Trong năm 2016, nền điện ảnh Hàn Quốc lẫn thế giới hẳn đã có một tác phẩm làm chao đảo giới phê bình lẫn cộng đồng yêu điện ảnh, đó là The Handmaiden (Agassi) của đạo diễn Park Chan Wook, một trong năm tác phẩm được đánh giá cao nhất của LHP Cannes 2016.

The Handmaiden là một tác phẩm khi đạo diễn họ Park đang ở đỉnh cao sự nghiệp, khắc họa câu chuyện tình yêu cảm động và cũng đầy khắc ngiệt, ẩn giấu những bí mật lẫn âm mưu trả thù trong thời kỳ Nhật chiếm đóng Hàn Quốc những năm 1930. Bộ phim có những góc nhìn trực diện và mãnh mẽ về tình dục và bạo lực tâm lý. Bằng cách tách lớp nền câu chuyện thành ba chương, The Handmaiden đã chinh phục người xem trước hết về sự sáng tạo về cách dẫn chuyện, được kể lại bằng sự tham chiếu trên ba góc độ, ba nhân vật khác nhau.

Người xem có thể theo dõi quá trình vận động của mỗi âm mưu, lẫn sự đáng thương của từng nhân vật ở các góc độ riêng biệt, ở phần sau có thể làm thay đổi suy nghĩ của họ so với phần trước, là sự nối tiếp tiết lộ bí mật của những âm mưu chỉ mới được tiết lộ vài phút trước đây. Bí mật đã được sắp xếp vô cùng thông minh, theo một trình tự nhất quán để thách thức sự tò mò của người xem đến giây phút cuối cùng. The Handmaiden, vì thế, chính là bộ phim để gợi ý cho khái niệm “sự thật của sự thật”, những việc mà chúng ta nhìn thấy, cũng hoàn toàn có thể phủ định điều mà nó đang diễn ra.

“Thậm chí nghe những câu chuyện tương tự, người ta tưởng tượng những điều khác nhau”

Dưới bàn tay của đạo diễn, The Handmaiden đã được tô điểm bởi những bố cục trải rộng trên màn hình, khung trong khung, với cấu trúc phục hiện phức tạp, một dinh thự rộng lớn với lối kiến trúc Gothic theo kiểu Anh cổ điển, mọi bí mật được ẩn sau từng lớp cửa, vách tường được trạm trổ tinh xảo và cầu kỳ. Hơn hết, điểm độc đáo của Handmaiden không chỉ nằm ở cách thể hiện, với những nhấn mạnh táo bạo vào chi tiết, mà còn nằm ở sức mạnh của cuộc chiến nữ quyền, phá vỡ quy luật của xã hội bảo thủ và phong kiến nặng nề. Với bối cảnh của những năm đầu thế kỷ 20, thì khía cạnh đồng tính nữ vẫn còn là một điều cấm kỵ, đặc biệt là ở một nền văn hóa có tư tưởng truyền thống như Hàn Quốc.

Bộ phim cũng đã đạt được sự bao quát về tình yêu và nhục cảm, là cách khống chế những người yếu đuối bằng sự ích kỷ và tham vọng, với sự đối xứng của ngục tù tâm lý và khao khát tự do. Bộ phim liên tục khuấy động cảm xúc của người xem bằng các giác quan với những câu hỏi về đạo đức, về cách mà chúng ta nhìn thấy tầm nhìn của một nhà làm phim lớn đã biến những điều không còn xa lạ trong xã hội, thành một tác phẩm nhiều ám ảnh như thế nào, để các câu hỏi về đạo đức, dục vọng và sự tự do liên tục xuất hiện.

The Handmaiden kể về một cô gái thuộc tầng lớp hạ lưu trong xã hội Sooki, hoặc Tamako (Kim Tae Ri), cô được gia đình và một gã người quen sắp xếp làm hầu gái cho tiểu thư của một gia tộc rộng lớn, người mà Sooki phục vụ là Lady Hideko (Kim Min Hee), cháu gái của một đại gia sưu tầm sách và tranh quý hiếm Kizouki (Jo Jin Woong). Người đàn ông tự xưng là bá tước Fujuwara (Ha Jung Woo) đã chủ động tìm đến Sooki nhằm giúp anh thực hiện kế hoạch trở thành hôn thê của tiểu thư Hideko nhằm thâu tóm tài sản của gia tộc nhà Kuzouki với một món tiền hời. Nhưng đó chỉ mới là một lớp âm mưu ban đầu được tạo ra để các nhân vật gặp nhau.

