẽ không để em cô đơn – Trần Thăng

Hai con người đó tựa như hai viên đá lăn lóc giữa đời, va chạm vào nhau trong một khoảnh khắc vừa đủ để xoẹt lên một tia lửa ấm áp nhỏ nhoi giữa một đêm đông cuối năm.

Không ai biết được chàng mệt mỏi như thế nào với cuộc đời này. Ngày ngày chàng gánh vác trách nhiệm thay cha mẹ nuôi đứa em tự kỷ, là nhân viên gương mẫu nhất sở cảnh sát, gắn liền với biệt hiệu “ Đức Phật cứu khổ”.

Không ai biết được phía sau nụ cười tươi ngọt và lối sống thực dụng của nàng là một tâm lý luôn luôn bất ổn. Lo lắng vì món nợ to lớn của gia đình, nàng phải gồng mình ra trả thêm tám năm nữa mới hết, nếu mọi việc thuận lợi như hiện tại. Mỗi đêm nàng phải uống no căng say bụng để chứng tỏ thiện chí của một nhân viên hết lòng vì khách, giữa hàng trăm ngàn nhân viên khác cũng đang cạnh tranh tìm lấy công việc tương tự.

Họ còn tình cờ gặp lại nhau thêm hai lần, hiểu về nhau nhiều hơn đủ để bắt đầu một mối quan hệ tốt đẹp, không phải tình bạn mà cũng chưa phải tình yêu. Dù có sự khác biệt giữa căn hộ cao cấp 5 sao của nàng và căn nhà cấp 4 của chàng. Nàng ngủ ngoan trong tấm chăn đã cũ của người vợ trước của chàng.

Chàng với cuộc hôn nhân thất bại, tuy miệng luôn nói đã quên đi chuyện tình cũ, nhưng 9 năm qua chàng luôn nhớ đến bài hát gắn bó liền với kỷ niệm hai người khi gặp nhau lần đầu tiên. Trong một buổi thi hát – khi đó vợ chàng hát Người tôi yêu thương nhất tổn thương tôi sâu sắc nhất, một bài hát thịnh hành thời đó của ca sĩ Trương Huệ Muội. Chàng cũng thích Huệ Muội nên là người vỗ tay to nhất giữa đám đông, tiếng khích lệ khiến nàng chú ý. Sau đó chàng hát bài Sẽ không để em cô đơn, vợ chàng nhìn chàng say đắm, cảm giác như chàng đang hát cho cô ấy nghe. Lãng mạn là thế nhưng rồi họ vẫn chia tay nhau sau một thời gian ngắn dọn về chung sống…

Nỗi lo lắng về việc chiếm hữu một trái tim người đàn ông không thuộc về mình rồi cũng trở thành sự thật. Nàng với trái tim tan vỡ khi phát hiện người tình của mình không chỉ đã có người đàn bà khác, còn lừa gạt hết tiền của mình, nàng đã cầu xin sự giúp đỡ từ chàng. Đi theo dõi người yêu mình, lần lấy việc công làm việc tư này đã gây phiền phức cho chàng sau đó.

Còn nàng nghỉ việc ở công ty bất động sản, nơi người yêu và tình địch của nàng đang làm việc và hết lòng nuôi dựng tình yêu của họ cùng sự phát triển công ty. Nàng chìm ngập trong rượu và rượu khi kế hoạch khởi nghiệp gặp thất bại. Nàng cáu bẳn và đánh mất đi nụ cười tươi tỏa nắng có khả năng đánh gục tất cả các bản hợp đồng và thương vụ làm ăn. Đã nửa năm thất nghiệp càng làm cho nàng thêm mòn mỏi tại Bắc Kinh.

Chàng quyết định bán đi căn nhà nhỏ để cho nàng vay vốn, bởi nàng không quen quản lý một công ty lớn như thế nên công ty sớm giải thể, nàng lẳng lặng bỏ đi về Hong Kong.

Chàng bị đuổi việc khỏi sở cảnh sát khi bị một đàn em thân thiết nhất tố cáo – Công tư không phân minh. Bác sĩ lại nói một vết thương trong đầu nhiều năm trước khiến chàng mắc chứng thoái hóa mạch não, từ nay tuy chàng vẫn đi lại bình thường, nhưng trí nhớ sẽ mất dần đi. Không công việc, không tình yêu, không nhà cửa, không sức khỏe… trong phút chốc, người em trai có trở ngại ngôn ngữ bỗng trở thành nơi nương tựa ngược lại cho anh trai, họ dự định cùng nhau dọn về quê để cuộc sống dễ thở hơn..

Chàng đứng trước công ty, nơi dán đầy giấy niêm phong ở cửa và gọi cho nàng lần cuối – “Xin lỗi số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”

Bắc Kinh đã không còn chàng và nàng, nhịp sống vẫn trôi.

