The Last Witch Hunter (2015) Cuộc Săn Dài Đăng Đẳng Của Vin Diesel

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
5.5

Trung Bình

4.6

Điểm bạn đọc

The Last Witch Hunter là kiểu phim nhỏ đội lốt phim lớn. 70 triệu đôla kinh phí là không nhiều, và phải cần rất nhiều sáng tạo để có thể khai thác chủ đề phù thủy, sử thi. Hơn thế nữa, bộ phim cần có một kịch bản rõ ràng trong hướng đi: dành hết tâm sức cho các màn hành động, hay tập trung khai thác tâm lý và lấy thế giới ma thuật làm lớp nền. Witch Hunter chọn cả hai, và đó là sai lầm.

Trước khi phim ra mắt, đạo diễn Breck Eisner đã nói rất nhiều về việc bộ phim sẽ xoay quanh nỗi cô đơn của một người bất tử. Về việc anh ta cảm thấy lạc lõng thế nào qua bao nhiêu thế kỷ, mất đi những người yêu thương. Thoạt nghe có vẻ hay, nhưng để làm được, không phải chỉ là đưa ra quá nhiều hồi tưởng thừa thãi như Witch Hunter thể hiện. Mà cần đến chiều sâu nhân vật. Thứ mà Vin Diesel, chưa bao giờ là diễn viên được đánh giá cao về diễn xuất tâm lý, không thể cung cấp. Anh chỉ hợp với duy nhất một kiểu vai người hùng thầm lặng, ít nói, ít cười, từ xXx cho đến Furious. Anh thuộc kiểu cơ bắp của Wayner Johnson hay Rocky, và thậm chí biểu cảm gương mặt còn tệ hơn cả hai diễn viên kia.

Khi có Diesel trong dàn cast, lẽ ra Eisner nên chọn dành hết công sức và tiền bạc cho các màn chiến đấu. Tận dụng lợi thế đánh đấm của anh. Nhưng ông không làm thế. Thay vào đó, là phần kịch bản dài lê thê với những câu thoại vô thưởng vô phạt, theo kiểu nửa trinh thám, chứ không phải hành động dồn dập như trailer hứa hẹn. Thậm chí, cảnh chiến đấu với con quái được trưng ra ở trailer, đã là cảnh hoàng tráng nhất trong cả phim. Phần lớn thời gian người xem sẽ được nghe giải thích về đủ loại ma thuật, nguồn gốc của chúng, dấu hiệu của chúng, nhưng không mấy hấp dẫn. Không giống như khi ta nghe về ma thuật ở trường Hogwarts trong Harry Potter. Và chờ đợi mãi những cảnh “săn phù thủy” thực sự, như trong Hansel & Gretel (2010), nhưng không bao giờ đến.

Witch Hunter gợi đến bộ phim chung đề tài bị chê tả tơi của Nicholas Cage cách đây vài năm The Sorcerer’s Apprentice. Cả hai đều không thể che giấu được qui mô nhỏ bé, dù lòe mắt người xem bằng các hiệu ứng bắt mắt. Một đội quân phù thủy nhỏ nhoi, những âm mưu “hủy diệt thế giới” nhưng đơn giản và hầu như chẳng ảnh hưởng đến ai, những màn chiến đấu được giải quyết nhanh-gọn-lẹ do không có kinh phí đầu tư, những mối thù hận kéo dài hàng trăm năm nhưng không hề có cảm giác sử thi nào. Nhưng nếu như Apprentice còn có những nhân vật và cảnh phim đáng nhớ, như cảnh bài hát Serect của nhóm One Republic vang lên trong lồng điện, Witch Hunter không có lấy một giây phút kích thích được cảm xúc của tôi lên tí chút.

Ngoài Vin Diesel thất bại trong việc đưa chất tình cảm vào phim, những người còn lại cũng không giúp ích được nhiều. Rose Leslie, tương tự với Emilia Clarke, vụt tắt ngay khi rời khỏi phim trường Game Of Thrones. Cả hai đều rất thiếu tự nhiên và gượng gạo khi thử sức với điện ảnh, họ không hề ăn khung hình, không hiểu vì sao. Và một Elijah Wood minh chứng rõ rệt cho sự nghiệp đi xuống của anh sau Lord Of The Rings, với khả năng diễn xuất như thể nghiệp dư. Cũng khó trách bởi nhân vật của Wood là quá sức mờ nhạt, với tổng thời lượng xuất hiện có lẽ chưa đến 10 phút. Khác hẳn với điều chúng ta chờ đợi về một “cặp đôi” săn phù thủy hài hước kết hợp cùng Diesel. Phim lại mang đến một nút thắt cũ rích trong khi không chịu khó xây dựng lớp nền vững chắc.

Nỗ lực đáng khen ngợi của Breck Eisner là bằng cách nào đó, đã đẩy thời lượng của phim lên được đến 106 phút. Dù không có điều gì thực sự xảy ra. Nhưng vì thế, càng về sau phim càng mệt mỏi. Michael Caine cùng câu đùa quảng cáo cho ipad của ông cũng không cứu được. Nhờ đó chúng ta có thể đồng cảm được với 800 năm đăng đẳng của Klauder, trong khi ngáp ngắn ngáp dài chờ bộ phim kết thúc.

Tổng kết

Thiếu vắng hành động và những khoảnh khắc thú vị, một cuộc săn phù thủy kéo dài qua 800 năm mệt mỏi trong rạp chiếu bóng.
5.5

Trung Bình

Quên mật khẩu

Đăng Ký