The Hunt: Cuộc Săn

35mm Chọn Bình Luận Phim Phim Đương Đại Phim Xuất Sắc Toàn Bộ Phim
9.5

Xuất sắc

9.5

User Avg

Nói về nạn lạm dụng tình dục trẻ em, nhưng The Hunt của đạo diễn Thomas Vinterberg không phải là hành trình đi tìm sự thật. Mà là hành trình lột tả bản năng của con người – vừa là bản năng tự nhiên, vừa là bản năng xã hội, trong cộng đồng hiện đại. Bản năng của cả con mồi và gã thợ săn khi đối diện với một mối nguy hại, khi lớp vỏ bảo vệ sự an toàn – ở đây là thành phần yếu đuổi nhất, những đứa trẻ – bị lung lay. Thái độ và hành vi của người dân trong phim, mức độ tăng tiến của bạo hành, nói lên sự nhạy cảm và dễ rạn nứt của các mối liên hệ xã hội. Khi tình người, cụ thể là niềm tin, sự sáng suốt, công bằng và đạo đức tỏ ra quá mong manh trước nghi kỵ, sợ hãi, và thành kiến. Phim mang đến hai góc nhìn, của người thầy giáo và người dân trong vùng, nhưng không phán xét, mà đơn giản là một bức tranh chân thực và đầy thuyết phục.

Nhân vật chính là Lucas, một người thầy tận tụy ở nhà giữ trẻ. Anh chăm sóc chúng với tình thương yêu, và bọn chúng cũng tỏ ra gần gũi, thường ôm chầm lấy, đụng chạm và vui đùa với anh. Trong số đó, có một cô bé mang tình cảm đặc biệt hơn, là Klara.

Klara là con của người bạn thân, Theo, và gia đình này không quan tâm đủ đến cô bé. Klara vô hình trong gia đình, thậm chí biến mất cả buổi trời cũng không ai để ý. Theo và vợ còn hay tranh cãi xem ai là người sẽ đưa nó đến đến trường. Trong tình cảnh đó, Lucas là người duy nhất thể hiện sự quan tâm, cho Klara chơi với con chó Fanny, dẫn cô bé về nhà. Lucas là một người thầy lý tưởng, nhưng việc đó dẫn đến sự ngộ nhận.

Những chi tiết nhỏ được đan cài rất khéo léo, như khi Klara tìm cách hôn Lucas và tặng món quà thể hiện tình yêu. Chỉ là biểu hiện trẻ con. Nhưng trước đó, anh trai của Klara đã vô tâm cho nó xem bức hình khiên dâm tục tĩu, có hình dương vật đàn ông. Hình ảnh đó in vào óc Klara. Sau khi bị Lucas từ chối và cảm thấy tổn thương, cô bé nói lung tung với bà hiệu trưởng Grethe.

Tất cả những cảnh phim đều được xử lý hết sức tinh tế. Ban đầu Grethe không để ý đến câu nói của Klara, “đàn ông nào mà không có dương vật, cả anh và bố con cũng có đấy thôi”. Bà là một nhà giáo lâu năm nhưng thiếu kinh nghiệm, điều này chính là khởi điểm bi kịch của Lucas. Cho đến khi cô bé miêu tả “nó”, theo như hình ảnh nhớ được từ bức ảnh, Grethe nghi ngờ một vụ lạm dụng tình dục.

Có thể thấy rằng, dù đây là một vấn nạn thật sự và khá nhạy cảm ở các nước phương Tây, nhưng vẫn còn xa lạ ở Đan Mạch. Một người bình luận trên trang IMDB nói rằng, các nhà trẻ tại nước này không cấm giáo viên đụng chạm đến mỗi đứa trẻ, và số lượng các vụ lạm dụng trẻ em chưa đến mức báo động. Nhưng chính vì thế, ở một cộng đồng khép kín như ngôi làng trong phim, nơi hàng xóm đều là những người đã lớn lên cùng nhau và chỉ gói gọn trong những gia đình quen biết, các hành động và tâm lý bộc phát trở nên chân thực và mang tính bản năng, lột tả được sự phát triển tâm lý cũng như cách các thành kiến và sự ghê tởm hình thành.