Ngay từ poster chính thức, người xem đã nhanh chóng nhận ra được mối quan hệ tam giác của các nhân vật, hai người đàn ông điều khiển từng người phụ nữ bằng quyền uy và tham vọng, được thể hiện bằng đôi găng tay đen, trong khi đó, hai người con gái còn lại thì yếu ớt nắm lấy tay nhau bằng đôi găng tay vàng. “Tại sao không ai nói với mình là tiểu thư lại đẹp như vậy?” – Vẻ đẹp của tiểu tư Hideko đã nằm ngoài kế hoạch của Sooki, và điều mà không ai tiên liệu đến đó là sự gần gũi giữa họ, là “tù nhân” âm mưu của những người đàn ông. Chính gã bá tước “hàng giả” Fujuwara là kẻ đã dạy Tamako từng bước lấy lòng tiểu thư Hideko, âm mưu của gã cũng đã phải cúi đầu thất bại ngay từ phút đầu tiên, khi hai người phụ nữ ấy gặp nhau, sự giả dối chưa bao giờ chiến thắng được cảm xúc chân thật. Tôi cho rằng, vị đạo diễn họ Park, với cách sắp xếp khung hình và màu sắc trực quan như một họa sĩ, đã làm cho người xem tưởng như đã nhìn thấy trước được kết thúc, nhưng ngay cả thế, cách mà ông đưa người xem vào mê trận của tác phẩm, chính là sự thay đổi của cái trước đó với cái hiện tại.

Cả bộ phim dường như liên tục thay đổi nhịp độ, chiều kích không gian thay đổi, ở cảnh sau người xem nhìn thấy các gian nhà dường như được mở rộng ra hơn, ngay cả các phỏng chỉ thoáng lướt qua ở phần trước, những cánh cửa bí mật và lối đi bí ẩn dẫn đến các gian phòng hé mở các hành vi bạo dâm, thác loạn của một gia tộc nghiêm cẩn.

“Nữ tì như một đôi đũa, lúc dùng thì thấy không có gì tốt, nhưng lúc không có thì cảm thấy rất khó khăn.”

Tiểu thư Hideko, nhân vật trung tâm của câu chuyện, nạn nhân của âm mưu chồng chéo như một hình mẫu búp bê để người khác sở hữu và điều khiển. Vẻ đẹp mong manh tựa sứ và dáng vẻ bẻn lẽn của cô chính là một minh chứng cho sự tinh tế của đạo diễn. Kim Min Hee, với lợi thế ở gương mặt sắc lạnh, và biểu cảm khó đoán, đã “chiêu đãi” người xem những biểu cảm tinh tế, những cảm xúc hỗn độn, lúc dịu dàng khi mãnh liệt và đầy cô độc của tiểu thư Hideko. Một trong những trường đoạn gây tiếng vang trong phim, không phải là khi các nhân vật đang nói chuyện mưu tính cá nhân, cũng như không phải là lúc hai nhân vật chính âu yếm, mà chính là lúc tiểu thư Hideko đang làm công việc quen thuộc của mình, đọc dâm thư cho các vị khách nghe, “việc đọc mất rất nhiều sức, cô biết không?”. Cô là nữ tì của ông chú và của các lão già đang ngồi phía dưới. Những khuôn mặt say sưa khi lạc vào thiên đàng, tưởng tượng mình đang ân ái với giọng điệu và âm sắc của Hideko, một sự sáng tạo tột bậc trong phong cách làm phim mới của Park Chan Wook.

Trong khung hình mở rộng, từ lối đi hẹp ngoài sân vườn vào ban đêm, trước cánh cửa của các gian phòng, và mở ra một thư viện sách khổng lồ, một vương quốc nhục cảm bí mật của Kouzuki, nơi diễn ra các trò bạo dâm bước ra từ trang sách, đó cũng là nơi kiếm tiền của lão, đồng tiền kiếm được từ những tiếng rên tuyệt vọng của các ông già, họ ngồi nghe một cô gái đọc dâm thư cho các lão với tác phong ngay ngắn, chỉn chu. Đây là màn châm biếm khá thú vị, phản ánh được tình cảnh bế tắc, đạo đức giả của những người có địa vị cao trong xã hội.

The Handmaiden cũng là một “nhát dao” mạnh mẽ về vấn đề của nữ quyền, thẳng thắn nhìn vào vấn đề tình dục, có sự kiềm hãm nhưng sau đó lại được bung tỏa để những khoảnh khắc trở nên bạo liệt và dữ dội nhất, là một cuộc giải phóng tình dục đúng nghĩa. Đối lập với sắc thái thỏa mãn và thăng hoa của hai nữ chính, thì đạo diễn họ Park không quên thể hiện sắc thái bất lực của các nhân vật nam trong các cảnh làm tình hoặc khi thưởng lãm màn trình diễn khiêu dâm trong thư phòng đọc sách, một sự đối trọng cần thiết cho câu chuyện.

Không ai có thể hạnh phúc và thỏa mãn tình dục khi trong đầu họ đầy những mưu đồ đen tối, khi trái tim họ không còn có thể yêu bất kỳ ai được nữa.

Tổng kết

Một tác phẩm hoàn hảo và sáng tạo trong phong cách kể chuyện bậc thầy và sử dụng màu sắc của Park Chan Wook.
10

Hoàn Hảo

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký