Thế Giới Của Sói, Thế Giới Của Cừu

Góc Nhìn Điện Ảnh

Khi những phát súng cuối cùng vang lên ở chiếc bàn ăn, là lúc Sicario hoàn toàn chiếm trọn cảm tình của tôi. Đó chính xác là điều phải xảy đến ở bộ phim này, sự dũng cảm vượt qua ranh giới của các nhà làm phim, như phần tựa tiếng Việt. Với nhiều người sẽ là sự độc ác, khi con người bị thù hận che mắt. Với những người khác, đó là hiện thực.

Nếu không thể chấp nhận được cái kết này, người xem sẽ giống như nhân vật nữ Kate Macer, do Emily Blunt thủ vai. Không thể chấp nhận được hiện thực. Và sẽ không thể sống được ở lãnh địa của sói.

Với những ai đã xem Incendies của cùng đạo diễn Denis Villeneuve vào năm 2010, họ sẽ không ngạc nhiên khi ông dám đẩy bộ phim đến mức tàn khốc như thế. Cũng gần với cái sốc mà người xem cảm thấy ở cuối bộ ấy, dường như không thể xảy ra, nhưng lại vô cùng hiện thực. Và đến cuối cùng, dù sốc đến mức độ nào, Villeneuve sẽ thuyết phục được họ phải tin.

Chất hiện thực được lột tả ngay từ những cảnh máu me đầu tiên. Kate là cảnh sát thực chiến chống ma túy, tấn công ngôi nhà của bọn bắt cóc con tin. Một viên đạn bay sượt qua đầu cô, và Kate hạ sát kẻ bắn ngay sau đó. Họ không tìm thấy con tin, nhưng lỗ hỗng từ viên đạn để lộ ra những cái xác, rất nhiều cái xác được chất đầy sau những bức vách. Liền sau đó, quả bom từ tầng hầm cạnh bên phát nổ. Và chúng ta thấy một cánh tay đứt lìa trên nền cát.

Nó gợi tôi đến cảnh mở màn của bộ phim hình sự xuất sắc End Of Watch vào năm 2012. Chúng ta thường nghe đến những cuộc chiến băng đảng, những cuộc hành quyết của Mafia, những tội ác kinh tởm trên mặt báo. Nhưng chúng ta hiếm khi hình dung ra chúng, hoặc có phần giảm nhẹ. Cho đến khi được nhìn dưới góc nhìn của cảnh sát, và tự mình gõ cửa (hoặc phá cửa) những ngôi nhà. Phía sau đó là cả một thế giới khác hẳn thế giới chúng ta vẫn biết.

Nhưng rất khó để giữ cân bằng giữa máu me để tạo áp lực và câu khách. Nếu quá lạm dụng sẽ khiến khung cảnh mất đi tính hiện thực, “quá” điện ảnh, còn nếu e ngại thì lập tức ảnh hưởng đến sức tác động. Villeneuve đủ sức đảm bảo điều này.

SICARIO

Ba nhân vật chính của Sicario, bước đi trong đêm tối

Ngay sau đó, Kate được gọi đến phòng họp trò chuyện, và được giao cho nhiệm vụ mới. Bằng cách hợp tác với Matt (Josh Brolin), cố vấn chiến dịch mới, một gã với nụ cười và trang phục phóng khoáng, và Alejandro (Benicio Del Toro), một sĩ quan ít nói trầm lặng, Kate sẽ tham gia vào chiến dịch đánh thẳng vào hang ổ trùm ma túy ở biên giới Mexico-Mỹ. Nhiệm vụ đầu tiên là di chuyển con tin quan trọng đến điểm đã định ở Juarez, Mexico, “thành phố của quái vật.”

Sicario không phải là một phim hành động. Ngay từ cảnh đấu súng đầu tiên trên cầu vượt, cho đến cảnh cuối cùng, không phải là kiểu “người hùng Mỹ” lao đi giữa làn đạn như Lone Survivor (2013). Mà là thực tế. Những người lính dày dạn kinh nghiệm hành động theo chiến thuật và mệnh lệnh, nhanh gọn dứt khoát, giống như cuộc hạ sát Bin Laden từng được minh họa lại rất nhiều lần trên báo chí. Sicario còn mang nhiều chất hồi hộp kinh dị hơn là hành động, và một số cảnh quay, kết hợp với phần nhạc nền rùng rợn bằng dây trầm cello của Jóhann Jóhannsson, khiến tôi có cảm tưởng như đang xem phiên bản khác của It Follows.

