The Housemaid: Cô Hầu Gái

Bình Luận Phim Phim Đương Đại Toàn Bộ Phim
8

Hay

10

Điểm bạn đọc

The Housemaid – Người giúp việc kể về cô gái thuộc tầng lớp lao động ở khu chợ cá Eun Yi (Joen Do Yoen), ngây thơ và rất chăm chỉ làm việc. Eun Yi tham gia ứng tuyển làm người giúp việc cho một gia tộc giàu có được quản lý bởi bà quản gia khó tính Byeong Sik (Joon Yeo Jeong), hay còn gọi là Ms Cho, người được giao nhiệm vụ tìm hiểu và đến trực tiếp nơi ở của người giúp việc mới để an tâm chắc chắn xuất thân của người con gái sắp đến này. Sau khi được chọn, Eun Yi được tuyển chọn làm người giúp việc chính cho gia đình mới này, cô cùng Ms Cho chuẩn bị các bữa ăn cho gia đình, chăm sóc cho cô bé Nami (Ahn Seo Hyeon), đứa con gái của ông chủ Hoon (Lee Jung Jae) và người vợ Hae Ra (Seo Woo).

Thời gian đầu, Eun Yi ngoan ngoãn nghe theo mọi lời hướng dẫn sắp đặt của Ms Cho, nhưng cô không ngờ Hoon đã “nhắm” đến cô với những suy nghĩ đen tối của một gã đàn ông cuồng sex, có vợ đang mang thai. Kể từ cái đêm Hoon ghé thăm phòng cô, quyến rũ Eun Yi và rủ cô tham gia vào trò chơi hoang lạc trong bí mật. Sự việc diễn ra trong nhiều đêm ngay dưới tầng hầm phòng ngủ của cô, cả hai đều bị cuốn vào niềm đam mê dục vọng, đã có lúc Eun Yi mơ hồ nghĩ rằng chính cô, chứ không phải Hae Ra mới chính là chủ nhân của ngôi nhà rộng lớn này, người phục vụ Hoon thỏa mãn mọi nhu cầu tình dục của anh hằng đêm. Cho đến một ngày, Ms Cho vô tình biết được bí mật động trời này, khi Hoon và cô giúp việc đang rên xiết những âm thanh trong vô thức của dục vọng. Ngay sau đó, bà kể cho mẹ vợ của Hoon, một người đàn bà thâm hiểm, độc ác và chỉ biết đến núi tiền từ gia đình của Hoon. Khi biết Eun Yi đang mang thai giọt máu của Hoon, lo sợ cô sẽ dựa vào đứa con để tranh giành gia sản, bà đã hợp lực với Ms Cho và con gái, Hae Ra rắp tâm hãm hại Eun Yi để giết chết đứa con trong bụng chưa kịp thành hình: cài bẫy cho cô té từ tầng lầu, uống thuốc phá thai…. Cả ba người họ đều biết là Eun Yi rất yêu thích con nít và rất khao khát làm mẹ, bằng chứng là cô chăm sóc Nami rất chu đáo ân cần, và cũng rất hay vuốt ve hai đứa trẻ song sinh trong bụng Hae Ra. Và cho đến khi Eun Yi nhìn thấy những giọt máu tuôn ra từ bồn tắm, cô đã phát điên vì đứa con trong bụng. Sau đó, họ đuổi Eun Yi ra khỏi nhà, và Hoon cũng không mảy may quan tâm hay can thiệp vào quyết định của mẹ vợ. Sau khi hồi phục, Eun Yi đã quyết định quay lại ngôi nhà kia và đã chôn vùi trong đám lửa để cho từng con người trong ngôi nhà đó thấy, họ đã biến cô thành ra một con người như thế nào. Người cuối cùng rời khỏi nhà và chứng kiến đám lửa đang thiêu đốt Eun Yi là cô bé Nami, người mà Eun Yi, “người duy nhất trong nhà này đối xử tốt với cô”. Cảnh cuối của phim, trong ngày sinh nhật của Nami, Hoon, Hera và bà ngoại, ba con người thân thuộc trong mắt cô bé chẳng khác gì những con người hợm hĩnh, kệch cỡm và bệnh hoạn. Khi dẫn cô bé lên sân khấu, cũng có một cô gái giúp việc mới chào đón với thao tác y hệt Eun Yi trong ngày đầu tiên Nami nhìn thấy, báo hiệu một Eun Yi thứ hai trong ngôi nhà này.

