The Hunger Games: Mockingjay Part 2 – Đấu Trường Sinh Tử: Húng Nhại Phần 2

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim
6

Tạm

Hunger Games không nghi ngờ gì là loạt phim chuyển thể từ tiểu thuyết tuổi mới lớn (Young Adult) thành công nhất. Nó đã cứu vãn cả một hãng phim, là Liongates khi ra mắt vào năm 2012. Chỉ mất 3 ngày để đấu trường sinh tử của Katniss trở thành phim ăn khách nhất mọi thời đại của hãng. Hunger Games, chứ không phải Harry Potter hay Twilight, là phát súng khởi động cho cả một dòng phim mới mà kế thừa là The Maze Runner, Divegent, Ender’s Game

Phải nói rằng tôi khá háo hức với phần cuối này. Mockingjay Part 1, mặc cho mọi lời chê bai về chất lượng và phàn nàn về lối “vắt sữa” của Hollywood, vẫn là một phim khiến tôi thấy hài lòng. Nó làm được điều cần làm, là tạo ra lớp nền và sự căng thẳng cần thiết về tâm lý cho màn đỉnh điểm, dù phải chờ đợi thêm một năm dài. Đề tài cách mạng đã trở nên quen thuộc theo thời gian, nhưng không có loạt phim nào khác đạt được sự phức tạp về nhân vật, cũng như sâu sắc về chính trị như thế giới mà tác giả Suzzane Collins đã vẽ ra.

Và đúng theo lẽ thường, càng kỳ vọng thì càng dễ thất vọng.

Mockingjay Part 2 mở đầu ở nơi mà phần trước đã dừng lại. Sau khi đột nhập và cứu thành công Peeta (Josh Hutcherson), Katniss (Jennifer Lawrence) kinh hoàng nhận ra cậu ta đã trở thành một con “mút” – một loại vũ khí người được Snow tẩy não. Không kịp đau buồn, Katniss đã phải tiếp tục hoạt động như biểu tượng Húng Nhại tuyên truyền cho cuộc cách mạng – vốn đang trôi dần về đoạn kết với cuộc chiến cuối cùng ở Capitol.

Tôi chưa đọc sách Hunger Games, nên không rõ hướng khai thác của Collins ra sao, nhưng bản điện ảnh đã lựa chọn tập trung vào “chuyện cá nhân” của Katniss. Và đó là một lựa chọn tồi. Sau khi dày công xây dựng các mối liên hệ, phe phái, mâu thuẫn và tạo ra không khí chiến đấu hừng hực, Mockingjay bỗng tách biệt cuộc ám sát tổng thống Snow của Katniss và cuộc cách mạng mà cô đã khởi xướng một cách rời rạc. Những người chờ đợi chất giải trí đến từ trận chiến hoành tráng giữa 13 quận và Capitol sẽ hụt hẫng không ít. Không có màn chạm trán cao trào nào, như từng có trong phần cuối của Harry Potter. Không có chất chiến trận bi tráng, mà các clip quảng bá vô cùng tuyệt vời của phim đã hứa hẹn trước đó. Tôi nhớ mình đã rùng mình với tiếng trống trận và loạt Poster xăm mặt rất ngầu của các nhân vật. Không khí ấy đã đi đâu mất rồi?