A beautiful life 2

Silent Guitar  – Trương Học Hữu

Chỉ còn lại đây cây đài guitar

Hãy nghe những lời từ trái tim anh

Trong căn phòng trống trải này

Nhớ về em

Giấc mộng đẹp đang dần rời bỏ anh

Khi tỉnh dậy mới phát hiện mình đã đánh mất cả bản thân mình

Trong thế giới tối tăm ảm đạm này

Cứ thế kiếm tìm

Cúi rạp người

Anh đáng cười như một câu chuyện tiếu lâm

Thứ mà anh có thể nắm chắc được chỉ là không khí

Đáng lẽ anh nên sớm từ bỏ

Từ bỏ đi tất cả dũng khí

Không nên có bất cứ khao khát gì

Không nên tin tưởng vào kỳ tích

Không ao ước, không nguyện cầu, tiếp tục bước đi

Tất cả không thể có lời giải đáp

Cần gì nói đến tương lai

Nhưng lại không thể nào vứt bỏ đi được

Đối mặt với tình yêu của em

Cây đàn guitar im lặng

Đáp án là sự lặng im.

Nàng nhốt mình trong căn phòng nhỏ ở Hong Kong, cả ngày chỉ nghe đi nghe lại chương trình ca nhạc trò chuyện đêm khuya trên đài phát thanh. Nàng thấy trống rỗng khi nghe những lời nhắn nhủ tình ái của bạn nghe đài. Những cuộc gọi, những bức thư tay, không ai gửi tặng nàng. Nàng như thừa thãi ở nơi này. Một lần lục tung hết đồ đạc lên để dọn dẹp, nàng tìm ra một tờ ghi chú viết tay của chàng trước đây, là vài dòng tỏ tình rồi lại vội xóa đi. Lần đầu tiên nàng biết chàng có cảm xúc với mình, đó không phải là kiểu tình cảm “ Hết mình vì nhân dân phục vụ” như nàng vẫn nghĩ.

Nàng lại đi tìm chàng, khắp Bắc Kinh không ai biết chàng đang ở đâu. Chỉ có người bạn mù là biết chút ít, ông nói từng lời chậm rãi

– “Cô Lý! Trấn Đông đã mắc phải chứng thoái hóa mạch não,  bệnh này khiến cho cậu ấy không thể chăm sóc bản thân, cũng không thể chăm sóc nổi cô, cậu ấy sẽ càng ngày càng phải dựa dẫm vào người khác. Cậu ấy đã không còn là Trấn Đông mà cô biết nữa rồi. Nếu như sau khi cô gặp cậu ấy rồi, mà vẫn muốn đi. Thì thà không gặp…”

Nàng rơi nước mắt. Ánh mắt hoang mang. Gương mặt không biết là đang cười hay đang khóc.

– “Cô Lý, cô còn có thể nói là cô yêu cậu ấy nữa không?”

Nàng không trả lời. Nàng leo lên một chuyến xe xuyên qua Bắc Kinh và đi thật xa về một ngôi làng ven đồi núi, không khí nơi đây ẩm ướt và lạnh lẽo chứ không khô nóng như Hong Kong hay rực rỡ như Bắc Kinh.

A beautiful life 3

Khép lại phim, ta vẫn nhớ hoài hình ảnh bước đi loạng choạng khập khiễng của Thư Kỳ trên đôi giày cao gót sáng loáng, cô bấu víu vào bức tường để đi tìm nơi có thể ói ra được hết những thứ đã phải cho vào người sau cả ngày liên hoan vui vẻ. Nàng tận hưởng sự trống rỗng của một mình, nàng chỉ cần một một vòng tay xa lạ ôm ấp dìu nàng lên giường và đắp cho nàng tấm chăn ấm. Điều duy nhất chàng nên làm là phải bỏ đi trước khi nàng tỉnh giấc sáng mai, để nàng quên hết những gì xảy ra tối qua và bắt đầu lại một ngày làm việc mới như mọi ngày.

Tiểu Bạch Bạch, người mà nàng gọi trìu mến ở đầu phim, không là ai cả, hoặc là tất cả tên gọi chung của những người đã từng cho nàng hơi ấm ít ỏi vào những đêm cô đơn thế. Họ như những chú chuột bạch ngoan ngoãn. Nhưng chàng thì không là ai trong số đó.

Đạo diễn Lưu Vĩ Cường, người được đã nổi tiếng khắp Châu Á, lẫn Hollywood với loạt phim Vô Gian Đạo đã thử sức mình ở thể loại phim tình cảm tâm lý vốn không phải sở trường trước nay, với cách quay và xây dựng nhân vật tuy chậm nhưng linh động trong biến chuyển cảm xúc. Nhưng có lẽ ông đã đuối ở nửa sau phim, khi kịch bản bắt đầu chuyển hướng hẳn sang đau thương kịch tính với rất nhiều nước mắt. Điều này đã làm gãy đổ  công sức của ông khi xây dựng được một không khí đô thị tuy ngột ngạt nhưng hấp dẫn trước đó,  để Thư Kỳ và Lưu Diệp đồng hành cùng nhau trên những con đường thẳng tắp tới vùng cô đơn nhộn nhịp của những tâm hồn trẻ. Khi bước ra khỏi thành phố ấy, phép màu của bộ phim cũng đã tan biến đi, chỉ còn lại những dư vị nghẹn ngào và tiếc nuối.

a beautiful life poster

Quên mật khẩu

Đăng Ký