The Housemaid của Im Sang Soo có cốt truyện không hẳn là mới, nhưng cũng không phải là cũ, với lớp nền về mối quan hệ lén lút của chủ – tớ, trong đó cô giúp việc phục vụ tình dục cho ông chủ một cách lén lút, nhưng sẽ không có chuyện cô giúp việc đó thay thế vị trí bà chủ được. Gia đình càng quyền thế, mọi thứ càng được xếp đặt gọn gàng, luôn có một người để đứng ra giải quyết sạch sẽ mọi scandal, hay các “nhơ nhuốc” của những thành viên trong gia đình, là người thuộc nằm lòng mọi góc khuất sâu xa của từng vị chủ nhân, vấn đề là họ sẽ xoay sở và gia biến các bí mật đó ra sao để mang lại hình ảnh đẹp đẽ, đầm ấm cho ngôi nhà mà họ quản lý. Ms Cho là một người như vậy. Từ The Housemaid, cũng như bi kịch của từng nhân vật như Hoon, Hae Ra, Eun Yi, Ms Cho và cả bé Nami, bộ phim như một cú tát trực diện vào một xã hội giả tạo, khi đồng tiền chễm chệ lên ngôi và gạt bỏ những cảm xúc, tình thương yêu giữa con người với con người. Một xã hội chà đạp thân phận hèn mọn của người giúp việc, một xã hội che đậy quá hoàn hảo một con mãnh thú cuồng dâm trong bộ cánh của ông chú giàu có, lịch lãm, thân thiện với mọi người, một xã hội tạo “điều kiện” cho con quỷ dữ của những người vợ của Hae Ra. Mẹ của cô, người phụ nữ luôn tìm cách điều khiển con gái mình trong mọi việc, từ việc quyến rũ, chiều chuộng Hoon, cho đến việc lật tẩy bí mật của Eun Yi và hành hạ cô điêu đứng, đến cả khi mất đứa con. Bà ta là người nắm rõ luật chơi để giữ vững ngai vàng của đứa con gái và của chính bà, “Hãy để Hoon chơi những gì nó muốn, sex với những con đĩ nào mà nó thích. Việc của con là chịu đựng, nhẫn nhịn, rồi một ngày cả thiên hạ sẽ quỳ rạp dưới chân con. Hãy nhìn mẹ của thằng Hoon xem, bà ta cũng phải nhẫn nhịn, chịu bao nhiêu đắng cay mới leo đến vị trí ngày hôm nay. Đàn ông trong gia đình này ai cũng thế cả thôi, đều ham của lạ và rất trọng sĩ diện”. Suy nghĩ của bà khiến cho tôi phải tự đặt ra câu hỏi: Tại sao người phụ nữ này, à không, những người phụ nữ như bà, như Hae Ra sẵn sàng đánh đổi thứ hạnh phúc giả tạo, sự phản bội, cốt chỉ để có được thứ quyền lực kia? Quyền lực, địa vị đã cám dỗ và biến họ như những thây ma biết nói, biết diễn, biết cười. Có đáng không?

Phụ nữ trong The Housemaid là nhân vật chủ đạo của phim, trong đó gói gọn trong hai tuyến nhân vật: bà chủ (Hae Ra và mẹ của cô) – người hầu (Eun Yi và Ms Cho). Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, họ cũng không thể cùng đồng cảm và sống trên cùng một chiến tuyến. Một cách nào đó, họ cũng chỉ là nô lệ của một người đàn ông theo nghĩa đen lẫn bóng. Hae Ra, trong lúc mang bầu vì sợ không thỏa mãn được chồng, nên cô đã dùng miệng để làm cho anh sướng. Ms Cho, dù là mẹ của một công tố viên, nhưng bà đã làm việc cho gia đình này suốt mấy chục năm, dù bất mãn hay cảm thấy bế tắc, dù hiểu rõ bộ mặt thật của những chủ nhân mà bà đang phục vụ, nhưng bà vẫn không thoát được. Cho đến phút cuối, bà từ chức và đứng về phía Eun Yi, dù ban đầu thì bà cũng như mẹ con Hae Ra, cũng muốn dạy cho Eun Yi một bài học để biết thân phận tôi tớ của mình. Vài lần uất hận, Ms Cho buông thả mình nằm trong bồn tắm, hút thuốc, chửi tục, la hét và đập phá mọi thứ như bà cần sự giải phóng, một điều mà lẽ ra bà nên làm từ vài chục năm trước. Vai Ms Cho là một nhân vật có những trường đoạn tâm lý mâu thuẫn và khó ngờ nhất. Yêu thương – Ghen tức – Hận thù , từng cung bậc cảm xúc mà bà hay Eun Yi trải qua trong ngôi nhà kia có phải cũng như những người giúp việc khác đều đã hoặc sẽ nếm qua?