Những màn cao trào trong phim được dàn dựng thuộc dạng hay nhất của thể loại này. Nếu không có gì quá bất ngờ, Sicario hoàn toàn tự tin có được đề cử Oscar ở hạng mục quay phim. Cực kỳ sáng tạo và giàu dụng ý. Một số góc quay có cảm hứng từ các game bắn súng, được sử dụng khéo léo để tạo hiệu ứng nhập vai. Một vài góc quay khác, như cảnh những cái bóng bước đi trong đêm tối, ấn tượng đến mức tôi chỉ muốn dừng phim lại để ngắm nhìn kỹ hơn. Ở cảnh cuối cùng, Kate bước đi từ ánh sáng, qua lớp rèm, để vào bóng tối. Phim cũng sử dụng rất nhiều góc quay rộng để bao quát toàn cảnh, tạo nên không khí đe dọa. Chúng ta không thể biết điều gì đang diễn ra trong những ngôi nhà nhỏ bé san sát bám bụi ở Mexico. Cũng như không thể biết những viên đạn sẽ bắn ra từ phía nào. Áp lực nặng nề luôn được duy trì.

Sicario 2

Một góc máy xuất sắc trong phim

Sức hút chính của phim lại đến từ nhân vật và tâm lý. Hai nam diễn viên Brolin và Del Toro hoàn toàn làm chủ bộ phim này. Họ tạo áp lực ở mỗi cảnh quay khi xuất hiện. Họ là những người đàn ông trong thế giới của riêng mình. Và dù chung một đội, chúng ta vẫn thấy ranh giới rất rõ giữa cả hai và Kate. Tôi rất thích chữ “idealistic” được dùng để miêu tả về Kate trên trang IMDB, gọi cô là một đặc vụ “có lý tưởng”. Cô không phải lũ cừu, bởi thích vào sống ra chết trên mặt trận hơn là ngồi bàn giấy, từng chứng kiến nhiều thứ khủng khiếp về con người. Ở mặt nào đó, sự đẹp đẽ trong tính cách của Kate là vẫn giữ niềm tin về sự tốt đẹp và công lý, ngay cả khi trải qua những thứ tồi tệ nhất. Dù nó khiến cô tàn tạ. Emily Blunt thể hiện xuất sắc sự tàn tạ đó không bằng cơ thể, mà bằng ánh mắt. Nó mệt mỏi đến mức ta cảm thấy như lúc nào cô cũng đang cần một giấc ngủ.

Nhưng Kate cũng không phải là sói. Sicario là bộ phim mang đến nhận thức về những ranh giới, đồng thời cũng xóa nhòa nó. Những kẻ buôn ma túy và chính phủ, những lính đánh thuê và sát thủ giết mướn, đồng phục cảnh sát hay quần áo ma cô, tất cả mờ nhạt trong làn ranh thiện ác. Họ là những tổ chức với mục đích khác nhau, và hành động vì mục đích đó. Nhân vật Alejandro là đại diện, hoặc biểu tượng tiêu biểu, hoặc là vật chứng xác thịt của sự mờ nhạt này. Chúng ta thường cho rằng cảnh sát, hoặc quân lính, những người ngày đêm chiến đấu với tội phạm, là chứng nhân của công lý. Sicario mang đến góc nhìn khác: để chống lại sói, chỉ có thể đến dùng sói. Hay để chống lại lũ quái vật, phải dùng đến quái vật. Đó là thế giới không có chỗ cho những kẻ vẫn còn tin tưởng vào những thứ như đạo đức hoặc luân lý. Không có chỗ cho Kate.

Sicario còn mang đến hình ảnh về một đất nước mà Mafia thống trị sẽ như thế nào. Nó rất đáng sợ. Không phải chỉ vì những xác chết bị treo lơ lửng. Nó đáng sợ vì tiếng súng có thể nghe thấy trong một trận bóng trẻ em, và đạn bắn như pháo hoa vào cuối mỗi ngày. Không có giây phút nào có thể gọi là bình yên với người dân ở đó. Và giống như Kate phải lựa chọn với quyết định ký tên hay không, chúng ta cũng có thể tự lựa chọn: không chấp nhận thỏa hiệp với những kẻ như Alejandro, để lũ tội phạm thắng thế và sống trong cuộc sống địa ngục ấy. Hay điềm nhiên để mặc họ giải quyết, quay lưng đi xem như không biết, và tận hưởng hòa bình yên ổn? Chúng ta sẽ lựa chọn phương án nào? Liệu chúng ta có đủ dũng cảm để nói “tôi không thể” và làm đúng như thế?

Điểm xuất sắc của Sicario, tôi nghĩ là khiến chúng ta nhận ra rằng, nếu phải lựa chọn, có lẽ chúng ta sẽ quyết định nhắm mắt làm ngơ. Một cách hèn nhát. Giống như Kate. Vì chúng ta cũng không phải là sói.

Quên mật khẩu

Đăng Ký