Hunger Games được đánh giá cao, bởi hoàn toàn vượt trội các phim cùng thể loại ở yếu tố chính trị, hay cách mạng. Ở cách tác giả Collins tái hiện và phơi bày sự thật về các cuộc chiến tranh, cách mà các nhà độc tài sử dụng những hình ảnh, nhân vật biểu tượng để thâu tóm quyền lực hoặc cổ động chiến đấu. Nó phô bày những sự giả dối dưới lớp vỏ cao đẹp, và cách người dân bị thâu tóm bởi chính quyền để phục vụ cho lợi ích của một nhóm nhỏ – ở cả hai phe phái. Dù còn đơn giản và cường điệu so với thực tế, Hunger Games vẫn là tác phẩm chứa đựng sức nặng. Thế nhưng, sức nặng đó đã bị mai một ở phần phim này. Khi cuộc cách mạng trở thành một tiếng bom ở nơi xa xôi nào vọng đến, như thể bị bỏ rơi. Tương tự là vai trò của Húng Nhại, bỗng nhiên mất kết nối đến cuộc chiến và bị lãng quên ngay khi nó kết thúc. Phim không giải quyết được, dù là bề mặt hay ẩn dụ, cách mỗi cuộc chiến đối xử với biểu tượng của nó. Katniss, với khán giả Việt, là một dạng Lê Văn Tám, ở cả hình ảnh ngọn lửa. Liệu Húng Nhại có còn được sử dụng để đoàn kết các quận sau khi dành được độc lập? Cách Panem xử lý những hậu quả mà đấu trường sinh tử mang lại? Tất cả bỗng biến thành một thế giới mờ nhạt sau màn hình tivi.

Mockingjay Part 2 cũng không tạo ra được một “đấu trường” tương xứng như lời giới thiệu của nhân vật Finnick (Sam Claflin): “Chào mừng đến đấu trường sinh tử lần thứ 76.” Finnick là nhân vật có được đoạn chiến đấu đáng xem nhất, gợi lại những cảnh hành động hấp dẫn đã có ở hai phần đầu. Vài cảnh phim dưới hầm ngầm mang đến sự hồi hộp. Trường đoạn khi cơn lũ dầu đen đổ xuống, sự kích động được đẩy lên đôi chút, để rồi chìm xuống ngay bởi các lựa chọn giải quyết dễ dãi. Những điểm sáng hiếm hoi trong một đấu trường xây dựng nhạt nhòa. Nếu như Part 1 khiến người xem cảm thấy bị kéo dài lê thê với nhiều chi tiết thừa, thì Part 2 này lại tỏ ra luôn thiếu thời gian. Khi phải cáng đáng cả hai mặt trận là chính trị và đấu trường, đạo diễn Francis Lawrence đuối sức thấy rõ.

Điều khiến tôi thất vọng nhất, là ngay cả ở mặt tình cảm, Lawrence cũng giải quyết rất hời hợt. Nếu các phần trước, mỗi nhân vật đều ấn tượng và khi họ chết đi, chúng ta thấy cảm thông, thì các màn hy sinh ở phần này không được đối xử xứng đáng. Vì thế, dù Jennifer Lawrence vẫn tuyệt vời như mọi khi ở các cảnh cần cảm xúc, nó không thể đánh động được tôi. Thậm chí không nhột nhạt ở trái tim, cũng như cách mà chuyện tình tay ba phức tạp Katniss-Peeta-Gale kết thúc.

Mockingjay Part 2, có lẽ sẽ là bộ phim khép lại kỷ nguyên dành cho phim chuyển thể tiểu thuyết tuổi mới lớn, mà chính nó đã mở ra. Công thức của dòng phim này, luôn là “thế giới giả tưởng + thiếu niên + cách mạng”, mà dễ dàng để nhìn thấy sự khập khiễng giữa “thiếu niên” và “cách mạng”. Một chủ đề lớn được đặt lên đôi vai của những nhân vật nhỏ tuổi. Đầy năng lượng và hứa hẹn khi mở đầu, nơi các sáng tạo được thể hiện, và rồi cứ nặng nề dần cho đến khi đoạn kết, khi họ không cáng đáng nổi. Nếu Hunger Games đã không thể, thì rất khó để chờ đợi các Maze Runner, Divergent vốn yếu thế hơn, có thể làm được.

Tổng kết

Một phần kết không hề tương xứng với cả loạt phim.
6

Tạm

Tốt nghiệp khoa Báo chí và Truyền thông trường ĐH KHXH và NV TP. HCM. Bắt đầu viết bình luận phim từ năm 2011 cho các báo, tạp chí, trang mạng điện ảnh.