Còn Hoon, một vai diễn “lạ” của Lee Jung Jae, tôi thích anh từ bộ phim Il Mare (2000), sức biểu cảm từ nụ cười của anh khiến cho tôi không khỏi xao xuyến và cảm thấy ấm áp nhờ có những người đàn ông như vai diễn Han Sung Hyun của anh. Nhưng qua đến The Housemaid, Lee Jung Jae như lột xác hoàn toàn khác, cuốn hút, quyền lực, cuồng dâm và vô cảm. Tôi đã từng nói, cái hay của Lee Jung Jae chính là ở nụ cười, và ở Housemaid cũng vậy, từ cái nhếch mép thèm thuồng thân thể cô giúp việc, cho đến cái nụ cười mãn nguyện khi thỏa mãn dục vọng, và cả nụ cười hèn nhát, ngờ nghệch khi nhìn thấy Eun Yi đang điên loạn trong căn nhà. Tuy nhiên, vai Hoon của Lee Jung Jae không phải là một vai diễn quá đáng nhớ, bởi những trường đoạn nội tâm của nhân vật không được đẩy mạnh, cả những trường đoạn đầy tính nhục cảm mà anh là nhân vật chính khi quyến rũ Eun Yi. Hoon là nhân vật nam chính duy nhất trong cả bộ phim chỉ toàn phụ nữ, là nguyên nhân chính để các nhân vật còn lại phơi trần nội tâm và tâm lý của họ. Hoon vừa như người nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc vừa là người đứng ngoài cuộc của mọi tranh chấp giữa những phụ nữ trong ngôi nhà, anh bình thản để mặc cho họ cào cấu, xâu xé nhau trong vũng lầy tội lỗi. Về phần anh, chỉ cần giữ cho mình hình ảnh tươm tất, lịch lãm là được. Một người đàn ông ích kỷ, nạn nhân của xã hội kim tiền. Sau mọi chuyện, Hoon vẫn chỉ có một mình một cõi, cô độc thưởng thức ly rượu vang hảo hạng, tận hưởng cuộc sống giàu sang, cho đến cuối, thực sự anh vẫn chẳng có người phụ nữ nào bên cạnh đúng nghĩa.

Sự xuất sắc còn lại thuộc về vai Eun Yi của nữ minh tinh sinh năm 1873 Joen Do Yoen. Người xem khó lòng quên được vai bà mẹ đơn thân đối mặt với việc con trai bị bắt cóc trong bộ phim Secret Sunshine. Vai diễn xuất sắc đã giúp Jeon Do Yeon đã giành về vô số các giải thưởng trong nước ở hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất ở những giải thưởng khu vực, như giải LHP châu Á hay LHP Châu Á Thái Bình Dương và một giải thưởng danh giá: Nữ diễn viên xuất sắc của LHP Cannes năm 2007.

Trở lại với The Housemaid, mối quan hệ ngoài luồng nguy hiểm giữa cô giúp việc Eun Yi và ông chủ Hoon cùng những cảnh sex táo bạo và trần trụi, khiến người xem một lần nữa phải khâm phục khả năng diễn xuất bẩm sinh của Jeon Do Yeon. Cảnh cuối khi cô tự vẫn trong ngôi nhà mà mình đã từng phục vụ là một trường đoạn bất ngờ, nghẹt thở và vô cùng xúc động. Eun Yi không hẳn là một người giúp việc biết an phận, kể từ khi bị Hoon quyến rũ, trong cô không ngừng khao khát được thể hiện vị trí của mình. Nhưng cô không biết những ái ân mà Hoon dành cho mình chỉ hoàn toàn là thuộc tính của một giống đực dành cho giống cái. Không yêu thương, không cảm xúc, không trách nhiệm. Nhưng về sau, khi mọi việc bị phát hiện, bản năng của một người làm mẹ khi bị mất đứa con đã dẫn đến sự điên loạn, và cô muốn đốt cháy theo mình mọi giả tạo và những tội lỗi của những thành viên đã gây ra cho mình. Sự xuất sắc của Do Yoen còn thể hiện ở ánh mắt, cử chỉ của cô khi trìu mến nhìn Nami lần cuối, cô yêu những đứa trẻ và thích chứng kiến khoảnh khắc chúng sinh ra và lớn lên. Đây là vai diễn táo bạo nhưng cũng rất xuất sắc của cô, khẳng định lần nữa với người xem về một thương hiệu đốt cháy phòng vé của xứ Kim Chi lẫn những bộ phim mang phong cách arthouse.

Không ai là người bình thường trong The Housemaid. Bộ phim đọng lại một bầu không khí ngột ngạt, mê muội trong tòa lâu đài của Hoon, đồng thời cũng là vương quốc nhục cảm bí mật của anh với căn phòng của những cô giúp việc. Nơi đây chỉ có những người đàn bà loạn trí, nhẫn tâm và rất đáng thương.

 

Tổng kết

The Housemaid phơi bày bức tranh giả tạo của một xã hội kim tiền, nhưng đồng thời cũng chia sẻ những đau xót và thân phận chua chát cho những người phụ nữ trong bộ phim.
8

Hay

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)