Điều nguy hiểm nhất ở trẻ con, là không ai nghĩ rằng chúng nói dối. Đúng thế! Trẻ con không tính toán, không nói dối để đạt mục đích, chúng không nhận thức được điều đó. Chúng chỉ hành động theo cảm xúc, vui vẻ hay tức giận, chúng không nghĩ đó là điều xấu. Ở đây là Klara. Nó không hề muốn làm hại Lucas, mà chỉ đánh đồng sự tổn thương cảm thấy với hình ảnh xấu xí từ bức ảnh, và đánh đồng cả Lucas vào đó. Nó chỉ là trẻ con. Trường đoạn Grethe và một người đàn ông gặng hỏi Klara, giống như hai mặt một bức tranh – thể hiện diễn biến tâm lý của cả hai phe người lớn và trẻ con. Khi nó chối và nói sự thật, rằng Lucas không làm gì xấu, người lớn không tin nó. Họ cho rằng Klara đang sợ hãi và cố gây thêm áp lực. Cuối cùng con bé đành phải nói dối để được yên thân.

Vấn đề ở đây, là không có một lối thoát nào khác. Bà Grethe và người đàn ông không hỏi để xác nhận một sự thật hai chiều, là liệu Lucas có lạm dụng hay không, mà chỉ để xác nhận điều họ muốn tin – rằng có một điều gì đó thật sự nghiêm trọng, rằng vụ lạm dụng đã thật sự xảy ra.

Nhưng tiếp theo, khi mọi chuyện trở nên phức tạp. Và nếu có một ai đó phải chịu trách nhiệm, đó là Grethe. Bà ta không biết cách xử lý, dù là ở phương diện sư phạm, hay phương diện pháp luật, hay trước mắt là phương diện đồng nghiệp – mặc nhiên Grethe đã xem Lucas là thủ phạm và ghê tởm anh ta – bà ta thông báo cho mẹ của Klara, gọi các phụ huynh đến để yêu cầu theo dõi, đề cập đến khả năng một vụ lạm dụng tập thể. Tôi cảm thấy, phần trách nhiệm Grethe cảm thấy phải làm thì ít, mà tâm lý được trở nên quan trọng trong một sự việc nghiêm trọng đã thúc đẩy bà đưa câu chuyện đi xa hơn.

Từ đây, bộ phim bắt đầu đi vào trọng tâm. Lucas hứng chịu mọi sự nghi kỵ và ghê tởm từ người dân trong thị trấn, với mức độ ngày càng tăng tiến. Ban đầu là sự xa lánh, soi mói, sau đó là phản ứng ra mặt, thậm chí cả bạo hành.

Điểm hay ở phim là cung cấp cả hai góc nhìn trong suốt chiều dài câu chuyện. Chúng ta, khán giả, đều biết rằng Lucas vô tội. Nhưng khi nhìn qua lăng kính của những của những người khác, họ nghi ngờ là có cơ sở, và mọi hành động của anh đều trở nên đáng ngờ. Giống như nhìn hai mặt khác màu của một chiếc hộp. Nó tạo nên sự hợp lý trong diễn tiến phim. Những phản ứng tiêu cực tiếp theo hoàn toàn nằm trong dự đoán. Dù vậy, những cảnh Lucas bị hành hạ vẫn gây sốc và cảm thương sâu sắc.

“The Hunt” (Jagten) nghĩa là “cuộc săn”, lấy từ một truyền thống của người Đan Mạch được thể hiện trong phim. Những cậu trai khi tròn 16 tuổi sẽ nhận được giấy phép săn bắn. Chúng sẽ được tổ chức một buổi tiệc, nhận món quà là khẩu súng săn, mang ý nghĩa từ cậu bé trở thành đàn ông. Trong phim, hình ảnh những con hươu, nai, trốn chạy trong rừng thẳm hiện lên rất nhiều lần và có dụng ý. Bản năng của chúng là trốn chạy khỏi hiểm nguy, bản năng của con người là săn bắn. Nhưng khi đối mặt với một mầm mống nguy hại, con người đóng cả hai vai trò: con mồi và gã thợ săn.

Niềm tin trở nên quá mong manh khi đứng trước bản năng đó. Ngay cả cô giúp việc, bạn gái của Lucas vốn yêu anh vì sự tốt bụng, cũng không tin tưởng anh. Nhưng đau đớn hơn là Theo, người bạn thân nhất, cha của Klara, cũng thế. Anh bị giằng xé giữa việc tin tưởng con gái hay bạn thân, nó khiến anh đau khổ nhưng không thể làm khác. Phim vẫn mang đến hi vọng, khi còn đó cậu con trai, và một người bạn khác tin anh và giúp đỡ anh. Nhưng đặt trong sự so sánh, với những người không quen biết Lucas, gã bán thịt, nhân viên, chủ siêu thị, thì quá ít ỏi.

