The Fault In Our Stars (2014) Nỗi Đau Cần Được Cảm Thấy

Bình Luận Phim Phim Đương Đại

“Nỗi đau cần phải được cảm thấy”. Tôi nghĩ điều khiến con người dễ đến gần nhau hơn, không phải là đồng cảm về niềm vui, mà là đồng cảm về nỗi đau. Nỗi đau là một con đường dẫn thẳng từ trái tim đến trái tim, nhưng không phải ai cũng nhìn thấy và tìm thấy. Bởi sự san sẻ nỗi đau cần đến những trải nghiệm giống nhau, trong một số trường hợp, là điều vô cùng hiếm hoi.

Ví dụ như bệnh ung thư.

Nhưng ngay cả tập hợp những người cùng bị bệnh ung thư, như trong nhóm tương trợ của Hazel (Shailene Woodley), một cô bé 16 tuổi mắc bệnh ung thư phổi và được bố mẹ khuyến khích tham gia, cũng khó tìm thấy điểm chung. Điểm chung nào giữa anh chàng trưởng nhóm mắc bệnh ung thư tinh hoàn, và cô? Ngay cả nỗi đau, để san sẻ, cũng cần đến sự đồng điệu. Thật may mắn, cô tìm thấy điều đó ở một anh chàng tên Gus (Ansel Elgort), người đã yêu cô ngay lần đầu tiên gặp gỡ.

The Fault in our Stars, chuyển thể từ quyển sách cùng tên của John Green, là câu chuyện tình giữa hai bệnh nhân ung thư. John lấy cảm hứng từ một cô bé tên Esther Earl, mà ông đã kết bạn khi còn làm sinh viên tuyên úy trong bệnh viện. Cô bé mất vào năm 16 tuổi, nhưng đã kịp in dấu vào lòng ông sự cảm mến bởi óc hài hước, sự thông minh, và chứng minh cho ông thấy một cuộc sống ngắn ngủi cũng có thể đủ đầy đến mức nào. Cả quyển sách, và bộ phim, cũng để trả lời câu hỏi đó: làm thế nào để một cuộc sống ngắn ngủi có thể có ý nghĩa và đủ đầy?

Điều duy nhất về ung thư từng khiến tôi xúc động, là bản nhạc “Cancer” của nhóm My Chemical Romance. Tôi từng xem My sister’s keeper mà không cảm thấy bất kỳ thứ gì đặc biệt, và phải tự hỏi liệu cảm xúc của mình có vấn đề chăng. Nhưng điều chính yếu ở đây, không phải là bệnh ung thư. Giống như phép ẩn dụ về điếu thuốc mà Gus luôn ngậm trong mồm, ung thư là một phép ẩn dụ của cái chết. Giống như cái chết là phép ẩn dụ của cuộc sống. Ung thư mang đến điều kiện hoàn hảo nhất để kiểm tra sự sống và tình yêu cuộc sống: cái chết được báo trước, và hành trình để đến cái chết đó đầy rẫy nỗi đau, cả thể xác và tinh thần, của bản thân và những người xung quanh, và một khoảng thời gian trong chiếc đồng hồ cát, có lẽ là thích hợp nhất đối với bất kỳ ai để bắt đầu thật sự sống.

The Fault in our Stars không mới trong đề tài và cách khai thác. Một câu chuyện tình trong sáng tuổi thiếu niên lồng ghép vào cuộc chiến đấu chống lại cái chết, hay đúng hơn, là nỗi sợ cái chết. Hai tâm hồn gần như đối lập lúc ban đầu (Hazel trầm cảm còn Gus vui vẻ yêu đời, Hazel tin rằng mọi thứ sẽ tàn phai còn Gus muốn mình luôn được nhớ đến…) chạm vào nhau và bằng cách nào đó, hòa hợp với nhau. Phần kịch bản có đủ nền tảng để phát triển cốt truyện một cách nhẹ nhàng, tươi sáng, hài hước và không bi lụy ở ban đầu, nhưng vẫn đầy đủ sức nặng và lấy nước mắt ở phần sau. Đạo diễn Josh Boone đã làm tốt trong việc đảm bảo nhịp điệu và sự mạch lạc trong câu chuyện, cũng như truyền tải và kết nối mượt mà những cảnh cao trào, để mang đến đúng không khí và cảm xúc mà bộ phim cần đến.

Nhưng dù vậy, ông không thể khỏa lấp được sự mất cân bằng rõ rệt, giữa Shailene Woodley và phần còn lại trong phim. Tất cả những cảnh xuất sắc nhất, và mang đến nhiều cảm xúc nhất, đều xuất phát từ diễn xuất tuyệt vời của cô. Chỉ có Willem Dafoe, trong vai nhà văn đau khổ và bất cần, là xứng tầm với Woodley. Ansel Elgort trong vai bạn trai Gus, không đến nỗi tồi, nhưng không đủ sức để theo kịp cô. Trong khi vai người mẹ do Laura Dern thể hiện là một lựa chọn tồi. Thật may mắn, sự nổi bật của Woodley trong phim, không làm hại mà góp phần khỏa lấp đi những điểm yếu, phần nào đó còn lấy lại được sự cân bằng như một sự hỗ trợ cho các vai diễn yếu hơn, đặc biệt là Gus. Giúp cho bộ phim không bị chông chênh.

Ngoài điều đó, điểm sáng lớn tiếp theo của bộ phim nằm ở những câu thoại, vốn được lấy nguyên gốc từ sách. Những câu thoại thật sự xuất sắc, đủ để tưởng tượng ra một quyển sách xuất sắc. “Tôi yêu anh ấy như cách bạn chìm vào giấc ngủ, thật chậm rãi nhưng rồi ập đến cùng một lúc” là một ví dụ. Tôi tin rằng nhiều người sẽ tìm đến quyển sách sau khi xem phim, hơn là tìm xem bộ phim sau khi đọc sách.

Về cá nhân, tôi thích bộ phim. Hơn tầm những bộ phim tình yêu tuổi teen khác rất nhiều, và có những cảnh phim xứng đáng để được xem đi xem lại. Bộ phim bắt trúng không khí của một chuyện tình hiện đại, tạo nên từ những chi tiết gần gũi, như tiếng tin nhắn “chuông” của Iphone. Nó chạm vào tôi ngay lập tức. Có lẽ không sâu sắc được như sách, nhưng chuyện phim khai thác được những tâm lý tinh tế của từng nhân vật, như nỗi khổ người cha mẹ, sự mặc cảm của Gus, đủ để chúng ta cảm thấy và đồng cảm với họ. Đủ để bỏ qua những khiếm khuyết khác để thưởng thức trọn vẹn và yêu mến bộ phim.

Tôi đặc biệt yêu thích cảnh phim trong khách sạn, khi họ quyết định ngủ với nhau. Khi Gus nói về cái chân của anh còn Hazel bối rối lắp lại ống thở. Đó là một phép ẩn dụ khác. Không còn là cái chân kim loại, hay ống thở phiền phức, chỉ là hiện thân của sự yếu đuối, nỗi mặc cảm, sự sợ hãi trong mỗi tâm hồn. Đó không còn là tình dục, nó vượt hơn một cách thức sinh sản, mà trở thành một cách thức để kết nối. Chúng ta ở đây, trần trụi về cả thể xác và tâm hồn trước người chúng ta yêu, cho họ thấy những điều sâu kín nhất, không phòng vệ, không còn đường lui, tự nguyện và hạnh phúc vì điều đó. Cùng lúc ấy, chúng ta chấp nhận họ sẽ là người có quyền trở thành một ai đó quan trọng, trở thành một người có thể khiến ta hạnh phúc và đau khổ đến tột cùng, đến “mức 10” khủng khiếp nhất. Giây phút ấy trở thành vô tận, như lời Hazel nói ở cuối phim, vô tận và quý giá hơn bất kỳ tháng năm nào họ sẽ bỏ lỡ.

“Lỗi lầm thuộc về những vì sao”, tựa phim lấy ý từ một câu thoại trong vở kịch Julius Caesar của Shakespear. “Lỗi lầm, Brutus thân mến, không phải bởi những vì sao của chúng ta, mà bởi chúng ta.” Lỗi thuộc về những vì sao, trong vở kịch, khi Cassius và Brutus sinh ra là những kẻ thấp hèn. Lỗi thuộc về những vì sao, khi Hazel và Gus sinh ra với căn bệnh ung thư. Những ngôi sao chiếu mệnh tàn nhẫn.

Tôi tự hỏi, liệu Hazel và Gus có muốn đánh đổi những gì họ đã có, những phút giây vô tận họ đã tìm thấy ở nhau, bởi vì cuộc đời được đong đếm bằng những phút giây ấy, và có khi chúng ta không thể có được nếu không làm bạn với ung thư hoặc cái chết, để lấy một cuộc đời dài hơn gồm những giây phút bình thường? Và tôi sẽ lựa chọn thế nào? Bạn sẽ lựa chọn thế nào? Nếu nói ngược lại, không phải sự sống cũng chỉ là phép ẩn dụ của một căn bệnh ung thư lạ lùng hơn, lớn lao hơn? Chúng ta rồi sẽ chết, và cũng sẽ trải qua những nỗi đau, sự mất mát cùng cực trong suốt hành trình. Và chúng ta sẽ bị lãng quên.

Điều không được ghi ở các vì sao, đó là, chúng ta có thể lựa chọn để nhớ về nhau.

Tổng kết

Lãng mạn dịu êm, và len lỏi là nỗi đau, nỗi sợ hãi về cái chết và sự lãng quên, trong một tổng thể hài hòa đậm không khí tình yêu hiện đại.
8

Hay

Quên mật khẩu

Đăng Ký