The Jungle Book (2016) Bản Trường Ca Hùng Vĩ Về Tình Thân

Bình Luận Phim Phim Xuất Sắc Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim

The Jungle Book là tác phẩm văn học nổi tiếng đưa nhà văn người Anh Rudyard Kipling đến với giải Nobel Văn chương năm 1907, ông cũng là nhà văn trẻ tuổi nhất trong lịch sử giải Nobel khi mới 41 tuổi. Với những hiểu biết được tích lũy thực tiễn và qua lời kể được lưu truyền về rừng Ấn Độ, ông đã viết rất nhiều truyện ngắn được tập hợp trong cuốn The Jungle Book ra mắt năm 1984. Những câu truyện ngụ ngôn dùng thú vật trong hình dạng kiểu cách của người để đem đến những bài học về đạo lý, sự tồn tại của cá nhân, mối gắn kết với gia đình và cộng đồng. Đồng thời, Kipling đã đưa vào các câu chuyện gần như mọi thứ ông biết hoặc “nghe hoặc mơ thấy về rừng Ấn Độ.” để thể hiện một bức tranh khái quát về chính trị và chế độ xã hội đương thời. Tác phẩm đã được chuyển thể thành điện ảnh với nhiều phiên bản khác nhau, trong đó có phiên bản hoạt hình do chính Walt Disney giám sát thực hiện vào năm 1967. Và trong 2016, Disney tiếp tục ra mắt phiên bản live action của đạo diễn Jon Favreau và biên kịch Justin Marks.  

Live action đang là một sau xu hướng gần đây của Disney trong việc làm lại các bộ phim hoạt hình kinh điển của họ như Maleficent (2014), Cinderella (2015),.. Sự trở lại của The Jungle Book lần này mang theo một khu rừng xanh bạt ngàn được vẽ bởi những cây cọ tuyệt vời, kỹ xảo lộng lẫy, một bữa tiệc thị giác ấn tượng, với tất cả các cảnh quay được thực hiện tại Los Angeles nhờ sự hỗ trợ của CGI. Nhưng có một vẻ đẹp lộng lẫy hơn vẻ đẹp của khu rừng, đó là vẻ đẹp thật sự khi được là con người, ý nghĩa thực sự của việc tồn tại. Cậu bé Mowgli (Neel Sethi) mồ côi được tìm thấy bởi báo đen Bagheera (Ben Kingsley). Bagheera gửi cậu bé cho bầy sói nuôi nấng, Raksha (Lupita Nyong’o) và Akela (Giancarlo Esposito), đôi vợ chồng họ đã truyền cho Mowgli luật của rừng xanh, không được dùng tiểu xảo để chiếm đồ ăn và cố gắng huấn luyện cậu bé trở thành một “người sói”, đơn giản, để tồn tại trong rừng xanh thì phải có bầy. Nhưng sự hiện diện của Mowgli trở thành một mối đe dọa lớn của con hổ đơn độc Shere Khan (Idris Elba). Trục hành động xuyên suốt của phim là khi Shere Khan muốn tiêu diệt mầm mống cuối cùng của loài người, vì họ sở hữu một vũ khí tối thượng đó là “bông hoa đỏ”. Ngọn lửa vừa là biểu tượng đầu tiên của sự khai minh, và đồng thời cũng là hung khí tiêu diệt sự sống, đó là lý do mà vua đười ươi Louie (Christopher Walken) muốn sở hữu nó. Bông hoa đỏ, là sự thông thái, là khát vọng chết ma quỷ và đam mê sống rực cháy của lão. Quyền lực thâu tóm muôn loài sẽ nằm trong tay của kẻ nào sở hữu ngọn lửa, nhưng Louie có lẽ không biết rằng, có một thứ quyền lực khác còn lớn hơn cả ngọn lửa, đó là trí tuệ và sức mạnh của tình thân. Lại nhắc đến Louie, đây là nhân vật khiến tôi ấn tượng nhất trong The Jungle Book, bên cạnh báo đen Bagheera của Ben Kingsley, Suy cho cùng, lão vẫn còn cách rất xa bước chạm đến quyền lực, bởi không gì đặc trưng hơn cho sự mù quáng của kẻ mông muội bằng việc, trong giây phút họ tưởng mình là kẻ thống trị thế giới, thì đó cũng là lúc cái chết kề cận cổ họ. 