Nhưng đó có phải là phản ứng chung của chúng ta, khi đối diện với những tình huống tương tự, khi chúng ta nghe được ai đó kể về một vụ phạm pháp, một điều bất nhẫn? Khi xã hội quá phức tạp và lẫn lộn tốt xấu, sự phòng vệ trong tiềm thức sẽ khiến chúng ta tin tưởng tuyệt đối vào một kẻ làm điều xấu, hơn là một người làm điều tốt?

Nếu như xem xong The Hunt, mà khán giả tự nhủ rằng, sẽ phải sáng suốt và tỉnh táo hơn trong bất kỳ phản ứng số đông nào, thì bộ phim đã thành công. Điều bộ phim hướng đến là sự cảm thông, nhưng trên cả ý nghĩa đó, là bức tranh về sự mong manh dễ vỡ của các tiêu chuẩn đạo đức, các tiêu chuẩn hành xử, các mối liên hệ giữa người với người, khi bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi, sự ghê tởm, hay một cú sốc tệ nạn trong hành vi cộng đồng. Nó vừa phô bày hiện thực, vừa lột tả thứ bản năng tồn tại hình thành trong nếp não con người hàng triệu năm, và luôn còn đất sống dù ở trong một cộng đồng nhỏ hẹp, có phần khép kín.

Không ai trách cứ Klara, ngay cả Lucas. Nó là một đứa trẻ. Phản ứng của nó là dễ hiểu. Ban đầu, sợ hãi và hối hận, nhưng sau sự cố, Klara bỗng thấy nó được quan tâm, được bố bảo vệ, được mẹ chăm sóc, anh trai chơi đùa, và nó hạnh phúc. Vì hạnh phúc, nó sẵn sàng quên đi cảm giác tội lỗi hay thứ tình yêu con trẻ như là một vết gợn. Thậm chí, nó tự huyễn hoặc và nghi ngờ mình, bắt đầu tin vào những lời đồn đại mà nó là đứa khởi đầu. Hiệu ứng tâm lý được mô tả rất xuất sắc trong phim, khi những cơn ác mộng, các dấu hiệu thông thường của mỗi đứa trẻ, giờ là mũi dao đâm vào Lucas. Bọn trẻ đôi khi vẫn nhầm lẫn và đan xen giữa sự thật và tưởng tượng, chúng còn miêu tả cực kỳ chi tiết việc Lucas từng lạm dụng chúng ở tầng hầm, tất nhiên, không hề tồn tại. Việc những lời miêu tả trùng khớp với nhau cũng thế, khi một câu chuyện lan truyền, chúng sẽ trở nên ám ảnh và gắn sâu vào tiềm thức cho đến lúc đồng nhất.

Và người lớn như là, “bọn trẻ không thể nói dối” và “bọn trẻ không thể nói dối cùng nhau như thế”, chúng tất nhiên không nói dối. Chúng chỉ nói điều người lớn muốn tin. Để rồi, tất cả bọn họ trở thành thợ săn.

Nam diễn viên Mads Mikkelsen thật sự rất xuất sắc. Xem phim và bạn sẽ thấy bị thuyết phục hoàn toàn. Nhất là trường đoạn trong nhà thờ vào đêm Giáng Sinh, cử chỉ, ánh mắt, thái độ, mọi thứ, diễn xuất của Mads là điều đầu tiên làm nên thành công của The Hunt. Nhân vật ấn tượng thứ hai là cô bé Annika Wedderkopp trong vai Klara.

Sẽ có người thắc mắc, nhân vật bắn viên đạn cuối cùng là ai? Nhiều khả năng đó là anh trai của Klara, xét theo biểu hiện của cậu trong suốt bộ phim, có thể chính cậu cũng là kẻ đã giết con chó Fanny. Cậu ta tất nhiên không biết mọi chuyện bắt đầu từ một hành động vô ý của mình. Nhưng có quan trọng không? Đó cũng có thể là một người nào đó cảm thấy nghĩa vụ phải tiêu diệt Lucas, vì một điều anh ta không làm. Không có một kết thúc hạnh phúc, dù cho Lucas được minh oan và trở lại cuộc sống bình thường. Nếu là một con hươu, nó còn có khả năng chạy trốn trong rừng thẳm. Nhưng khi đã trở thành con mồi của thành kiến trong cộng đồng, trở thành mối nguy hiểm tiềm tàng, giống một thứ virus ăn sâu vào suy nghĩ đám đông, với Lucas, nó sẽ không bao giờ kết thúc.

Summary

Khắc họa chân thực và đau đớn về một điều không đẹp đẽ của con người là định kiến đám đông.
9.5

Xuất sắc