Trên con đường trốn chạy Shere Khan, Mogli gặp phải mụ trăn khổng lồ Kaa (Scarlett Johansson), bà ta đã khơi gợi lại ký ức còn bé của Mowgli, khơi gợi lại nỗi đau và kìm tỏa nỗi sợ hãi của Mowgli hòng nuốt chửng lấy cậu bé, rất may đã có gấu Baloo (Bill Murray) cứu nguy. Thuật thôi miên của loài người kết hợp với hình ảnh lươn lẹo của con trăn khổng lồ được thể hiện qua màn diễn xuát giọng nói xuất sắc của Johansson, một lần nữa, cô đào nóng bỏng đã tạo được ấn tượng bằng diễn xuất giọng nói sau bộ phim cô đơn Her. Trong khi Bill Murray, với sự vui tính ẩn sau từng câu thoại, mục tiêu của Baloo là dự trữ mật ong càng nhiều càng tốt để yên tâm ngủ đông, nhưng khi có Mowgli xuất hiện, ông đã cảm nhận được một tình bạn cần được gắn bó. Tình bạn đến từ một giống loài khác biệt vời mình. Đó là con đường dẫn ông cùng với Bagheera lên đường giải cứu Mowgli khỏi vua đười ươi Louie. Vẻ hài hước trong hình hài bên ngoài, đối lập với sự nghiêm chỉnh trong cách suy nghĩ bên trong chính là điểm thú vị ở nhân vật này. Baloo không có nhiều bạn, cũng chẳng có quyền lực, cũng chẳng quan tâm đến “bông hoa đỏ”, chỉ cần no ấm qua ngày và có được những gì cần thiết gần gũi với mình mới là điều quan trọng. Xung quanh Baloo là những bài ca, hàng tá mật ong, và giấc ngủ đông đang chờ. Cái mà Baloo tìm kiếm chẳng ở đâu có, trong khu rừng xanh này. Cái mà Baloo cần, chỉ là bình yên. Nhưng cách sống đó, đôi khi không thể tồn tại trong rừng xanh, nhưng điều đó lại giúp Baloo sáng suốt, tươi tỉnh và không bao giờ để mình bị phiền muộn vì chuyện bầy đàn. Đó cũng chính là cuộc sống. Mowgli xuất hiện như một dấu hiệu báo trước cho tai nạn mà Baloo sắp gặp phải.

Jon Favreau và đồng nghiệp của anh đã giữ chân người xem nán lại khu rừng xanh theo dấu chân khám phá của Mowgli. Cậu bé đang được dạy dỗ để trở thành một thành viên nhà sói, theo luật rừng xanh. Nhưng khoảnh khắc hiếm hoi của sự xung đột giữa việc chọn lựa giữa loài người và rừng xanh, khi báo đen Bagheraa yêu cầu cậu bé đến ngôi làng có “bông hoa đỏ”, có con người sinh sống. Nơi đó, theo Bagheraa sẽ bảo vệ được Mowgli khỏi hổ Shere Khan. Nhưng, sự sống chỉ xoay quanh tình thân của cá nhân và cộng đồng cậu bé, và hoàn thiện tại đó. Nếu Mowgli gia ngập ngôi làng người đó thì có chắc là cậu bé sẽ được bảo vệ bằng ngọn lửa kia? Rõ ràng, chúng ta gắn kết với nhau không phải chỉ vì cùng là đồng loại, mà là dựa vào kỷ niệm và sự yêu thương. Bagheraa muốn Mowgli được an toàn, nhưng ông quên mất, cậu bé chỉ có thể an toàn khi có ông và những người bạn tốt bên cạnh. 

Con người, với tôi chỉ là một khái niệm phổ quát, nó không đại diện cho sức mạnh thần thánh nào, càng không thể là một đối trọng trong cái sự phân định vô nghĩa giữa “con người” và “loài vật”. Con người cũng chỉ là một cộng đồng, chủng người, có dân tộc, có tôn giáo hoặc không,… Do vậy, việc tìm đến ngôi làng người chưa hẳn là ý hay dành cho Mowgli, nhưng qua điều đó, người xem sẽ thấy được một lần nữa, cậu bé chỉ trở về nơi mà ở đó có tình thân và kỷ niệm. Đó là quyết định của Mowgli, chứ không phải là quyết định của con người. 

The Jungle Book của Jon Favreau là một tầm cao mới của Disney, với sắc màu đen tối, nhiều phân đoạn bạo lực và xâm nhập vào bản chất xấu xa của nhân loại nhiều hơn, đó là hiện thực mà mỗi đứa trẻ đều sẽ răn mình khi chúng lớn lên, hoặc để người lớn tự ngẫm lại khi họ già đi. Con người, hay muôn thú, không loài nào trên loài nào, chỉ có tình thân là vượt lên hết thảy để chiếm ngự sự sống.

9

Xuất sắc

Quên mật khẩu

Đăng Ký